Chương 310: Tiểu Hàn Cảnh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,534 lượt đọc

Chương 310: Tiểu Hàn Cảnh

11:40

1319 chữ

Sau ba tháng, Tần Thịnh mang một xấp tác phẩm thật dày tới cho Lý Bình An. Trong đó có tranh sông núi, lầu các, nhân vật, hoa chim, đủ loại kiểu dáng, các đường nét hoàn hảo. Có lẽ hắn tốn rất nhiều tâm huyết để hoàn thành.

Tần Thịnh cười đắc ý: “Thế nào?”

“Ừ, quả thật không tệ, nhưng dù ngươi thêu thùa rất tốt, nhưng trình độ nấu cơm của ngươi còn chưa tiến bộ”

“Nau com?”

“Không sai!” Lý Bình An gật đầu.

Lập tức hắn thể hiện 28 cách nấu nướng: hun, nướng, xào, hầm, nấu…

Các cách nấu thay nhau xuất hiện, trình độ thuần thục, đẹp mắt.

Tần Thịnh bị hoa mắt. Hắn không thể so với Lý Bình An. Hắn quá vô dụng.

Tần Thịnh âm thầm quyết định, một ngày nào đó, hắn nhất định phải vượt qua Lý Bình An.

Chỉ chớp mắt, lại nửa năm trôi qua.

Phanh phanh!

Ngoài phòng, truyền đến tiếng đập cửa. Lý Bình An đưa thần thức ra, lại là Tần Thịnh. Mở cửa phòng

ra, Tần Thịnh đứng ở ngoài cúi đầu, ánh mắt mờ mịt, giống như bị điểm huyệt.

Hôm nay hắn sao vậy? Bình thường hắn năng nổ, vui vẻ lắm mà.

Tần Thịnh ngẩng đầu, cười đắng chát.

“Ta cảm thấy có lẽ cả đời ta cũng không chiến thắng ngươi được” Cuối cùng ngươi cũng nhận ra rồi sao?

Lý Bình An ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Sao lại nghĩ vậy?”

“Ai!” Tần Thịnh ngồi dưới đất.

Thời gian qua, Lý Bình An nghiền ép hắn trên mọi phương diện.

So trồng trọt, so nấu ăn, so y thuật…

Tần Thịnh cảm giác dù cho hắn thêm trăm năm, hắn cũng không thể theo kịp Lý Bình An. Vô số lần thất bại, khiến lòng tự tin của hắn bị đả kích rất mạnh.

Lý Bình An vỗ bờ vai của hắn: “Đã như vậy, ngươi cam tâm sao?”

“Không cam tâm, nhưng..”

Tần Thịnh mê mang.

“Không có nhưng!” Lý Bình An nghiêm túc nói: “Ngươi không phụ thuộc ai cả, ngươi là sóng cuồn cuộn trong dòng sông khi sớm mai lên. Ngươi là dãy núi nguy nga trong sương khói mịt mờ, ngươi là ngàn đóa hoa nở đầu xuân. Ngươi là tuyết bao phủ sông trong mùa đông. Trong số những bức tranh thì có một bức vẽ sương khói nhưng ngươi cũng có màu sắc của bản thân ngươi. Ta tin tưởng ngươi!”

Tần Thịnh rung động, sắc mặt mê mang biến mất, thay vào đó là ý chí kiên định.

“Ngươi… Thật tin tưởng ta sao?”

“Không phải ta tin tưởng ngươi, mà là ngươi tin tưởng bản thân ngươi.”

“Vậy ta có thể làm được như ngài sao?”

chưa?”

Tần Thịnh kinh ngạc.

Từ đó về sau, Tần Thịnh càng cố gắng. Chưa hừng đông thì đã thấy Tần Thịnh chăm chỉ, cố gắng

Lý Bình An đang đi bộ trong dược cốc. Hắn tiện tay nhổ một củ hành tây, bỏ vào miệng nhai.

Nhuận Thổ nhặt được một cây gỗ vừa tay, đang xới bông cải trong phạm vi đi tới. Hắn không cẩn thận đụng phải mông của Lão Ngưu đi phía trước.

Con trâu quay đầu, liếc mắt nhìn: “Đánh mông ta làm gì, lỡ hỏng thì sao?”

Thùng thùng —!!!

Lúc này, trên lầu tháp ở phía xa truyền tới tiếng chuông. Đây là tín hiệu để đệ tử trên tất cả ngọn núi tập hợp.

Không bao lâu, có từng bóng người xuất hiện giữa không trung, nhanh chóng bay tới chủ phong.

