Chương 265: Chúa hề lại là chính mình
Chấp pháp các.
“Nói cho ta biết chuyện này là như thế nào!”
Trưởng lão Chấp Pháp Các giận dữ nói, “Thực sự có người dám bán thuốc giả trong Thục sơn, ai có thể nói cho ta biết thế này là thế nào không!?
Hơn nữa quy mô còn khá lớn, hôm nay ta đang đi
Thế mà có người hỏi ta có muốn mua thuốc không, giá rẻ hơn nhiều so với trên thị trường.
Hơn nữa con mẹ nó còn có nhà phân phối, đã hình thành dây chuyền buôn bán phạm tội.
Chấp Pháp Các đang làm gì hả? Chấp pháp các chỉ biết ăn thôi à?”
Giọng Chấp Pháp Các trưởng lão nghe như gà trống gáy, mắng người nghe cực kỳ khôi hài. Tuy vậy tính nóng nổi tiếng gần xa.
Tiểu loli Thanh phôi ngồi phía dưới cắn môi, cố gắng để mình không bật cười.
Lúc này mà bật cười là xong luôn.
Còn về chuyện bán thuốc giả á? Dù sao cũng chẳng liên quan đến nàng.
Bây giờ nàng quản lý một số môn khách của Thục sơn.
Trừ phi thuốc giả kia là do bọn họ bán, nhưng mà sao có chuyện ấy được.
Những môn khách kia nếu mà có bản lĩnh như vậy làm gì có ai đồng ý ở lại Thục sơn? Chẳng qua ở đây ăn rồi chờ chết mà thôi.
Nếu bán đoán chừng phải là đệ tử của Thục sơn.
Nhất là đệ tử của phòng luyện đan, chẳng liên quan gì đến Thanh Phong nàng cả!
Trước cửa nhà xí.
Lý Bình An thành thạo vác bao tải lên.
“Khởi công!”
Nghe thấy tiếng hắn ra lệnh Ngô Mộng Khê mở cửa.
“Đến đây đến đây xếp hàng đi, từng người lên một đừng chen lấn”
“Cho ta ba mươi phần”
“Một trăm phần”một gã thổ hào vỗ lên một xấp linh thạch.
Lý Bình An: “Số lượng có hạn mỗi người một ngày chỉ có thể mua năm mươi phần.
“Ta lấy giá gấp đôi.
Lý Bình An ngay thẳng nói: “Là một thương nhân có lòng, ta muốn kiếm tiền đồng thời cũng muốn giữ vững sơ tâm thủa đầu, tiền không phải vạn năng đâu”
“Ta lấy giá gấp ba.
“Gia! Đây là thuốc của ngài, đi thong thả!”
“Ông chủ, lấy cho ta hai viên”
Tư Đồ Lôi cũng tới.
Lúc này Ngô Mộng Khê đột nhiên xông tới nói, “Không ổn! Người của Chấp Pháp Các đến rồi, mọi người mau chạy đi!”
“A?!”
“Chạy mau!”
“Mẹ chứ, ta mới mua thuốc mà!”
“Mau chay mau chay!”
Chớp mắt loạn thành một đoàn.
Tư Đồ Lôi khiếp sợ nhìn xung quanh, lập tức chui đầu vào nhà xí.
Một đám ác động
Sau đó chuẩn bị xong xuôi bèn cùng Lão Ngưu chui vào.
Ngô Mộng Khê cùng mấy thành viên cốt cán trong đội nhanh chóng đuổi tới.
Lý Bình An đã lường trước được sẽ có ngày hôm nay, đã sớm chừa đường lui cho mình.
Lý Bình An cùng bọn họ thuận lợi chạy trốn, xong đó đưa tiền hôm nay chia cho ba người.
Hơn nữa còn dặn dò, “Chúng ta tạm nghỉ hai ngày, chờ chuyện lắng xuống rồi hãng hành động
sau.”
Ba người gật đầu sau đó ai có nhà người ấy về, mẹ ai người ấy tìm.
Nhóm của Lý Bình An thuận lợi trốn được nhưng những người còn lại có thể đã bị tóm. Người của Chấp Pháp Các xông vào, cầm đầu là Thông Thiên Phong Lâm Tuyết cũng là người quen
Loáng cái đã tóm được hai mươi người.
Loảng xoảng!
