Chương 325: Ngũ Lăng cốc, anh tài hội tụ
Ba ngày sau, Ngũ Lăng Cốc.
Hôm nay không phải là một ngày đẹp trời.
Mưa lác đác rơi, đem đến cho người ta cảm giác se lạnh của ngày xuân.
Nhưng Ngũ Lăng Cốc ở phía xa ngăn cách với nơi này, như thể không thuộc về mảnh đất này.
Có vẻ như mưa không tới được nơi đó.
Lý Bình An dắt lão Ngưu, nở nụ cười không ngừng.
Ngũ Lăng Cốc, tốt lắm tốt lắm
“Ôi, ngươi khỏi cần nói, Ngũ Lăng Cốc này hùng vĩ thật.
Trước của Ngũ Lăng Cốc, đã hội tụ mấy trăm vị tu sĩ từ khắp năm châu bốn bể.
Ban nãy Trường Thanh bị mấy đồng môn sư huynh gọi đi rồi.
Lý Bình An nắm lão Ngưu, ngó nghiêng tứ phía.
“Ố hò, người của Hoài Lộc Thư Viện đến kia!”
“Hoài Lộc Thư Viện?”
Đám người nhao nhao quay lại nhìn, tự động tránh sang hai bên tạo thành một con đường.
Lần này người dẫn đội của Hoài Lộc Thư Viện là Đại Nho Chung tiếng tăm lừng lẫy.
Theo sau là mấy tên đệ tử.
“Ồ kia là Cảnh Dục à?”
“Ừ, còn trẻ mà đã là Ngũ phẩm cảnh, ngươi phải cẩn thận đó.
Các trưởng lão dặn dò tiểu bối nhà mình.
Cảnh Dục là người có tu vi cao nhất và tư chất tốt nhất trong thế hệ này của Hoài Lộc Thư Viện.
Phía sau Cảnh Dục, có mấy người nam nữ trẻ tuổi.
Trong đó có hai cô nàng tướng mạo rất xinh đẹp.
Cô nàng bên phải một thân áo trắng, duyên dáng yêu kiều.
Giữa hai đầu lông mày tỏa ra khí chất của con cháu thư hương thế giá, dù cô nàng chỉ mặc màu
trắng nhưng cũng đủ đem đến cho người ta cảm giác tựa như tiên tử. Cô nàng bên trái lại khác hoàn toàn, phong thái tự tin mà ung dung.
Mắt hoa đào cong cong, liếc nhìn xung quanh.
Một thân áo xanh, đường cong lả lướt.
Bên hông đeo một thanh trường kiếm, mắt sáng như sao.
Theo sau hai nàng là một chàng trai mũm mĩm, tay cầm miếng bánh.
Vẻ ngoài khiến người ưa thích
Bọn họ vừa xuất hiện, đám đông đã xì xào bàn tán.
“Cô nàng áo trắng kia tên là Triệu Linh Nhi, là đệ tử thế hệ này của Hoài Lộc Thư Viện. Rất có thiên phú, bây giờ đã là tu sĩ Tam phẩm.
“Còn người áo xanh tên là A Lệ Á, không phải người Trung Nguyên, cô nàng với Triệu Linh Nhi đến từ cùng một nơi, tu vi cũng đạt tới Tam phẩm.
“Thế còn tên mập phía sau thì sao?”
“Không quen, nhưng mà hình như hồi trước có xuất hiện trên báo”
“Ồ? Chuyện gì hot?”
“Hình như là hồi trước hắn rơi xuống hầm cầu rồi ở đó chờ một ngày một đêm. “Nhân tài!”
“Đúng vậy, không thể khinh thường thế hệ trẻ của Hoài Lộc Thư Viện đâu. “Pháp Huy đại sư đến!”
Theo tiếng vang.
Chỉ thấy, từ phía xa xa có một hòa thượng mặc áo cà sa đang bước tới.
Trường Thanh vội chỉnh quần, trà trộn vào trong đoàn người.
“Sư phụ, sư thúc!”
“Vị kia là Trường Thanh, người dẫn đầu Phật Môn thế hệ này, phật pháp cao thâm, được xưng danh là Thánh Đồ!”
“Núi Long Hổ Lão thiên sư đến
Lão đạo sĩ thong thả bước qua đám người, nhưng lạ thay lại có khí thế vài phần.
Bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi nhìn qua hơi mộc mạc chân chất.
Mặc áo xám ngắn, cơ thịt lộ ra.
Núi Long Hổ tuy rằng hơi suy tàn, thế nhưng bên trong vẫn vững.
Hơn nữa nghe người ta bảo, Lão thiên sư thu nhận một đệ tử có thiên phú lắm.
“Nhìn đần đần ý. Có người thấp giọng nói.
“Đúng đấy, nhìn qua giống như nhà nông, chẳng giống người tu hành gì cả.
“Hình như tên là…Tần Thời!!”
Tần Thời đi sau Lão thiên sư, không khỏi có chút mất tự nhiên.
“Yến Gia phủ Nam Quốc Công!”
“Người của phủ Nam Quốc Công cũng đến á?”
“Ừ, nghe bảo con vợ lẽ của phủ Nam Quốc Công Yến Thập Tam được Đại Nho Trương Thái nhận làm đệ tử.