Lý Bình An cũng mang theo con trâu và Nhuận Thổ tò mò tiến tới. Rất nhanh, bọn họ đã tới quảng trường của chủ phong.

Một trưởng lão nội môn đứng trong sân rộng thông báo: “Tin tức Tiểu Hàn Cảnh sắp mở ra đã thông báo cho tất cả phong chủ các ngọn núi từ hai tháng trước, bây giờ cách lúc Tiểu Hàn Cảnh mở ra còn ba ngày. Chắc các ngươi đã hiểu tầm quan trọng của Tiểu Hàn Cảnh nên lão phu không cần nhiều lời…”

“Tiểu Hàn Cảnh 200 năm mở ra một lần!” Một đệ tử vui vẻ nói.

“Bên trong nói không chừng có thiên tài địa bảo gì đó, đáng tiếc tu vi của ta không đủ, không có tư cách đi vào”

“Nói trắng ra đây là chuẩn bị cho đệ tử nội môn, những người như chúng ta xem náo nhiệt là được rồi”

“Không đi vào cũng tốt, ngươi cho rằng bên trong chỉ có bảo tàng, trong đó nguy hiểm ở khắp mọi nơi. Ta nghe sư huynh trong môn nói, lần trước có rất nhiều thiên kiêu đã chết.”

Đám người bàn tán ầm ĩ.

Lý Bình An ngơ ngác. Thông Thiên Phong chỉ có một đệ tử là hắn, lấy tính cách của Thanh Phong trưởng lão nên quên việc này cũng hợp lý.

Những ngày gần đây, hắn lại không rời khỏi Thông Thiên Phong nên cũng không biết tin tức này. Bí cảnh là những vùng đất cổ của Cửu Châu. Thỉnh thoảng sẽ có một luồng lực lượng thần bí đao động khiến cho bí cảnh tự nhiên hình thành hoặc còn sót lại ở thượng cổ mở ra. Trong đó linh khí dư dả, rất có thể xuất hiện rất nhiều vùng đất dồi dào. Lại bởi vì thời gian dài không người thăm dò nên ra đời rất nhiều thiên tài địa bảo.

Chuyện này là núi vàng đối với tu sĩ. Mà ở trong đó có thể thu hoạch rất nhiều bảo vật thì phải xem bản lĩnh của bọn họ.

Lý Bình An biết tình huống, hắn suy nghĩ.

“Lý huynh, Lý huynh!” Lúc này, mấy người Lưu Nhị Cẩu đi tới.

“Lý huynh, ngươi cũng tới. Chi bằng chúng ta kết bạn đi vào bí cảnh, tìm tới đồ vật chia đều.

Lý Bình An cười: “Kết bạn? Xin lỗi…”

Tần Thịnh khoanh tay trước ngực, tán thưởng nhìn Lý Bình An.

Không hổ là đối thủ của ta! Mãnh thú luôn đi một mình, dê bò mới kết đội.

Lý Bình An: “Xin lỗi, ta không đi

Mấy người kinh ngạc trừng mắt.

Không đi?

Tiểu Hàn Cảnh lần này trừ đệ tử đặc biệt thì gần như tất cả đệ tử nội môn đều tham gia.

Ai cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt này, vậy màbLý Bình An không đi?

Lý Bình An cũng không giải thích, chỉ nói cơ thể của mình có vấn đề.

Bí cảnh? Đúng là trong bí cảnh có đồ tốt.

Còn tại sao hắn không đi? Bởi vì gần đây cây ngô mà hắn trồng sắp chín rồi nên hắn không thể đi.

Lí do chỉ đơn giản vậy thôi.

Lý Bình An chắp tay: “Các vị đạo hữu, Lý mỗ xin đợi các ngươi trở về”

Trước khi đi, Tần Thịnh nói một câu: “Ta đã học được toàn bộ tinh túy trong đồ ăn mà ngươi làm, ngươi đã không có khả năng thắng nổi ta.”

Lý Bình An cười: “Tốt, vậy ta chờ ngươi.”

Thuyền nhỏ đón gió trôi đi, hóa thành thuyền lầu lớn hơn mười trượng, dần dần biến mất mắt mọi người.

trong tâm

Lý Bình An phất tay.

Hai tháng sau, những đệ tử đi Tiểu Hàn Cảnh trở về Thục Sơn. Lúc đó, Lý Bình An đang ngủ trưa trong nhà gỗ nhỏ. Sau khi biết tin tức, hắn sửng sốt. Sau đó không lâu, hắn đứng trước mộ Tần Thịnh, chậm rãi đổ chén rượu trong tay xuống: “Huynh đệ. . . Lên đường bình an”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right