Chương 259: Nhận của ta một quyề
1327 chữ
Trưởng lão Thanh Phong vội vàng chạy đến chỗ đệ tử xui xẻo gặp nạn, nhiệm vụ chính của nàng là ra tay kịp thời khi đệ tử gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Trong mấy ngày này, có mấy đệ tử bị bức đến đường cùng phải liên hệ với trưởng lão Thanh Phong. Trước sau gì đều được Thanh Phong cứu ra.
Nhưng đệ tử này không ngoại lệ đều tự xưng mình là thiên tư ưu việt, có đứa còn mời sư huynh sư tỷ đến tham gia hành trình lần này bảo đảm.
Chỉ là tham thì thâm thôi, ở nơi Vu Cổ này sểnh ra một cái là trúng chiêu.
Hành trình phía sau có phần nhạt nhẽo.
Tuy rằng thi thoảng gặp phải một ít độc trùng, dã thú.
Nhưng thực lực không mạnh, dễ dàng giải quyết.
Qua thêm hai ngày bọn hắn đã tìm được địa điểm đánh dấu trên bản đồ. Nhưng Xà Dục Quả ở chỗ này sớm đã bị người ta hái đi rồi.
Tần Diệu Diệu thở dài, “Xem ra số ta không tốt lắm.
Tư Đồ Lôi an ủi nàng: “Không sao, chúng ta có thể đến nơi khác tìm mà, không chừng ngoài Xà Dục Quả ra còn có thể tìm được những dược thảo khác.
Nhờ sự an ủi của Tư Đồ Lôi, Tần diệu diện miễng cưỡng nở một nụ cười.
Tần Diệu Diệu có phần áy náy nói với Lý Bình An: “Sau này ta sẽ trả nốt thù lao còn lại cho ngươi”
Đã nói từ trước rồi, sau khi tìm được xà dục quả sẽ chia cho Lý Bình An một nửa làm phần thù lao còn lại.
Nhưng bây giờ không tìm được Xà dục quả, Tần Diệu Diệu chỉ đành ghi nợ thôi.
Lý Bình An không hề để tâm, “Bỏ đi vậy, lần này tới đây ta cũng thu hoạch được không nhỏ Nếu đã như vậy, tạm thời chúng ta tách ra đi, ta còn có chút chuyện, các vị bảo trọng”
Tần Diệu Diệu hỏi: “Lý… Lý tiên sinh ngươi định đi đâu vậy?”
Lý Bình An nói: “Không có gì, đi dạo một vòng mà thôi”
“Không thì chúng ta”
Lời còn chưa nói xong Lý Bình An đã cùng Lão Ngưu dưới chân như gió, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của ba người bọn họ.
Tần Diệu Diệu có chút mất mát cúi đầu, nàng vốn định nói không bằng chúng ta đi cùng ngươi,
Ai ngờ Lý Bình An đi nhanh như vậy, phỏng chừng là có chút ghét bỏ bọn nàng làm vướng chân hán.
Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, Lý Bình An vốn vì thù lao mà đến đây, bây giờ Xà dục quả đã bị người khác hẫng tay trên mất rồi.
Chuyến này không lấy được thù lao, dựa vào gì mà muốn ngươi ta tiếp tục chăm sóc ngươi.
Hơn nữa lúc gặp con mãng xà cổ quái kia nếu không phải Lý Bình An không ra tay kịp thời.
E rằng mình và Tư Đồ Lôi sớm đã chôn thân trong bụng của con rắn kia rồi.
Khỏi phải nói bây giờ người ta cũng không muốn lấy tiền thù lao còn lại.
Tư Đồ Lôi nhìn bóng lưng Lý Bình An rời khỏi, bật ngón cái.
Rộng rãi!!
Một người một trâu bay nhanh vào trong rừng, vội vàng chạy tới hướng đông nam.
Lão Ngưu lúc trước kiểm tra tờ bản đồ bàn Tần Diệu Diệu đưa, kết hợp với những tài liệu về Vu Cổ đã đọc lúc trước.
Không ngờ rằng nó lại phát hiện một loại thảo dược tên là Tinh linh thảo, giá cả đắt đỏ giống như Xà dục quả.
“Lão Ngưu, nhanh lên!”
Kiếm được món này, chia ngươi một phần.
Lý Bình An có hơi phấn khích mà vỗ mông Lão Ngưu.
