Chương 263: Hắn còn phải cảm ơn ta đấy

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,121 lượt đọc

Chương 263: Hắn còn phải cảm ơn ta đấy

2103 chữ

“Đúng rồi, thế mà tiểu tử nhà ngươi biết chế dược thật.

Lý Bình An mỉm cười, “Biết một chút.

“Có thể cho ta xem thử không ?”

“Tùy ngươi.

Ngô Mộng Khê đón lấy túi thuốc nhỏ, nghiên cứu một phen rồi phát ra tiếng “Chậc chậc”thán phục.

“Ai, ngươi còn loại thuốc nào nữa không? Bán như thế nào?”

“Năm viên linh thạch”

“Rẻ thế cơ á? So ra còn rẻ hơn các loại đan dược phổ thông đấy.”

Đôi mắt nhỏ của Ngô Mộng Khê nhíu lại, ngửi được mùi buôn bán.

Khóe miệng Lý Bình An khẽ cong lên, dường như hắn đã đoán được tâm tư của nàng.

Ngô Mộng Khê nói: “Loại dược thảo này của ngươi có bao nhiêu ta lấy hết.

Ngô Mộng Khê nhíu mày, “Sao thế? Không bán ư?”

Lý Bình An nói: “Không phải là không bán, thế này đi, ngươi tìm thêm vài người cùng đến đây mua, ta chia cho ngươi một ít.

Con mắt Ngô Mộng Khê sáng lên nhưng sau đó lại khó xử nói.

“Không được! Ta là chấp pháp đệ tử sao có thể làm những chuyện như thế được.

Tự kinh doanh đan dược, dược thảo là xâm phạm kỷ luật của Thục sơn đấy, hơn nữa ngươi cũng không có giấy phép kinh doanh!”

Lý Bình An do dự một hồi, “Vậy ngươi giới thiệu người cho ta, mỗi một người ta trích phần trăm cho ngươi một phần!”

“Quyết luôn!”

Lý Bình An sững sờ, khá lắm tốc độ trở mặt còn nhanh hơn ta.

Hắn vốn tưởng rằng còn phải thuyết phục nàng ta mấy hồi nàng ta mới đồng ý cơ.

“Hợp tác vui vẻ!” Lý Bình An cười nói.

Ngô Mộng Khê: “Hợp tác vui vẻ!”

Cứ như vậy hai người đã thiết lập quan hệ hợp tác.

Sau khi hẹn với Ngô Mộng Khê thời gian địa điểm rồi, Lý Bình An bèn quay về nơi mình ở. Ban nãy đã tìm được những dược liệu mà mình cần trong dược cốc rồi.

Một đêm thức trắng, sáng sớm hôm sau.

Một viên thuốc màu đen to bằng nắm đấm xuất hiện trong tay Lý Bình An.

Các thành phần trong thuốc không sai, chỉ là muốn đảm bảo… có lẽ nên tìm người thử thuốc.

Lão Ngưu:... con mẹ ngươi không nghĩ được chuyện gì tốt cho ta mà!

Hết cách rồi, Lý Bình An chỉ đành tự thử viên thuốc kia thôi.

Hắn cẩn thận từng chút từng chút nếm thử một miếng sau đó không có gì khác lạ.

Hắn mới có chút tự tin mà gặm một miếng lớn.

Ừm, vị đắng quá.

Thành phẩm quá to rồi.

Hơn nữa dược liệu để chế tạo cũng rất quý, đã định sẵn khó mà mở rộng tiêu thụ rồi.

Lý Bình An vừa ăn vừa nghĩ.

Chưa mất bao lâu hắn liền cảm thấy trong cơ thể mình như có một nguồn khí nóng đang bốc lên, chảy vào trong bao phủ cả dạ dày.

Sau đó toàn thân cảm thấy ấm áp, cả người dần trở nên thư thái.

Cảm giác lớn nhất chính là đã nghiện, trên trán hắn toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Lý Bình An nào sẽ bỏ lỡ cơ hội này vội vàng ngồi xuống tu hành.

Lý Bình An tinh thần sảng khoái cùng Lão Ngưu đi dạo trên con phố phồn hoa, gió thổi mát, tâm trạng cực kỳ tốt.

Vừa quay đầu đã thấy phía trước có bốn năm người đang chặn đường hắn.

Lý Bình An và Lão Ngưu cực kỳ ngoan ngoãn mà tránh sang một bên.

