Chương 309: Ta sẽ tiếp tục tới
1179 chữ
“Một thân liền chiến ba ngàn dặm, một kiếm từng làm một triệu sư!” Chậc chậc –
Tần Thịnh đứng trên đỉnh núi, thưởng thức bài thơ mà Lý Bình An viết cho hắn.
Hắn tưởng tượng tới cảnh hắn dùng kiếm dài ba thước, khí thế như rồng, tức giận chém nát núi sống.
“Nghìn quân vạn ngựa khí thế cuồn cuộn về bốn biển”
Thanh nhã, thật thanh nhã.
Hôm nay thời tiết tốt, thích hợp tìm Lý Bình An quyết đấu. Tần Thịnh đi vào Thông Thiên Phong, cảm thấy dưới chân dẫm lên thứ gì. Hắn cúi đầu xem thì thấy mười mấy viên linh thạch hạ phẩm. “A! Đây là dấu hiệu tốt” Tần Thịnh gật đầu, hắn vừa nhặt linh thạch lên.
Xoat.
Lý Bình An, Thanh Phong, Lão Ngưu và Nhuận Thổ xông tới.
“Nhặt được tiền, mời khách ăn cơm đi!” Lý Bình An nói.
Thanh Phong gật đầu như gà con mổ thóc: “Đúng, đúng. Mời khách mời khách.
Lão Ngưu và Nhuận Thổ nhao nhao phụ họa.
Tần Thịnh ngơ ngác, không còn cách nào đành phải mang cả đám đi quán cơm trên Tạp Dịch Phong.
Đến quán cơm, hai người một trâu một tra ăn giống như chưa từng ăn cơm.
Khóe miệng Tần Thịnh run rẩy, bọn họ ăn đồ vật cũng không rẻ. Những món ăn này phần lớn đều có linh dược linh thảo, bổ sung trong linh khí cơ thể, hoặc khiến cơ thể khỏe mạnh.
Tu sĩ bình thường không nỡ ăn, tối đa cũng chỉ ăn mấy viên Khí Huyết Đan, hoặc Linh Khí Đan.
Bữa cơm này tốn hai canh giờ mới ăn xong. Cuối cùng Tần Thịnh phải tốn trên trăm linh thạch để
thanh toán bữa ăn.
Tần Thịnh nhìn mười mấy viên linh thạch, hắn cảm thấy mình bị lừa.
Sau khi về, Tần Thịnh càng nghĩ càng thấy không đúng. Mấy ngày sau đó, Tần Thịnh bất ngờ biết được chân tướng từ chỗ Nhuận Thổ.
Thì ra mười mấy viên linh thạch đó là đám người Lý Bình An cố ý ném, vì để Tần Thịnh nhặt được, sau đó bóc lột hắn một khoản.
Tần Thịnh tức giận tới cửa chất vấn: “Các ngươi còn là người không? Các ngươi làm như vậy, không sợ bị trời phạt sao?”
Lý Bình An an ủi: “Ta biết ngươi rất tức giận, nhưng ngươi đừng vội, nghe ta nói”
“Nói! Ngươi còn muốn nói gì nữa?”
“Thật ra ngươi cũng không biết toàn bộ chân tướng của chuyện này.” Lý Bình An bí mật nói.
“A?” Tần Thịnh nhướng mày, chắc trong đó có bí ẩn gì.
Lý Bình An: “Thật ra ngươi nhặt mười mấy viên linh thạch đó là chúng ta trộm trong ví tiền của ngươi”
“Bà mẹ nó, ta liều mạng với ngươi!”
Nhuận Thổ nhảy ra ngoài, giận dữ hét: “Dứt bỏ sự thật không nói, chẳng lẽ ngươi không làm sai sao?”
Tần Thịnh sững sốt một lát.
Nếu nói ai là đệ tử mạnh nhất Thục Sơn thì mọi người sẽ phân vân. Nhưng nếu nói ai là đệ tử rảnh rỗi nhất Thục Sơn thì chắc chắn trừ Lý Bình An ra không còn ai khác.
Ngày hôm đó, Lão Ngưu và Nhuận Thổ đang trồng rau củ ở dược cốc trong Thông Thiên Phong thì Lý Bình An nằm dưới một cây liễu, miệng ngậm cây cỏ dại, khẽ hát, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà lạnh.
