Chương 212: Chữa bệnh
Nhà của Vương quả phụ.
“Mẹ, người uống chút nước nóng đi.”
Nhị nha đầu rót một chén nước nóng cho Vương quả phụ.
Vương quả phụ uống mấy hớp, rồi lại suy yếu nằm xuống.
Trong bụng không có gì ăn khiến Vương quả phụ không có chút sức lực nào.
Lại bị mắc bệnh sốt rét, như thế này mà có thể tốt được mới là lạ đấy.
Mặc dù thỉnh thoảng Lý Bình An có giúp đỡ hai mẹ con họ nhưng họ vẫn không chịu nổi thuế tính theo đầu người, thuế má, tiền thuê.
Quan phủ thay đổi rất nhiều cách để ép tiền từ trong tay người dân.
Nếu như không có Lý Bình An giúp đỡ thì chỉ sợ căn phòng này đã sớm bị người ta thay thế rồi.
Bây giờ có thể có một chỗ ở, cũng đã là không tệ.
“Phanh phanh!!
Tiếng đập cửa bỗng nhiên vang lên.
“Ai. . . Ai vậy?”
Nhị Nha giật nảy mình.
“Là Quần thúc của ngươi!” Ngoài cửa vang lên tiếng nói của Dương Quần
Dương Quần, bởi vì dáng người khá nhỏ gầy nhưng lại mặc một cái quần cực kì rộng rãi
Với lại quần còn bị rộng đến nỗi rơi xuống mặt đất cho nên hắn được người ta gọi tên là Dương Quần.
Vương quả phụ nhăn lông mày,hai nhà cũng không qua lại gì nhiều.
Huống chi bản thân Dương Quần lại là một tên du côn lưu manh.
Lúc này hắn đột nhiên tới nhà là vì chuyện gì?
Vương quả phụ bắt đầu cảnh giác, không để Nhị Nha mở cửa cho hắn.
“Dương huynh đệ à có chuyện gì không?”
Dương Quần cười hắc hắc, “Có chuyện gì để đi vào nói, chẳng lẽ lại nói qua một cánh cửa?”
Vương quả phụ hơi do dự, thực sự cũng không thể không mở cửa cho người bên ngoài vào.. Huống chi ban ngày ban mặt, chắc hắn ta cũng không dám làm ra chuyện gì khác thường. Nghĩ vậy nàng mặc quần áo tử tế, để Nhị nha đầu mở cửa cho hắn ta vào.
Dương Quần đi tới, liếc nhìn chung quanh.
Sau đó ánh mắt dừng trên người Vương quả phụ “U, bị bệnh hả?”
Vương quả phụ miễn cưỡng cười cười, “Bị cảm sốt nhẹ”
Vương quả phụ còn chưa hết sốt,khuôn mặt đỏ bừng càng thêm kiều nộn.
Dương Quần nuốt nước miếng một cái, nhìn chằm chằm vào mặt và ngực Vương quả phụ.
Vương quả phụ hơi tức giận, lại cũng không tiện bộc phát ra ngoài.
“Hôm nay Dương huynh đệ đến đây là có chuyện gì không?” “Không có việc gì, chỉ là đến thu thuế theo đầu người thôi”
“Thuế đầu người?” Vương quả phụ giật mình, “Đây là thuế gì?”
Huống chi mỗi lần thu thuế đều phải có người của quan phủ, Dương Quần này là cái thá gì. Dương Quần nói : “Hiện tại giặc cỏ đang phá hoại nghiêm trọng, mỗi nhà đều phải xuất lực.
Nhà ngươi không có nam nhân, chỉ có thể bỏ thuế đầu người ra. Ta cũng không có cách nào, đây là do cấp trên yêu cầu.
Ánh mắt Vương quả phụ u ấm nhìn hắn ta, “Cấp trên, ngươi. ?”
Dương Quần cười hắc hắc, lộ ra một miệng đầy răng vàng.
“Huynh đệ có để dành cho một chức vị, nói ra thì cũng rất ngượng ngùng”
i xong Dương Quần lôi ra một tờ giấy thông báo.
“Hiện tại huynh đệ đang làm việc thay quan phủ.
Vương quả phụ giật mình giọng điệu yếu đi mấy phần, “Nhà ta làm gì có tiền chứ”
Dương quần chậm rãi ung dung thu lại giấy thông báo, vẻ mặt đắc ý.
Thật ra làm gì có thuế đầu người, chỉ là do hắn ta tự xuyên tạc ra mà thôi.
Thời thế loạn lạc,, bộ khoái trong thành bận tối mày đối mặt.
Cũng không có ai rảnh đi quan tâm những việc này.
Dương Quần sớm đã để mắt đến Vương quả phụ, vì vậy bèn nhân cơ hội này vào cửa.
