Chương 213: Lương tâm thầy thuốc
Lý Bình An lại hoàn toàn không để ý, đầu ngón tay cảm nhận sức chống chịu trên mạch đập nơi cổ tay đối phương.
Nếu khi ấn xuống, cảm giác mạch rất cứng, rất thực, lực bắn ngược lại rất mạnh.
Thì chứng minh cái mạch này có sức mạnh.
Nếu ngón tay ấn xuống không thấy sự chống cự mạnh, thậm chí hơi tăng lực đạo lên.
Không thấy có mạch, vậy mạch này là mạch không có lực..
Phương pháp trị chứng cảm lạnh rất nhiều nhưng lại cò khác biệt rất lớn..
Ví dụ như chứng ma hoành canh, yêu câu về mạch đập rất quan trọng.
Mà khi kê thuốc, yêu cầu về mạch phải là thực.
Gấp, thực, nói thẳng ra là phải có lực.
Nếu như mạch không có lực nhưng loại dùng những đơn thuốc này thì rất có thể sẽ đem đến hiệu
quả hoàn toàn trái
ngược.
Khiến bệnh nhân hư thoát, thậm chí là ngất đi.
“Không có việc gì lớn gì, ta kê cho người chút canh quế nhánh ”
Không thể triệt tiêu, chỉ có thể bổ dưỡng.
“Lại làm phiền ngươi” Vương quả phụ ngượng ngùng nói “Ta còn không biết nên báo đáp người như
thế nào
“Không việc gì phải ngại, ta kê cho người ít thuốc, những ngày này ngươi cứ uống theo phương thức này”
Vương quả phụ nhìn bóng dáng Lý Bình An rời khỏi, trong lòng nổi lên một chút ngọt ngào.
Thời tiết nóng nực còn chưa giảm bớt, trong không khí tràn đầy khí nóng khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Trời nóng nực giống như cái lồng hấp, một chút gió cũng không có, không khí vô hình như đang tích tụ lại, cách đó không xa truyền đến tiếng ve kêu râm ran.
Hết lần này tới lần khác trong thời tiết này,cuộc nổi loạn trong thành lại bắt đầu.
Ngoài có giặc cỏ vây thành, bên trong có tặc tử làm loạn.
Loại thời tiết này nếu như cứ tùy tiện đặt thi thể ở một chỗ thì sợ là sẽ phát sinh ra dịch bệnh. Huyện lão gia cũng hiểu rõ điều này, thế là những ngày này ngoại trừ thủ thành và cầu viện. Còn cho người xử lý xác chết,mọi thứ đều chôn vùi trong biển lửa.
Trong nhà Lý Bình An chất đầy dược liệu.
( leng keng, chúc mừng kí chủ cứu chữa được một người )
( mệnh cách kinh nghiệm “lương tâm thầy thuốc” +1)
Nghĩ đến có thể trị khỏi chứng sốt rét của Vương quả phụ.
Lý Bình Ăn liền cảm giác tựa như có một cỗ dòng điện xẹt qua đầu.
Cảm giác này. Coi như không tệ.
“Bình An, Bình An
Vương quả phụ mang theo một vài quả táo vào cành hoa mà nàng vừa hái được đi tới.
Trong nhà cũng chỉ có hai thứ này là mang đi biếu được.
“Vương tỷ,tỷ giữ lại tự mình ăn đi”
“Không có bao nhiêu, ngươi đừng ghét bỏ là được”
Hai người lại hàn huyên vài câu, sau đó lại nói đến tình hình hiện tại.
“Thành này sẽ bị phá sao?” Vương quả phụ lo âu hỏi.
“Trong chốc lát thì chắc vẫn chưa phá được.” Lý Bình An nói, “Theo lý thuyết thì một đám giặc cỏ
nhỏ không thể có năng lực này,nói không chừng có người nào ở sau lưng giở trò quỷ đó”
Vương quả phụ thở dài một hơi, “Tình hình loạn như vậy khi nào mới an ổn đây.
Lý Bình An khuyên nói : “Sẽ khá hơn thôi.”
Đúng vậy, sẽ khá hơn thôi.
Lý Bình An không khỏi nghĩ đến Liễu Vận.
Nhớ tới, khi đó nàng đã nói.
Nếu như nàng có thể trở thành một vị hoàng đế thì chắc chắn sẽ là một vị hoàng đế tốt. Có lẽ sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Bên ngoài loạn lạc, trong nhà Lý Bình An được hưởng thụ sự yên tĩnh tạm thời.
Hôm nay đến phiên hắn nấu cơm, lão Ngưu đứng ở cửa ghé mắt nhìn vào trong.
