Chương 324: Là mơ sao?

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,752 lượt đọc

Chương 324: Là mơ sao?

1149 chữ

Lý Bình An cởi hồ lô rượu rồi rót vào trong nước, lẩm bà lẩm bẩm.

“ Có trách thì đừng có trách ta, lẫn thì lẫn rồi, cho Lý mỗ ít thể diện đi”

Ngữ khí hiền lành hết sức, thế nhưng con quái thú kia chẳng nể tình chút nào.

Sóng gió còn lâu mới dừng lại trước những lời của Lý Bình An.

Ngược lại tiếng nước phía đầu thuyền càng lúc càng lớn.

Thuyền lớn lung lay, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.

Cảnh Liên Thành suy sụp mà ném tiền xuống dưới sông, vừa vung tiền vừa gào: “Ta có tiền! Ta có tiền!

Trời đánh chết ngươi tên thuyền phu này! Lão tử có chết biến thành quỷ cũng không tha cho ngươi…

Lý Bình An nhíu mày, không nể tình thật à?

Lúc này, hắn đưa tay ra, cổ tay dụng lực.

Một con thủy quái cao bằng khoảng hai người bị lôi ra từ

trong

nước.

Ném lên trên thuyền, thuyền bị chấn động mạnh.

“Bịch” Một tiếng thật lớn, hai người Trương Cư Hòa giật nảy mình.

Theo tiếng vang, bọn họ quay đầu nhịn lại, sợ đến mức không thốt ra được lời nào.

Thủy quái kia nằm trên thuyền lắc lư, cái đuôi nghoe nguẩy.

Cảnh Liên Thành và Trương Cư Hòa hét lên.

“Bịch” một tiếng, bọn họ ngã xuống nước, bọt nước tung tóe.

Hai người bám vào nhau.

Nhất thời bọn họ cảm thấy hoa mắt choáng váng, mùa đông khắc nghiệt mà, nước sông lạnh đến mức có thể làm người sống chết cóng.

Mà hai người họ lại là thư sinh tay trói gà không chặt.

Chỉ cảm thấy bốn phía một mảnh đen kịt, đừng nói đưa tay ra nhìn thấy được năm ngón, ngay cả nửa ngón còn chẳng nhìn thấy.

Tứ chi đạp loạn, rất nhanh đã bị nước sông nhấn chìm.

Lý Bình An vốn định đi cứu bọn họ, ai ngờ giây tiếp theo thuyền của mình đã bị lật. Một con thủy quái khác từ trong nước chui ra.

Thuyền nhỏ đáng iu bị nó bẻ gãy.

Con mẹ mày dám bê thuyền của ta!?

“Uỳnh!”

Ta…tại sao ta lại ở đây?

Đọc sách?

Đỗ khoa bảng, làm rạng rỡ liệt tổ liệt tông?

Hay là…vì cái gì khác?

Trương Cư Hòa ý thức mơ hồ.

Từng quang cảnh của đời người hiện lên trong mắt hắn. Vậy là chết rồi sao?

Lần tiếp theo khi hắn mở mắt ra, ánh nắng chan hòa, bao phủ toàn thân hắn.

Hắn theo bản năng mở to mắt, hắn muốn nhìn rõ khung cảnh này lần cuối cùng trong đời.

“Này! Thư sinh, thư sinh ơi? Sao lại ngủ ở đây thế”

Người nói là một phụ nữ tuổi trung niên.

Trương Cư Hòa sững sờ giây lát, rồi bắt đầu sờ soạng cơ thể mình

Ta còn sống?

Quan trọng là trên người không ướt một li.

Trương Cư Hòa bối rối hỏi: “Đại thẩm đây là đâu vậy?”

“ Còn ở đâu nữa, đập Giang Đô đấy” Đại thẩm nói.

Trương Cư Hòa quay đầu nhìn qua, nước sông cuồn cuồn, hình như hắn nhìn thấy một con thuyền đang chạy trên sống.

Hắn nhớ kỹ mình gặp thủy quái, sao đó ngã xuống nước…

“Ui chao! Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Lúc này, bên cạnh truyền đến giọng nói của Cảnh Liên Thành. “Liên Thành huynh, sao chúng ta lại đến được đây?”