Loại ngày này, ai hiểu!
Bỗng nhiên, trên cây nhô ra một cái đầu: “Đạo tâm của ngươi khôi phục rồi sao?”
Tần Thịnh thật lòng hỏi.
Lý Bình An bất đắc dĩ thở dài: “Tại sao chúng ta phải đánh nhau chứ? Chẳng lẽ thắng ta thì có thể chứng minh ngươi mạnh hơn ta sao? Tầm nhìn nhỏ hẹp!”
Tần Thịnh sững sờ, “... Vậy nên chứng minh ta mạnh hơn ngươi như thế nào?”
“Ngươi muốn chứng minh ngươi mạnh hơn ta thì phải dùng tất cả các sở trường, mà không phải chỉ đánh nhau. Ví dụ như đánh cờ, so sánh ai câu cá được nhiều hơn, so sánh ai có tố chất văn hóa cao hơn. Chứng minh như vậy mới khiến ngươi mạnh hơn ta, mà không phải chỉ là kẻ lỗ mãng biết đánh nhau.”
Lý Bình An nói một câu khiến Tần Thịnh bừng tỉnh. Hắn nghĩ tới những hành vi của mình lúc trước cảm thấy tầm nhìn quá hạn hẹp.
“Tốt, vậy hôm nay chúng ta so đánh cờ”
“Tới đi”
Lý Bình An phất tay, trên đất trống lập tức xuất hiện một bàn cờ.
Sau giờ Ngọ, ánh nắng xuyên qua lá cây, theo khe hở trên cành cây chiếu xuống. Trên mặt đất chỉ để lại rất nhiều hình chiếu khác nhau.
Gió thổi qua,
lá cây phát ra tiếng động. Tiếng ve kêu không dứt bên tai.
Hai người ngồi đối diện. Lý Bình An dùng một tay đong đưa quạt hương bồ, một tay múc kem hộp mua được ở Tạp Dịch Phong ăn. Tất cả mọi việc buồn chán tan thành mây khói vào thời khắc này. Đợi đến sau khi mặt trời lặn, Tần Thịnh tức giận bất bình rời khỏi, hắn nói: “Ta sẽ tới tiếp!”
Lý Bình An cười: “Ta chờ ngươi.”
Thế là mấy ngày kế tiếp, các đệ tử Thục Sơn phát hiện một hiện tượng kì lạ.
Tần Thịnh cầm cần câu hoặc bàn cờ chạy tới chỗ Thông Thiên Phong.
Xem ra, hai người đã từ đấu võ biến thành các loại hình thức tranh đấu kì lạ, ví dụ như thêu thùa. Lúc bắt đầu, Tần Thịnh từ chối. Hắn nghiêm túc nói: “Thứ này là đồ chơi của nữ nhân trong khuê phòng”
Lý Bình An nói sâu xa: “Ngươi còn suy nghĩ như vậy thì chứng minh cảnh giới của ngươi còn chưa đủ cao. Đồ vật mà nữ nhân trong khuê phòng đều biết nhưng ngươi lại không biết, như vậy ngươi nói ngươi không bằng các nàng đúng không?”
Khóe mắt Tần Thịnh co giật, nhìn Lý Bình An thuần thục xỏ chỉ, may đồ. Quy!
Tiểu tử này biết tất cả mọi thứ.
Càng hiểu rõ Lý Bình An, Tần Thịnh càng cảm thấy tên này càng bí ẩn.
Thế là, Tần Thịnh rưng rưng học thêu thùa hai tháng. Đến lúc này, việc thêu thùa cũng thành công.
Ánh trăng sáng tỏ chiếu rọi xuống.
“Đồ nhi, gần đây ngươi tu luyện thế nào?”
Nghe sư phụ hỏi thăm,Tần Thịnh ngẩng đầu: “Sư phụ, việc tu luyện của ta còn chưa đủ, ta còn phải
cố gắng!”
Sư phụ: ...
Đây là đệ tử của ta sao? Chắc bị ai chiếm cơ thể rồi đúng không?
Tần Thịnh cắn răng, thề với mặt trăng: “Ta nhất định sẽ chiến thắng hắn!! Tần Thịnh rưng rưng xe chỉ luồn kim.
Lý Bình An, ngươi chờ đó cho ta…