Yến Kính Dương và Yến Thập Tam đi theo cha và anh.
Từ biệt mấy năm, Lý Bình An vẫn nhớ rõ hồi gặp Yến Kính Dương.
Y ỷ vào thân phận đệ tử của phủ Nam Quốc Công mà tùy ý làm bậy.
Nhưng bây giờ Yến Kinh Dương trưởng thành hơn nhiều rồi, mà nỗi hận với Yến Thập Tam chỉ có tăng lên chứ chẳng giảm đi.
Yến Thập Tam bây giờ cũng không phải Yến Thập Tam khi xưa được Lý Bình An giúp tháo giải khúc
mắc.
Tu vi đột nhiên tăng mạnh, còn bái Đại Nho Trương Thái làm sư.
Sớm đã không cùng cảnh giới với người như Yến Kính Dương rồi.
“Ngươi khoan hãy nói, nhìn Yến Thập Tam kia cũng có vài phần khí khái thật.
“Đúng vậy đó, đúng vậy”
Thấy ánh mắt của những người xung quanh đổ dồn lên người Yến Thập Tam, Yến Kính Dương âm thầm xiết chặt nắm đấm.
“Keng keng ~”
Tiếng chuông trong trẻo lọt vào tai.
Một nữ tử áo trắng hoạt bát đi vào giữa đám người.
“Linh Nhi, chậm”
Theo sau cô nàng là Vương Nghị đã trưởng thành từ lâu.
“Chờ đã, đừng có đi”
Thợ rèn lão Mặc cầm tẩu thuốc hút, yên lặng đi theo phía sau.
Vẫn là gương mặt không màng thế sự khi sư, dường như những chuyện xảy ra xung quanh chẳng can hệ gì tới hắn cả.
“Sư phụ, nơi này là cố đô Ngũ Lăng Sơn, quả nhiên là hùng vĩ”
Vương Nghị ở Ngọc Môn Quan chờ đợi hơn mười năm nhìn một lượng quang cảnh xung quanh, không khỏi có cảm giác thiếu niên nghèo mới được lên phố.
“Đẹp thì cứ ngắm, nhưng mà đánh nhau với người khác, chỉ được thắng không được thua!
Nếu không đừng hòng mà lấy được con gái ta”
Vương Nghị nghe thế gãi đầu cười hehe.
Lão Mặc hừ một tiếng, tự mình bước nhanh về phía trước.
Vương Nghị nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng Triệu Linh Nhi, A Lệ Á, Bàn Tuấn đồng bọn của
Lúc trước bốn người họ từ Tứ Trấn An Bắc ra đi, được Lý Bình An hộ tống ngàn dặm xa xôi đến Hoài Lộc Thư Viện Kinh Thành.
Kết quả Vương Nghị không trúng tuyển, ba người còn lại đều được nhận vào Hoài Lộc Thư Viện. Xa cách nhiều năm, không biết bọn họ ra sao rồi.
Mấy tháng trước, nhận được thư biết bọn họ cũng tới Ngũ Lăng Sơn.
Vương Nghị mong ngóng từng ngày gặp lại họ.
“Ồ, các ngươi biết đấy là ai không? Binh gia lão Mặc đấy.
Còn có đồ đệ hắn mới nhận, tên Vương Nghị”
“Lại nói, Vương Nghị này cùng với đệ tử của Hoài Lộc Thư Viện Triệu Linh Nhi, A Lệ Á cùng quê với
nhau”
Lý Bình An nghe bọn họ lời ra tiếng vào, ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
Hắn với lão Ngưu ngồi xổm chỗ hẻo lánh ven đường.
Nghe người ta bàn tán, thi thoảng lại “ồ thì ra là thế.
Rồi còn được người ta tặng cho túi hạt dưa.
Hắn với lão Ngưu ngồi cắn hạt dưa.
Gió mát nhẹ thổi, nhìn từng người quen đi qua trước mặt.
Lý Bình An bèn nghĩ, hồi trước kết thân với bọn họ, bọn họ còn chưa trâu bò như vậy đâu.
Kết quả bây giờ đã trở thành người nổi tiếng được người đời thảo luận rồi.
Đôi khi hắn cũng muốn bốc phét với bọn họ.
Nhìn thấy Tần Thời của núi Long Hổ không, hắn bái sư được là nhờ ta đấy.
Thấy Yến Thập Tam của phủ Nam Quốc Công không, là ta giúp hắn giải trừ khúc mắc đó.
Ở còn cái người được các ngươi ca tụng là Bạch Y Công Tử Cảnh Dục và Phật môn Thánh đồ Trường Thanh kia nữa.
Đều là bạn thân của ta!!
Còn có A Lệ Á, Triệu Linh Nhi, Vương Nghị, Bàn Tuấn.
Đều được ta đưa từ Tứ Trấn An Bắc đến Hoài Lộc Thư Viện đó.
Nhưng mà sợ nói ra chẳng ai tin.
Lý Bình An cũng chẳng thích khoác lác.
Chậc chậc –
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.
Chớp mắt đã thay đổi hết.
Nụ cười của Lý Bình An có chút phức tạp.
Nhớ tới thời gian đã qua, thiên không vạn ngữ không thể bày tỏ. Lý Bình An chỉ sờ lên đầu lão Ngưu.