Cảnh Liên Thành gãi đầu, “Sao chúng ta đến được đây?Ta…

Hắn cau mày, hình như không nhớ ra được gì.

Trương Cư Hòa chợt nghĩ tới điều gì, vội vàng mở rương sách ra.

Lấy từng quyển sách ra, may quá không hư tổn, không hề bị ướt một chỗ nào. Trương Cư Hòa không tin được, trừng mắt.

Chẳng lẽ…tất cả chỉ là mơ?

Cảnh Liên Thành đứng dậy nói: “Cư Hòa huynh, đi nhanh thôi, ta sắp đói chết rồi.

Trương Cư Hòa ngoảng đầu nhìn lại, ánh mắt mờ mịt.

Một người một trâu đi trên đường, lão Ngưu cõng một tên hòa thượng trên lưng. “e=(o*))) than ôi~ “pgt;“Chiếc thuyền xinh đẹp bé bỏng giỏi giang của ta”pgt;Lý Bình An vừa đi vừa cằn nhằn.pgt;Lão Ngưu nghe đến sắp mòn tại mất rồi.pgt;Lải nhà lải nhải, cằn nhằn cái gì.pgt;Không phải chỉ là một chiếc thuyền nhỏ thôi sao.pgt;Chiếc thuyền nhỏ mà Lý Bình An nói tới kia chỉ xuất hiện trong đúng ba ngày.pgt;Sau đó, không thấy nhắc tới nữa.pgt;Dù sao con người vẫn phải nhìn về phía trước mà.pgt;Lý Bình An vơ bừa được cọng cỏ dại, ngậm vào miệngpgt;Ôm gậy trúc, ngâm khúc ca.pgt;Tính toán thử, ồ sắp đến Đại hội trừ yêu rồi.pgt;Đại hội trừ yêu tổ chức ở cố đô Ngũ Lăng, Lý Bình An tính toán cước trình thử.pgt;Thong thả, hãng còn sớm ~pgt;...pgt;Ba tháng sau, cố đô Ngũ Lăngpgt;Trà lâu ven đường, người tụ tập thành tốp năm tốp ba.pgt;Vừa uống trà, vừa chuyện trò vui vẻ.pgt;Tiếng người huyên não, tiếng cười như ruồi (:D????), không nghe rõ tiếng ai với tiếng ai.pgt;Có người gõ thước đập bàn, người kể chuyện hét to một tiếng.pgt;Thu hút sự chú ý của mọi người.pgt;Góc này có người vỗ tay khen ngợi, có người ngồi trong góc kia lẳng lặng uống trà, trò chuyện.pgt;Đào lý xuân phong một chén rượu, giang hồ đêm mưa mười năm đăngpgt;Lúc này, có một nam nhân đội mũ rộng vành và một hòa thượng đẹp trai đi đến.pgt;Ngồi một góc ven đường, gọi hai ấm trà.pgt;Vừa uống trà, vừa nghe người kể chuyện thao thao bất tuyệt.pgt;Có người vừa nhỏ giọng thì thầm, vừa nghe kể chuyện xưa.pgt;“Các ngươi có biết về Đại hội trừ yêu gần đây không? Đại hội lần này hội tụ anh tài khắp thiên hạ!”pgt;“Chư tử Bách gia, tam giáo cửu lưu, lần này nhất định có trò vui để xem?”pgt;“Nghe nói Đại Tùy còn đưa ra nhiều giải thưởng, để Chư tử Bách gia có thể luận bàn trao đổi với nhau?pgt;“Mà những sòng bạc dưới này đều bị khai tử mất rồi.pgt;“Người được cược nhiều nhất là ai? Ta cũng tham gia?pgt;“Hoài Lộc Thư Viện, Bạch Y Công Tử Cảnh Dục”pgt;“Còn có Phật môn Thánh đồ Pháp Sư Trường Thanh…pgt;“Khục khụ ~”pgt;Lý Bình An hơi nhíu mày, Phật môn Thánh Đồ?pgt;Trường Thanh ngáp một cái, thò tay xuống móc móc đũng quần.pgt;Sau đó đưa lên mũi ngửi.pgt;(9) “Chắc phải đi tắm thôi nhỉ?”

Thôi được rồi, khác nhau giữa trên mạng và ngoài đời thôi mà.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right