Một người một trâu vừa đi qua vách núi liền nghe thấy một tiếng vang thật lớn, trong bầu trời đêm xuất hiện một ánh lửa màu đỏ.
Cách đó không xa ở phía trước có người đang đấu pháp.
Đệ tử Thục sơn Lâm Tuyết nắm trong tay trường kiếm màu bạch ngọc.
Thân kiếm tỏa sáng trong suốt, giống như sự sáng trong của làn nước mùa thu.
Trường kiếm thành thạo đâm đỡ, bay lượn nhẹ nhàng mạnh mẽ ưu mĩ.
Xuất kiếm cực nhanh, khiến người ta không nhìn kịp.
Chỉ dựa vào điểm này thôi, cũng có thể nhìn ra trình độ của người sử dụng kiếm.
Nhưng mà hổ tốt cũng không ăn được đàn sói.
Bảy tám người vây công Lâm Tuyết, hơn nữa bọn họ đều có năng lực.
Bọn họ phối hợp ăn ý, trên thân Lâm Tuyết rất nhanh đã xuất hiện thêm mấy cái lỗ lớn.
Một gã Vu sư đứng cách đó không xa, hắn mặc trường bào rộng thùng thình, trong tay cầm pháp khí.
Lần vây giết này là do hắn chỉ đạo, mục đích là để trả thù Thục sơn.
Không có điều gì có thể khiến Thục Sơn tức giận hơn so với việc giết con gái phong chủ Thông Thiên Phong.
Lý Bình An và Lão Ngưu trốn trong bụi cây, chỉ lộ ra hai cái đầu.
Lão Ngưu còn lấy một cuộn phim che trên mặt để ngụy trang, chỉ lộ ra một đôi mắt to đang trừng
Thứ dưới chân Lâm Tuyết kia chính là dược thảo Lý Bình An muốn tìm, chỉ tiếc bây giờ cũng bị hái sạch rồi.
Xem ra là bị Lâm Tuyết hái được.
[Khoá chặt hơi thở * dò xét)
Với hắn thực lực của những người vây công Lâm Tuyết không đáng kể, quan trọng là ở tên Vu sư chưa ra tay kia.
Đại khái tu vi của đối phương là tứ phẩm.
Chỉ là hắn không lộ khí ra ngoài, vậy nên không thể chắc chắn rằng có phải hắn đang che giấu thực lực hay không.
Chờ thêm một lát.
Lâm Tuyết không hổ là nhân tài kiệt xuất trong đám đệ tử thế hệ này.
Tuy rằng bị ép sát từng bước, nhưng tạm thời trong nửa khắc đối phương cũng không làm gì được nàng.
Hơn nữa nàng có thân pháp kỳ diệu, quẹo trái quẹo phải phối hợp với kiếm pháp tuyệt diệu của nàng cùng tiến lên.
Vừa đánh vừa chạy, vậy mà có thể thoát khỏi vòng vây.
Nhưng mà lúc này tên Vu Sư vẫn chưa xuất thủ đột nhiên lóe lên.
Trên cánh tay của hắn nhảy ra một con phi trùng, một tiếng vèo bắn ra. Nó há răng nanh, cắn lên bờ vai của Lâm Tuyết.
Một đòn này cũng không tạo ra thương tổn quá lớn cho nàng.
Nhưng đòn này biến hóa đem đến cho nàng một cảm giác khác lạ.
Độc khí trong đó bám vào rất nhanh đã ăn mòn cơ thể Lâm Tuyết.
Vu sư đang muốn thừa thắng xông lên, bên tai đột nhiên nghe thấy tiếng xé gió. Sợ hãi trong lòng, còn có người giúp đỡ?
Vội vàng thu tay kịp thời, chớp mắt tránh sang một bên.
Chỉ thấy từ phía bên trái trong đám người có một bóng người bay lên trời.
“Là ngươi!”
Ánh mắt Lâm Tuyết có phần kinh ngạc.
Vu sư lạnh lùng nói: “Xen vào chuyện của người khác, xem ra các hạ rất có tự tin với thực lực của
mình”
Lý Bình An cười nhạt, “Chín người? Có thể ta không đánh lại, nhưng bản lĩnh dẫn người chạy trốn vẫn có”
“Ngăn hắn lại!” Vu sư hét lên.
Tám người còn lại lũ lượt xông tới.
Lý Bình An chợt xoay người, dùng chiêu dương đông kích tây đánh thẳng đến tên Vu sư kia.
“Nhận của ta một quyền!”