Chương 203: Người hét to như vậy làm gì

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,528 lượt đọc

Chương 203: Người hét to như vậy làm gì

“Các ngươi làm ăn được không?”

Triệu Hổ ngẩng đầu ưỡn ngực cất bước đi trên đường, phía sau là bảy tám tên lưu manh để lộ ngực, bên hông còn cài thêm các loại gậy gộc khác.

Người trên đường nhìn khi thấy bọn họ thì vội vàng tránh né như thấy bọ cạp vậy.

Lão đại của Hắc Hổ bang có tên là Quách ân.

Hắn ta đã từng là một kẻ buôn muối tư nhân, mặc dù dáng người thấp bé, tướng mạo xấu xí, nhưng hắn lại nổi danh tàn nhẫn, không vui một chút là động đao thương, giết người không chớp mắt. Dần dần, tất cả những tên lưu manh ở đây đều quy thuận hắn ta.

Người có tiền thì không muốn chọc tới, người không có tiền thì đánh không lại, làm cho bọn hắn kiêu ngạo phách lối đến tận giờ.

Những người này phàm là nơi có đường tài lộc thì tựa như ruồi nhặng thấy máu vậy, không chỗ nào

là không dính dáng tới.

Quách ân hung ác, huynh đệ thủ hạ của hắn cũng học hắn mà hung ác theo.

Triệu Hổ tiện tay lấy một quả táo của một sạp hàng rong, ánh mắt tùy ý liếc một cái, chỉ thấy một người mù, cầm gậy dắt lão Ngưu đi tới trước mặt.

Gậy chống trên tay hắn gõ trên mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Triệu Hổ nhìn thoáng qua con trâu phía sau hắn.

Thân thể nảy nở cường tráng, là một con trâu khỏe, hắn lúc này có chút động tâm, bèn cố ý ngăn cản trước mặt người mù.

Hai người không ngoài dự đoán mà đụng phải nhau.

Triệu Hổ nhếch khóe miệng lên, giận dữ nói: “Mẹ nó ngươi mù à!!”

“Xin lỗi xin lỗi, con mắt này của ta không nhìn thấy đường, xin ngươi tha thứ cho ta.

Triệu Hổ ôm ngực, thở dốc từng hơi.

“Không được! Ngươi đâm ta không thở được rồi đây này

Mấy tiểu đệ của hắn lập tức mồm năm miệng mười nói: “Tiểu tử, ngươi đẩy bị thương đại ca ta rồi, ngươi gây chuyện hả!”

Người chung quanh thấy một màn này, âm thầm khinh bỉ tên Triệu Hổ chẳng ra gì này, ngay cả một người mù cũng nỡ lòng bắt nạt được, song cũng chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi, lại chẳng có ai đứng ra nói đỡ cho hắn.

Ngay cả khi nhìn Triệu Hổ, mọi người cũng chỉ dám liếc trộm mà thôi, sợ bị đối phương phát hiện.

Triệu Hổ còn có một biệt danh, gọi là Triệu Lột Da.

Tên mù này xui xẻo rồi~

Mấy tên côn đồ lao vào hết đấm lại đá người mù kia .

Người mù vừa sợ vừa ủy khuất, vừa né tránh, vừa nói.

“Đừng đánh, đừng đánh mà, não ta có bệnh đó”

“Mẹ kiếp! Làm như có mình não ngươi có bệnh ấy, đại ca ta còn thường bị nước vào đầu đấy có biết không?”

Triệu Hổ khoát tay, ý bảo các huynh đệ dừng tay lại, sau đó nói với người mù: “Vốn dĩ muốn áp giải ngươi đến quan phủ, nhưng thấy ngươi cũng đáng thương, đã vậy thì đưa con trâu phía sau người cho ta coi như là bồi thường đi”

Trong lòng mọi người đều âm thầm nhổ nước bọt.

Phi! Buồn nôn.

Người mù rất hài lòng.

Trước tiên đối phương động thủ đánh mình, sau đó còn muốn cướp trâu của hắn nữa.

Hắn ở trong lòng yên lặng tính toán: chi phí y tế, chi phí đánh người, chi phí tổn thất tinh thần . Triệu Hổ thấy tên mù này không để ý tới mình, tự mình lẩm bẩm cái gì đó, tiến lên muốn tát hắn một cái.

“Con mẹ nó ngươi…”

“Ngươi cút sang một bên trước đi”

Lý Bình An vung tay lên, hời hợt đẩy Triệu Hổ sang một bên.

Phanh

Thân thể Triệu Hổ bay ra xa ba trượng, lộn thêm vài vòng, cuối cùng may mà có mặt phanh lại, một mảnh bùn đất văng lên.

Hắc Hổ bang có một vị khách không mời mà tới.

