Chương 261: Phá bỏ và dời đi
1378 chữ
Lý Bình An cõng Lão Ngưu đang đau lòng bước trên con đường nhỏ trong rừng.
“Lão Ngưu, chẳng qua là giúp nàng hút độc thôi mà, có đến nỗi mà đau lòng đến vậy không?” Lão Ngưu mếu máo, biểu cảm tủi thân.
וו
Thân trâu của ta không còn trong sạch nữa rồi.
Về sau còn có thể lừa gạt được sao, những con trâu khác sẽ nhìn ta thế nào.
Lý Bình An an ủi nó: “Lão Ngưu, đừng buồn nữa, quay về mời ngươi ăn thịt bò khô”
Lão Ngưu: Đừng tưởng rằng có thể lấy thịt bò khô ra dụ dỗ ta.
Lý Bình An cười khà khà.
Thân ảnh một người một trâu dần dần biến mất trong rừng.
Mấy ngày sau kỳ rèn luyện đã đến hồi kết thúc.
Mọi người hội họp bên ngoài Vu Cổ.
Một số đệ tử khó tránh khỏi bị thương, nhưng mà may thay không có gì đáng ngại.
Tần diệu diệu tuy không tìm được xà dục quả mà ngày nhớ đêm mong nhưng cũng thu hoạch được
kha khá.
Sư tỷ Lâm tuyết bị thương nặng nhất.
Trên người toàn là vết băng bó, sắc mặt có phần tái nhợt.
Kỳ quái hơn là, ba người tần diệu diệu, lâm tuyết và Tư Đồ Lôi trên đường trở về chốc chốc lại nhìn Lý Bình An, hơn nữa biểu cảm của ba người lại không giống nhau.
Mọi người tò mò không biết những người kia xảy ra chuyện gì ở trong rừng.
Lý Bình An hoàn toàn không đoái hoài đến những ánh mắt kia, hắn cùng Lão Ngưu ghi chép lại những thứ vật mà chuyến đi này thu hoạch được.
Thục sơn.
Chuyến rèn luyện kết thúc mỹ mãn, phi thuyền bay về thục sơn.
Ở Vu Cổ chờ đợi nhiều ngày, giờ trở lại Thục Sơn bỗng nhiên có một cảm giác như vừa được ống lại.
Mọi người không khỏi mừng rỡ, buổi tối hẹn nhau ăn uống thả lỏng tâm trạng.
Lý Bình An không tham dự, một người một trâu nhẹ nhàng rời khỏi.
Chuyến đi này thu hoạch được khá nhiều, vì vậy tâm trạng của hắn không tệ. “Chờ chút đã”
Giọng nói vang lên sau lưng hắn.
Lâm tuyết đi tới chỗ Lý Bình An, nhìn hắn khuôn mặt cơ hơi xúc động.
“Ơn cứu mạng còn chưa kịp đền đáp…
Nàng còn chưa nói xong đã bị Lý Bình An phất tay cắt ngang.
“không phải ngươi đã cho ta Tinh linh thảo sao, không cần cảm kích ta”
Hắn trở lại căn nhà tranh của mình.
Lý Bình An phát hiện căn nhà tranh của mình giờ không còn nữa.
Không chỉ có căn nhà của hắn, một đám người đang dở bỏ mấy căn phòng trong khu vực này.
Phá bỏ rơi đi nơi khác rồi hả? Ta bảo à?
Khu vực này phần lớn đều là môn khách giống Lý Bình An, còn có tán tu trong nội bộ Thục sơn. Không có sư môn, lại không có chỗ dựa dĩ nhiên sẽ không có tài nguyên tu luyện.
Lý Bình An bắt lấy một người quen rồi hỏi hắn xảy ra chuyện gì.
Rồi mới biết hóa ra có một vị trưởng lão nhìn trúng khu vực này định xây nhà ở đây.
Đương nhiên những người như bọn hắn không còn nhà để về rồi.
Mà bồi thường? âm?
Hoàng lão gia hao tâm tốn trí phá nhà của ngươi, chưa thèm đòi tiền công của ngươi thì thôi người còn đòi ta phải bồi thường?
“quá đáng thật sự”
Người nói câu này tên là Bạch Cấp, một vị tán tu phụ thuộc vào Thục Sơn.
Thường ngày rất chiếu cố Lý Bình An.
“ban đầu mảnh đất trống này là chúng ta dùng giá cao mua lại, bây giờ nói dỡ nhà là dỡ nhà về sau chúng ta ở đâu!”
Bạch Cấp lòng đầy căm giận nói.
Những người khác cũng mang khuôn mặt bi phẫn.
“Sao có thể nói phá là phá!”
“Chúng ta đi tìm Chấp pháp trưởng lão đòi công đạo đi!” “Phải rồi phải rồi!”
