Chương 260: Sát thủ lạnh lùng
1209 chữ
“Nhận của ta một quyền!” Lý Bình An gào lớn.
Một nguồn năng lượng đáng sợ phát ra từ cơ thể Lý Bình An, tiếp đó là một tòa tháp cực to nhảy ra từ cơ thể hắn.
Vu sư nhìn bóng dáng thứ to lớn kia đang từ trong không trung rơi xuống, khóe miệng run run. Đây mà là một… một quyền!?
Vu sư phản ứng rất nhanh hai chân dùng lực.
Cả người bay lên không trung, nhẹ nhàng tránh sang chỗ khác thoát khỏi một đòn này. “Uỳnh!”
Bạch Ngọc kinh nện xuống dưới đất tạo ra một cái hố cực sâu, giống như sấm sét nổ khiến người ta hãi hùng khiếp vía.
trên trời
Cái của mẹ này là cái thứ quỷ gì vậy, may mà mình nhanh như chớp. Nếu không bị cái này đè dính, chắc chắn sẽ biến thành thịt vụn.
“Nhận của ta một quyền nữa!”
Vu sư không dám manh động, tập trung sức lực chuẩn bị nghênh đón đòn này.
“Thêm đòn nữa!”
Lý Bình An trở tay nắm lấy Lão Ngưu rồi ném nó qua đó.
“Nhận của ta một Lão Ngưu!”
Một một chiêu của hắn đều vượt ngoài sức tưởng tượng của Vu sư.
Đầu tiền là một tòa tháp lao ra từ trong cơ thể hắn, bây giờ lại ném tới đây một con trâu.
Đậu xanh đây là chiêu thức gì?
Vu sư sợ trong chiêu này có ẩn tình, chỉ có thể nghiêng người tránh thoát.
Côn đạo trong tay Lý Bình An vắt ngang tứ phía, lao đến tấn công Vu sư.
Đột nhiên Vu sư phát hiện mình không thi triển được thuật pháp, vội vàng chuẩn bị lấy ra pháp
bảo.
“Ngưu!!”
Lão Ngưu ban nãy ngã trên mặt đất lúc này hung hăng đâm vào bụng hắn.
Biểu cảm trên gương mặt Vu Sư biến đổi, đòn này tới quá nhanh quá mãnh liệt.
Không chờ Vu sư phản ứng kịp, Lý Bình An đã lao tới bên cạnh hắn.
Nhất đao phong hầu (một đao chặt đứt cổ).
Toàn là mấy thứ linh tinh, mấy tên gộp lại mới được có mấy viên linh thạch đáng tiền nhất là vũ khi trong tay bọn hắn.
Trong tay tên Vu sư kia hóa ra lại có rất nhiều cổ trùng nhưng đều chết theo hắn.
Những con cổ trùng này có con thì chết cùng lúc có con thì chạy tán loạn.
Nhưng điều quan trọng hơn bây giờ là tính mạng của Lâm Tuyết.
Lâm Tuyết trúng độc ngồi dưới đất tự vận khí.
Nhưng mà khuôn mặt bình tĩnh của nàng rất nhanh đã biến đổi.
Khói độc bắt đầu phát tác, chỉ thấy trước mắt một màu đen mắt nổ đom đóm.
Cảm giác nóng rực lan truyền ra toàn thân cả người nàng ngã trên đất.
Bên vai trái chỗ trúng độc, trên bờ vai nhẵn mịn ấy xuất hiện những đường vẫn đen cực kỳ xấu xí đang nhanh chóng lan rộng ra.
Loại độc này không giống như những gì mà Lý Bình An đã được học, theo phỏng đoán có lẽ thuộc về một trong những loại độc hiếm hoi ở Nam Cương.
Lý Bình An lấy ngân châm phong bế khí huyết của nàng, sau đó lại cho nàng uống một viên giải độc dan.
Còn có tác dụng hay không phải xem số của nàng.
Điều quan trọng nhất là phải hút độc trên vai nàng ra.
Không thể để độc tiếp tục lan rộng.
