Chương 308: Người bận rộn trong tháng năm

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,008 lượt đọc

Chương 308: Người bận rộn trong tháng năm

1159 chữ

Lý Bình An cầm cuốc, đứng ở trên Thông Thiên Phong rộng mênh mông. Gió thổi về phía dốc núi. Đông đi xuân tới, trên sườn núi mọc đầy cỏ non giống như một mảnh ruộng lúa mạch lớn xanh mơn mởn. Lý Bình An vừa hát, vừa hưởng thụ không khí trong lành trong núi Hắn vung cái cuốc, bắt đầu bận rộn. Mỗi một gốc cỏ, mỗi một khối đá không có tác dụng đều bị dọn sạch sẽ.

Thanh Phong lười biếng mở to mắt nhìn Lý Bình An đang bận rộn ngoài cửa sổ. Nàng cười vui vẻ, mình thật sự thu một đệ tử tốt. Những đệ tử trước kia chỉ biết tu hành cả ngày, không để ý đến chuyện bên ngoài.

Thanh Phong nghĩ thiên chi kiêu tử đều là rác rưởi. Đệ tử biết nấu cơm, biết trồng trọt như Lý Bình An mới là đệ tử tốt nhất.

Thanh Phong lười nhác uống một ngụm rượu rồi ngủ.

Lý Bình An dùng thời gian rảnh rỗi mỗi ngày để xây dựng, bón phân, tưới nước,... Hắn xử lí xong

mẫu đất này thì làm mẫu đất tiếp theo.

Thời gian ần đây, Lão Ngưu và Nhuận Thổ cũng bận rộn. Nghe nói đánh bạc thiếu rất nhiều tiền, bị người kéo đi cắt thận.

Lý Bình An phân ruộng thành 18 khu vực, chuẩn bị gieo trồng diện tích lớn, ít thì mấy chục mẫu, nhiều thì trên trăm mẫu, thậm chí mấy trăm mẫu.

Rau cải, hoa quả, lúa nước… Tất cả những kĩ thuật sử dụng để chăn nuôi, gieo trồng đều tập hợp đầy

đů.

Ngày hôm đó, Thanh Phong và Lý Bình An đi quán rượu uống rượu. Trùng hợp gặp Trương Tiểu Kính, oan gia ngõ hẹp. Thanh Phong còn chưa quên tên này tăng giá ngay tại chỗ, mặc dù kết quả cuối cùng rất tốt nhưng hắn lừa gạt nàng là chuyện đã xảy ra.

Trong lòng Trương Tiểu Kính lo lắng khi thấy ánh mắt hận thù của Thanh Phong. Hán tự an ủi bản thân phải bình tĩnh. Cho dù Thanh Phong trưởng lão muốn gây khó dễ cho hắn thì cũng phải có lí do đàng hoàng. Nàng không thể không nói lí lẽ nhào lên đánh mình một trận.

Trương Tiểu Kính nghĩ như vậy, nhưng hắn đánh giá thấp trình độ không biết xấu hổ của Thanh Phong trưởng lão.

Chờ một lúc, nhất định không thể phạm sai lầm. Ví dụ như Thanh Phong trưởng lão cố ý đụng vào để chén rượu của hắn vung lên người nàng. Hay là lúc Trương Tiểu Kính hít sâu một hơi, bước qua

cửa.

“Ha! Ai bảo tiểu tử ngươi bước chân trái vào cửa trước.” Thanh Phong trưởng lão vỗ bàn đứng dậy. Đám người: ???

Trương Tiểu Kính: ...

Thanh Phong trưởng lão bóp cổ Trương Tiểu Kính, nói chắc như đinh đóng cột: “Hôm nay, tiểu tử ngươi dám bước chân trái vào cửa trước thì ngày mai dám giết người phóng hỏa, ngày mốt dám khinh thường sư phụ, dám giết sư tổ..”

Trương Tiểu Kính: “Ta… Ta… Cứu mạng”

Lý Bình An uống một ngụm rượu, lại lần nữa hiểu rõ trình độ vô sỉ của Thanh Phong.

Người làm nông không có thời gian nghỉ ngơi, nhất là vào tháng 5 thì càng bận rộn. Đến tháng 5, Lý Bình An càng bận rộn.