Lúc đó, lão đại Hắc Hổ bang Quách ân đang ăn lẩu.

Hôm nay tâm tình hắn không tệ, chuẩn bị đêm nay đến thanh lâu nghe tiểu khúc, đánh chút bài nữa, ai biết được, một người mù lại mang theo mấy tiểu đệ của mình tới.

Người mù này còn tuyên bố mình bị mấy người Triệu Hổ đánh, yêu cầu Quách ân bồi thường tiền

thuốc men cho mình.

Quách ân lăn lộn trong giang hồ nhiều năm như vậy, chỉ có người khác nộp tiền cho hắn, chứ nào có chuyện hắn cho người khác tiền chứ.

Lý Bình An ôm lấy trái tim mình, co quắp trên ghế.

“Không dối gạt ngài, trái tim ta từ nhỏ đã không tốt.

Mấy vị thủ hạ của ngài tự nhiên lại xông lên đánh ta một trận, thiếu chút nữa làm rách y phục của ta rồi.

Vả lại con trâu này của nhà ta từ khi còn nhỏ đã bị trầm cảm, vốn mấy ngày nay đã chuyển biến tốt đẹp hơn, nhưng trải qua một lần giật mình như này, phỏng chừng bệnh tình lại nguy kịch hơn rồi. Ngài xem… Khụ khụ khụ! Phải làm gì đây?”

Quách ân gắt gao nhìn chằm chằm Lý Bình An, giống như rắn độc nhìn con chuột ở góc tường vậy.

“Xin hỏi danh tính của các hạ là gì?”

Quách ân hơi híp mắt, “Quách ân ta lăn lộn ở chỗ này nhiều năm như vậy, sao chưa từng nghe qua cái tên Lý Bình An này?”

“Ta mới tới không được bao lâu, cũng không nổi tiếng gì nhiều cả” Lý Bình An nói.

Quách ân không phải kẻ ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra Lý Bình An là cố ý đến đây gây chuyện. Nếu như không phải hắn ngăn cản, các huynh đệ xung quanh đã sớm đồng loạt xông lên, chỉ là trà trộn giang hồ nhiều năm như vậy, Quách ân đương nhiên hiểu được ý tứ bên trong.

Người khác nói hắn tàn nhẫn, kỳ thật cho tới bây giờ hắn cũng chỉ dám tàn nhẫn với những tên bách tính thấp cổ bé họng, không dám phản kháng lại kia mà thôi.

Hắn biết rõ ai có thể chọc, ai không thể chọc vào.

Tỷ như giờ phút này, Quách ân cho dù biết đối phương đến gây chuyện, nhưng cũng không lập tức nổi cáu.

Thiên hạ rộng lớn, không thiếu gì cái lạ.

Ba loại người một mình hành tẩu giang hồ, có thể không trêu chọc được thì phải tận lực không trêu

chọc vào.

Tăng ni, người già yếu và nữ tử.

Nếu không có bản lĩnh đánh người thì tuyệt đối sẽ không dám một mình hành tẩu giang hồ như vậy.

Quách ân quyết định dò xét trước, nói: “Vậy các hạ cảm thấy việc này nên giải quyết như thế nào.

Lý Bình An suy yếu nói: “Trái tim ta cứ mỗi lần phát bệnh là phải tìm lang trung, mấy ngày không thể làm việc, vậy thì việc ăn uống ngủ nghỉ các thứ.. ”

Không đợi hắn nói xong, lập tức có một tiểu thủ lĩnh Hắc Hổ bang đứng ra, quát lên đầy giận dữ: “Tiểu tử, con mẹ nó ngươi đúng là loại không biết xấu hổ!

Ngươi có biết đại ca ta là ai không? Cũng không ra ngoài hỏi thăm thử xem, vậy mà lại dám đến Hắc Hổ bang chúng ta mà tống tiền sao?

Hắn vừa nói, vừa bước chân tiến lên.

Oanh ——!!

Một giây sau, Lý Bình An nhấc chân lên, đá một cú từ phải sang, màn ảnh cũng chuyển động theo. Hoàn thành trong một nhát, sạch sẽ mà gọn gàng.

10:39

Cảnh tượng này phát sinh chỉ trong chớp mắt, không có tiếng cầu xin tha thứ, cũng không có một tiếng kêu thảm thiết nào.

Oanh −

Lưng người nọ hung hăng đập vào tường, vách tường đột nhiên lủng ra một cái lỗ lớn.

Lý Bình An một lần nữa ngồi xuống, ôm lấy trái tim, bày ra một bộ dáng suy yếu đến cực điểm, dường như đến tay cũng không cử động nổi.

“Ngươi quát lớn như vậy làm gì chứ? Ngươi không biết ta có bênh tim hay sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right