Hái hòe tiêu trên đóa hoa hòe mà Vương quả phụ đưa tới xuống rồi rửa sạch sẽ. Sau đó dùng nước nóng rửa sạch bóp nhuyễn.
Lại cho thêm một lượng bột mì vừa phải, rắc lên trên đóa hoa có màu sắc tự nhiên một lớp bột mì mỏng.
Cuối cùng gói kỹ lưỡng bánh hoa hòe lại rồi cho vào trong nồi chưng với lửa nhỏ.
Xộc vào mũi là một mùi hương thơm ngát khiến tâm thần người ta cảm thấy thoải mái thanh thản.
Lý Bình An và lão Ngưu mỗi người bưng một bát bánh hoa hòe của mình.
Ngồi bên trên ghế nhỏ, gió mát thổi nhè nhẹ qua người.
Hương vị bánh hoa hòe không khỏi có hơi nhạt.
Lý Bình An lại thêm một chút tỏi giã, ớt, tương dấm và các loại gia vị.
Cuối cùng lại giội lên một muôi dầu nóng hổi, đun qua lửa cho ra một mùi hương ngây ngất khác
Lúc này mới trộn lẫn với cơm để ăn.
“Lão Ngưu, thiên hạ này không yên ổn, quả nhiên đến chỗ nào cũng đều như thế.
Lão Ngưu: “Bò….....”
Đợi màn đêm buông xuống, Lý Bình An lại ngồi ở trên giường.
Tiến vào trạng thái tu luyện.
Mặc dù lực lượng trong cơ thể không tính là tăng quá nhanh, thế nhưng cũng có thể cảm giác được có tăng thêm chút xíu.
Thế này là quá đủ với Lý Bình An rồi.
Chớp mắt lại qua hơn nửa tháng.
Tình huống không có chút chuyển biến tốt đẹp nào ngược lại càng thêm nghiêm trọng.
Ngoài thành, thế lực giặc cỏ càng thêm khổng lồ, người bên trong thành cũng có thể cảm giác được sự bất an.
Ngày nào Huyện lão gia cũng ở trong trạng thái lo lắng.
Bên trong thành phố ngõ lớn ngõ nhỏ, đều có giặc thừa cơ làm loạn.
Cũng không phân rõ đâu là gian tế do nước địch phái tới thừa cơ làm loạn.
Hay là những người bị kích thích muốn đục nước béo cò.
Mà đối mặt với tình hình này, triều đình lại không chút hoang mang, cực kì bình tĩnh. Hoàng Thượng?
Trong lòng đương kim hoàng thượng là Cửu Châu muôn phương, nơi nào sẽ quan tâm đến một hai cái huyện thành nhỏ.
Triều đình càng để ý là, lần này biến loạn sẽ dẫn ra toàn bộ tặc nhân, sau đó đuổi tận giết tuyệt.
Trên tường thành,thi thể bay tứ tung, bên trong thành cũng không ngừng có người bị giết chết.
Loại tình huống này, dù cho có tâm phòng ngừa.
Nhưng vẫn không ngừng có người bị nhiễm ôn dịch.
Tất cả thầy thuốc trong thành đều bị mời đến, nói là mời, chẳng bằng nói là bị ép tới.
“Mau mau mang đến!”
Bộ khoái chỉ huy chộp lấy một người nam nhân to lớn yêu cầu hắn ta đưa bệnh nhân đến phòng khám tạm thời.
Tất cả những người này đều bị mắc ôn dịch, nhìn xa một chút cũng khiến lòng người rét lạnh. Chỉ là trong tay những bộ khoái này đều cầm đao, với lại còn nói là có quan phủ nuôi cơm. Cứng mềm đều dùng như vậy cuối cùng cũng thu hút được một vài nam nhân to khỏe. “Ai! Ngươi làm gì vậy?”
Lúc này, bộ khoái bỗng nhiên chú ý tới một nam nhân chống gậy đi về phía bên này. “Không nhìn thấy chỗ ấy có bảng hiệu sao. . .
Bộ khoái bỗng nhiên ngừng nói chuyện, “Mù lòa?”
“Là mù lòa, cũng là thầy thuốc.
“Thầy thuốc?”
“Đúng, gần đây không phải đang có ôn dịch sao? Quan phủ đang tìm thầy thuốc ở khắp nơi, cho nên ta mới tới.”
Bộ khoái đánh giá khắp người Lý Bình An một chút, trong lòng tự nhủ người này không phải có bệnh
chú?
Thầy thuốc khác trốn còn không kịp, làm sao tên này lại tự mình chạy tới.
Lý Bình An đã nhận ra sự nghi ngờ của đối phương, cười nhạt một tiếng, “Lương tâm thầy thuốc.