Không phẫn nộ như những người khác Lý Bình An tương đối bình tĩnh.
May là lúc hắn đi hắn đã cầm theo những đồ vật đáng giá trong nhà.
Đây là thói quen đã hình thành khi hắn còn đi ngao du khắp chốn.
Bạch Cấp nói: “Bình an, chúng ta định đi gặp Chấp pháp trưởng lão, ngươi đi cùng chúng ta không. Chúng ta làm lớn chuyện, bắt họ trả lại nhà cho chúng ta!”
Lý Bình An khuyên nhủ hắn: “Bạch Cấp huynh, hay là bỏ đi, chúng ta ở đây ăn nhờ ở đậu.
Cái gọi là dân không đấu với quan bây giờ người ta là quan, không phải họ nói cái gì bèn là cái đó sao.”
Bạch Cấp nuốt không trôi cục tức này, dẫn theo một đám người ầm ầm kéo đến tìm chấp pháp trưởng lão.
Lý Bình An bất đắc dĩ thờ dài, tạm thời không tìm được chỗ khác.
Trước tiên đành ngủ ngoài đường thôi.
Lý Bình An phó thác mọi chuyện cho Tiểu Đạo của Vạn Sự Các nhờ hắn tìm giúp mình một nơi khác để ở, chuẩn bị chế tạo một loại dược liệu mới.
“Lão Ngưu, bút!”
Lão Ngưu lật quyển sổ nhỏ ra, quyển sổ ghi chép chằng chịt, tất cả những kiến thức quan trọng đều được ghi vào đó.
Một người một trâu ngồi trên đất bắt đầu nghiên cứu.
“Lão Ngưu, nhớ kỹ phải thật cẩn thận, không được bỏ qua bất kỳ chi tiết nào cả”
Lão Ngưu gặm thịt bò khô, khẽ gật đầu.
Yên tâm đi, ngươi còn không tin ta sao.
Không ngừng ngao dược trong nồi thuốc sôi ùng ục.
Lý Bình An vừa tính toán thời gian vừa nghiên cứu cách điều chế.
Cùng một phương thuốc nhưng thời gian khác nhau, độ nóng khác nhau. Trình tự cho nấu thuốc khác biệt sẽ sinh ra dược hiệu khác biệt.
Vì vậy phải thật cẩn thận.
Mấy ngày liền trôi qua, chuyện phá nhà và rời đi rất loạn.
Bạch Cấp dẫn đầu vài tán tu và môn khách của Thục sơn đứng bên ngoài chủ phong kháng nghị, yêu cầu bồi thường tổn thất cho bọn họ.
Lý Bình An đi tìm Bạch Cấp thử khuyên hắn vài lần.
Chuyện như này không nên làm lớn thì hơn.
Bạch Cấp lại không nghĩ như thế, nói mình sắp thành không rồi đám người kia còn có thể giết mình
Lại qua mấy ngày, ngày càng lớn chuyện.
Thậm chí tin tức cũng đưa tin về sự kiện này, chuyện cũ năm xưa của Thục sơn cũng bị đào lại, càng ầm ĩ tranh cãi.
Không lâu sau, thủ lĩnh Bạch Cẩm bị tuồn tin xấu.
Rất nhanh, Bạch Cấp đã trở thành mục tiêu bị mọi người chỉ chính.
Đã từng ủng hộ tán tu như hắn, môn khách dùng ngòi bút làm vũ khí.
Sau đó Thục Sơn bồi thường cho tán tu và môn khách bằng cách sắp xếp một nơi khác, hơn nữa còn giải thích cặn kẽ.
Cương quyết mà tạo ra một tầng hảo cảm, Bạch Cấp thì bị trục xuất khỏi Thục sơn.
Lúc hắn rời khỏi chỉ có Lý Bình An đến tiễn hắn.
Về sau Lý Bình An cũng không gặp lại hắn.
Đến tận bây giờ cũng không thầy ai nhắc đến Bạch Cấp và những người cùng hắn đi gây chuyện.
Sau khi được đền bù tổn thất rất nhanh đã quên sạch chuyện này.
Lý Bình An thấy sự rất tiếc cho hắn.
Bạch Cấp à Bạch Cấp, cuối cùng vẫn trắng tay mà.
Ài ε = ( ́o `*
Lý Bình An và Lão Ngưu tiếp tục nghiên cứu phương thuốc.
Bọn họ rất chuyên tâm, lúc đi đường lúc ăn cơm đều nghĩ đến phương thuốc.
Ngay cả lúc cùng Lão Ngưu ngồi hố xí một người một trâu vẫn không ngừng thảo luận. Thời gian non nửa tháng sau.
“Thành rồi!”