Thế là hắn bèn xuyên tạc ra như vậy “Không có tiền, không có tiền thì xử lý như thế nào? Nếu vậy
thì cả nhà ngươi sẽ bị sung quân đấy”
Vương quả phụ bị đọa cho sợ tái mặt, “Phụ nữ còn phải ra tiền tuyến đánh giặc á?”
Dương liễu khoát tay áo, “Ai nói là ngươi phải ra tiền tuyến đánh giặc, là đi hỏi thăm nhưngc binh lính kia. . ”
Vương quả phụ đã hiểu ý trong lời nói của hắn, vì vậy đã bị doạ sợ choáng váng.
Dương quần lại nói, “Nhưng mà. . . Nếu trong nhà có nam nhân hoặc là ta sẽ cho ngươi đi cửa sau
Thế nhưng cái này nguy hiểm rất lớn đó, nếu bị người ta tóm được, vậy coi như. . .”
Nói xong, Dương Quần vươn tay nắm lấy tay Vương quả phụ.
“Nhưng mà, có quan hệ của hai ta, chỉ cần ngươi nói một tiếng, việc này ta có thể giải quyết cho ngươi!”
Vương quả phụ nhanh chóng rút tay về, “Ngươi tự trọng”
Dương Quần cứng mặt lại “Tốt, nếu như ngươi đã không biết điều, vậy thì đi theo ta”
“Đi chỗ nào?”
“Đi chỗ nào?” Dương Quần lạnh lòng hừ một tiếng, “Đương nhiên là đi đến quân doanh, thăm hỏi những binh lính thủ thành kia”
“Ngươi thả ta ra!”
Dương Quần duỗi tay túm lấy ngực đối phương.
Chỉ là còn chưa kịp đụng phải, đã bị một cái tay khác giữ lấy. “Răng rắc ~ ”
Dương Quần còn chưa phản ứng lại, trên cổ tay đã truyền đến một cơn đau nhức. Đau đớn khiến hắn ngã thẳng xuống đất, phát ra từng tiếng kêu thảm.
Lý Bình An một cước đá hắn ta ra ngoài.
Vương quả phụ còn chưa trở về trạng thái ban đầu, cứng đờ nhìn về phía Lý Bình An. “Bình An, hắn. . Hắn là người trong quan phủ”
Lý Bình An cười một tiếng, “Người gì trong quan phủ, Vương tỷ, ngươi bị hắn lừa rồi” Những trò mèo này của Dương Quần, làm sao lừa được Lý Bình An.
Lý Bình An thả một túi gạo xuống, “Nghe nói Vương tỷ bị bệnh, ta đến thăm xem sao” Vương quả phụ nói : “Ngươi xem, có chút chuyện như vậy thôi, ngươi còn tới một chuyến.
Lại còn mang theo thứ này đến nữa, đồ mấy lần trước còn chưa ăn hết mà.
“Không có gì đáng ngại”
Lý Bình An để Nhị Nha đóng cửa lại, ngăn lại tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết ở bên ngoài. Vương quả phụ hơi dè dặt khi nghe thấy tiếng kêu của Dương Quần,sợ hắn ta làm lớn chuyện lên. Lý Bình An lại hoàn toàn không thèm để ý, vừa vặn để Dương Quần kêu một hồi bên ngoài kia. Tránh cho có người muốn nhân cơ hội này gây chuyện.
“Vương tỷ, để ta bắt mạch cho ngươi”
“Bình An, ngươi còn biết y thuật?” Vương quả phụ kinh ngạc nói.
Lý Bình An mỉm cười, “Hiểu sơ một chút”
Vương quả phụ đưa tay ra ngoài.
Lý Bình An vốn hiểu một chút y thuật, lại thêm ( Lương tâm thầy thuốc ) gia trì.
Tay chạm vào mạch rồi chậm rãi tăng lực ấn xuống dưới.
Sau đó lại giảm lực đi một chút, đem ngón tay nhấc lại về chỗ cũ, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy.
Gương mặt xinh đẹp của Vương quả phụ không khỏi đỏ thêm mấy phần.
Mặc dù người trong thôn không giảng về những thứ này, thế nhưng khi bị một nam nhân sờ tay, thì vẫn có hơi ngượng ngùng.
Nàng vụng trộm nhìn mặt Lý Bình An, mím môi.
Không giống như những nam nhân khác trong thôn có dáng vẻ cao lớn thô kệch, khuôn mặt vừa đen vừa vàng.
Bởi vì Lý Bình An tu luyện Quy Tức công, còn được kéo dài tuổi thọ.
Mặc dù không tận lực bảo dưỡng, nhưng cuối cùng vẫn đẹp hơn nhiều so với đám nam nhân trong trong thôn.
Vương quả phụ cảm nhận được nhịp tim của mình tăng nhanh đột ngột.
Nàng cúi đầu xuống, không dám nhìn nữa…