“Mở cửa ngay! Ngay thẳng thì khoan hồng, không thì ngồi tù! Chống cự vô ích!”
Thanh Phong trưởng lão đọc tin về kẻ bán thuốc giả, không khỏi bật cười.
Tên tiểu tử bán thuốc này rất thông minh.
Ở Thục sơn trước kia cũng có người bán thuốc đủ loại nhưng quy mô rất nhỏ.
Chưa được hai ngày đã bị người của Chấp Pháp Các bắt sạch.
Mà bây giờ không những có quy mô lớn nhất, ảnh hưởng lớn nhất thậm chỉ còn chạy thoát khỏi vòng vây của Chấp Pháp Các.
Người này thú vị đấy, chờ bắt được hắn nhất định phải tới xem thử.
Lúc này Lý Bình An bước tới trước mặt nàng.
Hắn chắp tay sau lưng, thong thả bước đi.
Một thân thanh sam, chân đeo đôi giày làm từ sợi đay.
Nhìn qua thì rất trẻ, gương mặt lại mang theo hương vị dãi dầu sương gió.
Thân hình của hắn không cường tráng nhưng lại đem đến cho người ta cảm giác cương nghị. Thanh Phong sửng sốt rồi nhìn lại mình.
Một thân màu hồng phấn đáng yêu, tay cầm mứt quả.
Rốt cuộc ai mới là trưởng lão?
Lý Bình An khẽ gật đầu, “Chào Thanh Phong trưởng lão”
Thanh Phong sững sờ gật đầu, “Ừ
Chấp Pháp Các mở cuộc họp lần này là vì chuyện buôn bán thuốc giả.
Sau khi được kiểm nghiệm loại thuốc này không chỉ không phải thuốc giả, hơn nữa.
Điều này càng khiến các trưởng lão của Chấp Pháp Các mất hứng hơn. “Hắn đang làm lũng đoạn thị trường! Nhất định phải tìm ra hắn!”
Nói rồi trưởng lão Chấp Pháp Các liếc qua trưởng lão của phòng luyện đan.
“Các ngươi quay về kiểm tra kỹ đệ tử của các ngươi đi, rốt cuộc là đứa nào làm!”
Mấy vị trưởng lão kia vội vàng gật đầu, sợ hãi trong lòng, ai nấy đều sợ nhỡ đâu do đệ tử của mình làm thật.
Thanh Phong vẫn hả hê hóng cuộc vui như thường, các ông thảm rồi
Xem ra lánh đời cũng có cái tốt của lánh đời.
Ít nhất không đem đến cho mình một cái sọt lớn. (ý bà là phiền phức)
Sau khi cuộc họp kết thúc, trời đã tối rồi.
Thanh Phong lại uống đến say khướt, nghiêng vẹo bước đi trong khu rừng nhỏ.
Lúc này bỗng nhiên có một bóng người xuất hiện trước mắt nàng.
Thanh Phong giương mắt nhìn lên, bèn thấy Lý Bình An vác theo một cái bao tải lén lút đi tới dược
cốc.
Thanh Phong nhíu mày, “Muộn như vậy rồi tên tiểu tử này tới chỗ kia làm gì vậy?”
Vì thế bèn đi theo Lý Bình An tiến vào dược cốc.
Chỉ thấy tiểu tử này thành thạo lấy chìa khóa ra.
Sau đó đổ những thứ trong bao tải ra.
Thanh Phong nhìn thoáng quá, là một ít dược liệu.
Một dự cảm không lành xuất hiện trong suy nghĩ của nàng, đừng bảo tên buôn thuốc giả kia là Lý Bình An đấy?!
Không thể nào! Chắc chắn là không thể!
Thanh Phong tự trấn an mình.
Ít nhất là luyện đan sư nhị phẩm mới có thể làm ra loại thuốc này được, Lý Bình An làm sao có thể. Chắc là mình nhìn nhầm thôi.
Thanh Phong hít sâu, dụi mắt nhìn lại lần nữa.
Đang lúc suy nghĩ, Lý Bình An đã luyện chế xong một bao thuốc.
Qua những ngày này động tác của hắn ngày càng thành thạo hơn.
Thanh Phong há hốc miệng.
Xong! Bỏ mẹ rồi.
Con buôn thuốc giả hóa ra chính là Lý Bình An.
Lúc trước còn muốn ngồi xem trò vui ai ngờ hóa ra chúa hề chính là mình.
11:23