Thông Thiên Phong xuất hiện một phong cảnh đẹp, dược cốc của ngọn núi khác nhiều loại linh

thảo, linh dược, các loại hoa thơm cỏ lạ. Nhưng được cốc của Thông Thiên Phong là hành tây, quả cà, cà chua, bí đỏ, dưa leo, quả ớt. Toàn bộ là một vườn rau xanh.

Lý Bình An bồi dưỡng linh mạch dưới mặt đất cộng thêm kĩ thuật làm ruộng nên xác suất thu hoạch khi gieo trồng linh thảo tăng lên 50%.

Thu hoạch được các loại kĩ năng gia tăng tốc độ sinh trưởng, tỉ lệ sống sót nâng cao, nhanh chóng sinh sôi,... nên số lượng trái cây, rau quả này rất tươi tốt.

“Phong cảnh trống trơn, dắt theo trâu mập. Ngày xuân bận chuyện cày bừa, chuyện chăn nuôi càng vừa ý”

Đương nhiên, nếu như không có tên Tần Thịnh đáng ghét ở bên cạnh, Lý Bình An cảm thấy cuộc sống càng vui vẻ.

“Hôm nay, ta tới khiêu chiến ngươi!” Vẻ mặt Tần Thịnh lạnh lùng, nghiêm túc. Hắn kiêu ngạo nhìn đối thủ.

Lý Bình An bất đắc dĩ thở dài, quay người đi. Không biết vì sao tên Tần Thịnh này gần đây luôn quấn lấy hắn.

Tần Thịnh giống như một kẻ tỏ tình, bị từ chối một lần thì tiếp tục một lần. Hắn vẫn luôn kiên trì,

không ngừng nghỉ.

Mấu chốt là mỗi lần tên này đều dùng một cách khác nhau để xuất hiện.

Ngày hôm đó, Lý Bình An đang trên đường tới Tạp Dịch Phong. Hắn trồng trái cây đã chín rồi nên chuẩn bị đi Tạp Dịch Phong bán, chờ tiết kiệm đủ tiền thì có thể một vài hạt giống linh dược, linh thảo.

Sư phụ không quản lí việc trong phong, chủ phong phát tiền hằng tháng còn bị nàng cầm đi uống rượu, đánh bạc.

Tay làm hàm nhai, dựa vào người không bằng dựa vào mình.

Nhuận Thổ lanh lợi nên Lý Bình An gọi hắn đến, mắng: “Đừng nhảy nữa, nếu không lát nữa cà rốt sau lưng sẽ rơi hết.

“Ta biết rồi, đại ca”

Ngay vào lúc này, một bóng người từ không trung chầm chậm bay xuống. Cánh hoa màu hồng phấn nhẹ nhàng rơi xuống.

Tần Thịnh hơi nghiêng người, tay cầm hoa đào đưa ngang trước người. Hắn nhếch miệng cười ba phần tà ác quyến rũ: “Lý Bình An, hôm nay có thể đánh với ta một trận không?”

Đám người nhao nhao trừng mắt, cái này… Đây là tên thần kinh nào?

Đợi khi bọn họ thấy rõ người tới. A, thì là Tần Thịnh sư huynh.

Lý Bình An che mặt. Vì không để Tần Thịnh mỗi ngày đến làm phiền hắn. Lý Bình An liền thường xuyên sẽ cho hắn một cái lý do, hôm nay bệnh, chờ ta khỏi bệnh sẽ đấu với ngươi. Hôm nay đi ra ngoài chân bị đau. Trâu của ta bị bệnh, ta phải chăm sóc nó… Thậm chí nói nghiêm trọng là đạo tâm của hắn sụp đổ.

Hắn nói vậy nên đã nhiều năm Tần Thịnh không thể quấy rầy hắn.

Càng tiếp xúc nhiều, Lý Bình An càng cảm thấy Tần Thịnh là người tốt. Trừ việc hắn hơi tự kỷ, đồng thời thích suy nghĩ lung tung thì những lúc rảnh rỗi đến phát chán, Lý Bình An thỉnh thoảng sẽ trêu chọc hắn cho đỡ buồn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right