Những người kia khinh thường liếc Lý Bình An.

Một tên trong đó còn nói: “coi như vẫn biết đều đấy!”

“biết bọn ta là ai không?”

Người nọ cười lạnh, “tại hạ được người giang hồ xưng là Thảo Thượng Phi, nghe nói dạo này trong các môn khách Lý Bình An ngươi rất ngang ngược.

Nhiệm vụ người ta không dám nhận ngươi nhận, người ta không dám làm ngươi lam.

Vi huynh ở đây khuyên ngươi một câu, Thục sơn lắm sóng gió đại ca sợ rằng ngươi không nắm chắc được!”

Lý Bình An biết bọn họ cố ý đến tìm hắn gây sự, lại cười một cái.

Trưng ra bộ mặt cực kỳ ngoan ngoãn.

Bên đường người tới người đi, có lúc có đệ tử trong núi thậm chí có lúc có cả trưởng lão của các ngọn núi.

“Đại ca đang nói chuyện với ngươi, ngươi nghe thấy không?”

Lý Bình An mặt không đổi sắc, “Nghe thấy”

Thảo Thượng Phi không nhịn được cười lên, xem ra tên này không hung hãn như người ta đồn. Phỏng chừng là bọn họ đồn bậy mà thôi, ôi người trẻ tuổi bây giờ…

Thảo Thượng Phi vỗ vỗ mặt Lý Bình An, hết sức kiêu ngạo mà nói: “Sau này ngoan ngoãn một chút, mẹ nó đừng có gây chuyện”

“Làm gì đấy!”

Lúc này một giọng nói vang dội vang| lên.

Một gã đệ tử Thục sơn cao to vạm vỡ.

Thảo Thượng Phi rõ ràng là kẻ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu khiếp sợ kẻ mạnh không dám đụng tới đệ tử thục sơn.

Hắn vươn tay ôm lấy bả vai của Lý Bình An, cười hì hì nói: “Có chuyện gì đâu, chúng ta chỉ tán gẫu thôi, phải không nào?”

Lý Bình An trưng ra khuôn mặt tủi thân.

୪୪

Nhẹ gật đầu, “Ừ.”

Đệ tử cao lớn kia loáng cái đã nhìn ra trong đó có ẩn tình, chắc chắn là tên Thảo Thượng Phi cùng mấy gã này bắt nạt tên mù này.

Nhưng mà bọn Thảo Thượng Phi thật sự không có mó chân mó tay mà.

Đệ tử cao lớn lực bất tòng tâm, chỉ nhắc nhở bọn hắn không được đánh nhau ở chỗ này sau đó bèn quay đầu rời đi.

Lý Bình An mỉm cười, nhỏ giọng nói một câu gì đó.

Hắn nói quá nhỏ Thảo Thượng Phi vốn không nghe rõ.

“Ngươi nói gì?”

Lý Bình An: “Ta… ta.ta…”

Thảo Thượng Phi ghé sát vào, “Con mẹ nó dây thanh quản của ngươi để ở nhà rồi à!”

Lý Bình An nhảy lên, chính xác là tặng cho hắn một cái húc đầu.

“Bốp”một tiếng.

Cả người Thảo Thượng Phi bay ngược ra ngoài rơi xuống đồng cỏ cách đó mấy trượng. Bọn kia đều bất ngờ, mãi đến khi Thảo Thượng Phi quát.

“Đánh chết hắn cho ta!”

Mấy người còn lại lúc này mới ý thức được vội vây quanh Lý Bình An, thượng cẳng tay hạ cẳng chân với hắn.

Lý Bình An không những không chạy, ngay cả phản kháng cũng không.

Đệ tử cao lớn giận dữ xông tới.

“Hắn đánh người mà, hắn đánh người” Thảo Thượng Phi chỉ vào vết thương bên miệng, ngay thẳng

mà nói: “Là hắn động thủ trước!”

Đệ tử cao lớn nhìn Lý Bình An.

Chỉ tháy Lý Bình An oan ức ngồi xổm xuống, cúi đầu run rẩy không hé răng một lời.

Thấy một màn này tinh thần trọng nghĩa của đệ tử cao lớn bùng lên.

“Hắn đánh ngươi là do bị các ngươi ép đấy!”

Thảo Thượng Phi:...

“Đi đi ! đi với ta đến Chấp Pháp Các

Nói rồi liền bước tới muốn dẫn bọn họ đi.

