Chương 264: Muốn làm gì thì làm
1202 chữ
“Lão Ngưu, nhanh lên”
Lý Bình An gào.
Lão Ngưu đeo bao lớn bao nhỏ trên lưng, trên đuôi còn cột một sợi dây thừng.
Kéo một đống đồ ở phía sau.
Lý Bình An đam mê kiếm tiền, hừng hực phát triển thị trường chợ đêm.
Rút kinh nghiệm từ đợt bán phòng lần trước, lần này Lý Bình An phải thuê một cái phòng ra hồn. Tránh đến lúc không lấy được vốn gốc.
Thu dọn xong đồ đạc đã tới buổi trưa rồi.
Hôm nay có một chuyện quan trọng phải làm.
Lý Bình An lấy giấy thông hành, ký tên rồi cùng Lão Ngưu xuống núi.
Đệ tử Thục sơn không được phép tự ý xuống núi, ngay cả những môn khách như bọn hắn cũng
không ngoại lệ.
Hắn tới mốn trấn nhỏ dưới núi.
Hôm nay đến phiên chợ, người đến người đi đều là tới mua đồ xem xem có gì vui không, có người hai tay trống không có người gánh đòn gánh.
Lý Bình An cùng Lão Ngưu bước tới, tận hưởng hương vị nhân gian đã lâu không cảm nhận được.
Từ khi bước vào Thục sơn cảm giác mình đã bước lên con đường tu tiên, lâu lắm rồi tiếp xúc với
nhân gian.
Hắn dừng lại ở một chỗ bán gà.
“Lão bá, gà mái bán như thế nào?”
“Một trăm văn tiền?”
“Mắc vậy?”
Lão bá tự bán tự khen nói, “Con gà này của ta có khả năng không ngừng đẻ trứng, nhìn qua thì tiểu huynh đệ ngươi là đệ tử của Thục sơn?”
Lý Bình An cười, gật đầu nói, “Xem như là vậy đi”
Lão bá cười khà khà biết mình hôm nay trúng mánh lớn rồi.
Những đệ tử Thục sơn ngoài việc tu hành ra thì chẳng biết cái gì cả. Cứ khăng khăng mình giàu, ngươi nói cái gì thì là cái đó.
Căn bản người ta không them trả giá.
Lý Bình An hơi nhíu mày, “Con gà mái này của ngươi đẻ được trứng?”
“Già đây còn có thể lừa ngươi được hay sao?” lão bá khinh thường nói, “Ngươi còn rõ hơn ta à? Đệ tử thục sơn tu hành thì lợi hay nhưng bản lĩnh xem gà phải là già đây cơ!”
Ông lão cực kỳ tự tin nói, với những đệ tử Thục sơn này.
Lý Bình An nghiêm túc phản bác, “Gà mái lông không vàng óng với lông không đều mới đẻ trứng được.
Nhưng mào gà đỏ tươi, ánh mắt có thần.
Mà gà không đẻ trứng được lông bóng loáng nhưng mào gà tái nhợt, huống chi…”
Lý Bình An vạch mạnh mông gà mái lên, nghiêm túc nói tiếp.
“Gà đẻ được trứng hậu môn màu trắng hơn nữa khá ướt, bụng gà chắc nịch.
Mà gà mái không đẻ được trứng hậu môn có màu vàng, khô ráo thắt chặt phần bụng ọp ẹp.
Ngươi xem con gà mái này bèn thuộc về loại sau, quan trọng nhất là gà mái đẻ phân và nước tiểu ướt át, có thể dính chất nhầy ở trong đó.
Tổng kết lại, con gà mái này của ngươi không phải loại có thể đẻ được trứng.
Lão bá…
Lý Bình An: “Thế này đi, mấy con gà này ta lấy hết, lão cho ta một cái giá tốt đi… Lão bá ôm quyền, “Bái phục!”
Lý Bình An cười nhạt, “Đều là chút kinh nghiệm ăn nói thôi.”
Cuối cùng Lý Bình An được giá hời mua hết bốn con gà mái mẹ.