Thâm sơn, mỹ nữ lạnh lùng, trúng độc, cận kề da thịt…
Cái nội dung cốt truyện này… sao cũ rích thể nhỉ.
Hơn nữa vừa nghe đến đã thấy phiền.
Tuy vậy bây giờ mạng người quan trọng hơn, không phải là lúc để nghĩ đến cái chuyện này.
“Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp!”
Lão Ngưu gật đầu đồng ý.
Lý Bình An: ” Cho dù có là người hay là trâu, cũng phải sống đàng hoàng, đối đãi chân thành với người”
Lão Ngưu vẫn gật đầu, quá đúng.
Lý Bình An: “Hôm nay ta cứu một người, ngày mai nàng cứu một người khác, ngày sau người kia lại cứu một người khác, chúng ta có thể cứu vớt toàn bộ thế giới này”
Lão Ngưu tiếp tục gật đầu.
Lý Bình An tiếp tục: “Không chỉ vậy, cứu người có thể khiến lương tâm của chúng ta thanh thản, còn nhận được thù lao”
Lão Ngưu vỗ tay, không thể tin được có ngày tiểu tử nhà ngươi giác ngộ được điều này.
“Vì vậy.
Lý Bình An vỗ vai Lão Ngưu: “Lão Ngưu tiến lên! Giúp nàng hút độc ra đi”
Lão Ngưu: (O_o)? ?
“Khụ khụ… khụ!”
Tiếng họ càng lúc càng lớn, càng ngày càng vang.
Chỉ cảm thấy ngực mình như bị dao cứa vào, toàn bộ máu đen được họ ra hết. Lâm Tuyết bỗng cảm thấy cơ thể thoải mái hơn.
Lúc này mới phát hiện ngoài trừ tứ chi của mình có chút lạnh buốt tê cứng ra. Nàng vẫn cảm nhận được có một luồng khí nóng lưu chuyển trong cơ thể.
Lấp tuyết nhìn thoáng xung quanh phát hiện mình đang nằm trong một cái động. Nàng nhớ lại những chuyện vừa xảy ra.
Mình phát hiện Tinh Linh thảo, vừa mới thu hoạch được Tinh linh thảo.
Thì bì đám người kia tập kích suýt chút nữa là mất mạng.
May thay… người kia… tên là gì nhỉ?
Lâm Tuyết vẫn nhớ hắn là môn khách do ai mời tới, kéo đàn nhị rất hay. Thậm chí có thể làm nhiễu loạn tinh thần của nàng.
Lâm Tuyết phát hiện bên tay mình có một tờ giấy bị tảng đá đè nặng.
“Ta lấy Tinh Linh Thảo trong túi trữ vật của ngươi, không hề động đến thứ khác, coi như là thù lao cứu ngươi một mạng”
Một sát thủ lạnh lùng(AVX)
Nét chữ thật đẹp.
Đây là cảm nhận đầu tiên của Lâm Tuyết, trong ấn tượng của nàng chỉ có tu sĩ của Nho gia mới có thể viết chữ đẹp như vậy được.
Nàng nhớ người kia là một người mù mà.
Lâm Tuyết cắn môi cẩn thận nhìn lại một lần nữa.
Lúc này nàng mới phát hiện cánh tay mình đã được băng bó.
Không chỉ cánh tay mà những vết thương khác trên người nàng cũng đã được băng bó.
Một người mù mà có thể băng bó cẩn thận như vậy.
Không chỉ có vậy trên vai còn có dấu vết được người ta hút độc.
Vừa nghĩ tới một người đàn ông xa lạ, dùng miệng giúp mình…
Gương mặt Lâm Tuyết ửng hồng.
Nàng bỗng phản ứng lại, hung hắn tự mắng mình một câu.
“Lâm Tuyết à Lâm Tuyết, ngươi thật không ra gì!”
Độc này lợi hại như vậy người nọ vẫn giúp nàng hút độc, không màng tới an nguy của bản thân. Lâm Tuyết đưa tay nắm lấy bả vai trúng độc của mình, nhìn tờ giấy kia hồi lâu.
Ngày sau nhất định sẽ báo ơn này!