“Là hắn ra tay trước, oái! Ngươi có nói lý hay không.”

Đệ tử cao lớn bất chấp hết, lôi kéo cả đám đi.

Đến Chấp Pháp Các rồi nói rõ tình hình cho các đệ tử ở Chấp Pháp Các.

“Ừ, chuyện này không phức tạp lắm, ngươi xem thử muốn giải quyết chuyện này như thế nào?”

Lý Bình An như nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật đầu, “Bỏ đi vậy, bồi thường ít tiền là được, ta đây sẽ tha thứ cho bọn họ”

Đệ tử cao lớn lắc đầu, thật sự tâm địa thiện lương quá mức rồi.

Khóe miệng Thảo Thượng Phi giật giật, con mẹ mài!

Đệ tử cao lớn nói với Lý Bình An: “Không thể buông tha dễ dàng cho bọn hay bắt nạt kẻ yếu chỉ biết sợ kẻ mạnh này được.”

Lý Bình An nói với hắn: “Người có ai không phạm sai lầm bao giờ, không nên kết thù kết oán, hắn còn phải cảm ơn ta đấy”

Thảo Thượng Phi nghiến răng nghiến lợi nói: “... Cảm ơn!”

Lý Bình An khẽ cười, ”Ngươi xem

Ngô Mộng Khê gật đầu, “Ta thấy tận mắt rồi, bảo đảm tuyệt đối!”

Đã có Ngô Mộng Khê cam đoán hay người bọn họ sòng phẳng lấy tiền ra.

Lý Bình An nói với bọn họ, “Mỗi người các ngươi giới thiệu một người, phát triển đường dây, ta sẽ trích một phần phần trăm cho các ngươi”

Nói rồi liền lấy tiền hai người vừa đưa, rút ra một ít đưa cho Ngô Mộng Khê.

Nói nhiều đôi khi không bằng làm thực đâu.

Hai người suy nghĩ rồi giật đầu.

Khóe miệng Lý Bình An cong lên, hắn đã tưởng tượng ra được việc làm ăn của mình ngày càng tốt hơn, tại bước tới một bước huy hoàng mới.

Quả nhiên không ngoài sở liệu của hắn, chưa hết một tháng người đến chỗ hắn mua thuốc đông ơi là đông.

Một truyền mười, mười truyền một trăm, một trăm truyền nghìn…

Hắn căn bản không cần tuyên truyền, người mua thuốc sẽ tự tuyên truyền cho hắn.

Tại thị trường giá cao thực sự quá được người ta hoan nghênh.

Hơn nữa hắn còn hoàn thành trọn vẹn việc thăng chức, chia chác lợi nhuận, phát triển phương

pháp “người mới”

Tạo nên sự công kích đối với thị trường dược thảo giá cao của Thục sơn.

Dù sao chín năm ăn học quả thực không uổng công mà.

Những ngày này ngay cả thời gian tu hành cũng không có, hận không thể chia mười hai canh giờ của một ngày thành hai mươi bốn canh giờ liều mạng chế dược.

Nhưng mà có dốc sức liều mạng như vậy vẫn cung vẫn không đủ cầu.

Tiền ơi, tiền ơi.

Gió giục mây vần ngoài kia chẳng ảnh hưởng đến việc khí thế hừng hực phát triển thị trường chợ đen của Lý Bình An.

Mặc dù mệt nhưng vừa sờ tới túi trữ vật đầy ắp bèn cảm thấy trong lòng được an ủi rất nhiều.

“Lão Ngưu ơi, chúng ta giàu rồi!”

Khóe miệng Lão Ngưu khẽ cong lên, về sau đừng gọi ta là Lão Ngưu trước mặt mọi người nữa. Quá thô thiển, bây giờ chúng ta là người trong giới thượng lưu rồi.

Một người một trâu nằm dưới trời sao.

Mười năm trôi qua có thể thấy xuân đi thu tới, trăm năm có thể làm chứng cho sinh lão bệnh tử. Đáng tiếc nghìn năm vương triều sẽ đổi thay, vạn năm sẽ thấy vật đổi sao dời.

Đối với đất trời to lớn mà nói, bất kể là trấn áp thiên kiêu muôn đời hay là những kẻ phàm nhân đều chỉ là khách qua đường.

Nhưng với Lý Bình An mà nói nó lại không phải như vậy.

“Lão Ngưu, mai ăn gì?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right