Hai con lợn nhỏ, ba con cá, hai con dê non, sáu con ngỗng to… Lý Bình An chắp tay sau lưng, tiêu sái bước đi.
Vừa đi vừa nhìn xung quanh, rất ư là nhàn nhã.
Lão Ngưu cầm gậy trúc vội vàng đuổi mấy con gia cầm.
Tiếng huyên não trong chợ sống động vui tươi.
Có người cười nói có người rao hàng, có người thét lớn có người nhỏ giọng nói chuyện với nhau.
Còn có mấy đứa trẻ nghịch ngợm vui đùa trên đường phố, cầm cành trúc trong tay vui tươi chạy qua bọn họ.
Một tay Lý Bình An cầm bánh bột ngô nóng hổi, một tay cầm sữa đậu nành.
Trong chảo rán vang lên tiếng lạp xưởng chiên, tiếng trả giá của mấy bà mấy anh, tiếng trang sức leng keng…
Những thanh âm không rõ ràng, tiếng động lớn vang lên liên tiếp.
Quay lại Thục sơn, tranh thủ thời tiết quang đãng.
Lý Bình An và Lão Ngưu bắt đầu xây dựng chồng gà, chuồng lợn, chuồng dê trên một phần ba mẫu đất.
“Ồ, đang làm gì đấy?”
Thanh Phong trưởng lão người chưa cao đến bốn thước cưỡi hồ lô bay tới.
Chân ngắn nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, nhìn ngó xung quanh.
“Lại gà, vịt, dê, ngươi định làm một vườn bách thú đấy à?”
Lý Bình An giải thích: “Gà với vịt có thể đẻ trứng, dê có thể cho sữa. “À, tiểu tử ngươi đúng là tiết kiệm mà
“Ở lại ăn một bữa đi
Thanh Phong vác một cái hồ lô lớn vượt quá so với cơ thể của nàng, “Vừa hay ta mang theo rượu. Từ sau khi trở về từ Vu cổ, Thanh Phong phát hiện Lý Bình An không chỉ biết kéo nhạc mà còn biết làm đồ ăn.
Thanh Phong thường xuyên tìm tới Lý Bình An, trên danh nghĩa là tới nghe nhạc đấy.
Nhưng trên thực tế là tới ăn chực nghe hát miễn phí.
Vì mới chuyển đến nhà mới nên hôm nay Lý Bình An làm một bữa toàn món ngon.
Một đĩa tôm hấp, cua, hai món cay, một đĩa quẩy…
Thanh Phong mang tới là một loại tiên tửu, mùi thơm tinh khiến lắng đọng qua bao tháng năm.
Ăn một miếng cua rồi uống một ngụm rượu, quả thực là tận hưởng cuộc sống.
Không lâu sau, Thanh Phong trưởng lão đã nằm trên bàn ngáy khò ..khò…
Bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh đỡ lấy gương mặt.
Nằm trên bàn trong sự lười biếng mang theo một chút mị hoặc, chân ngọc khẽ đũng đưa.
Khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào, lẩm bẩm mấy lời trong mộng.
Lý Bình An đặt chén rượu xuống, chọc chọc gương mặt mềm mại của Thanh Phong. Không phản ứng.
Ừm ~ cuối cùng có thể muốn làm gì thì làm rồi.
Tu luyện!
Lý Bình An đóng cửa phòng, bắt đầu tĩnh tâm tu hành.
Bà dà này luôn quấy rầy hắn tu hành, nhưng mà sau khi chứng kiến người ta say rượu xong rồi một quyền đánh đổ nửa cái đỉnh núi.
Lý Bình An bèn thổi.
Dù sao Thanh Phong trưởng lão còn một thân phận khác, đó là quản lý những môn khách ở trong Thục sơn những bọn hắn.
Cũng nhờ có Thanh Phong trưởng lão trợ giúp, Lý Bình An mới thuê được một căn phòng tiện như vậy.
Dù sao được uống chút tiên tửu với cơ thể mình chỉ có lợi chứ không có hại.