Chương 204: Trái tim ta không tốt lắm
1335 chữ
“Ngài xem, đây là năm mươi lượng bạc ròng…” Trên trán Quách ân chảy đầy mồ hôi.
Lý Bình An ôm ngực, phát ra tiếng rên rỉ.
“Ai ôi~”
Quách ân vội vàng sửa lại, “Năm mươi lượng đó là chắc chắn là không đủ rồi, lại thêm hai mươi lượng nữa. ”
“Ai ôi trái tim nhỏ bé của ta ơi”
“Thêm hai mươi lượng nữa chắc chắn là chưa đủ rồi.”
Quách ân cảm thấy trái tim mình đang nhỏ máu, chỉ thấy Lý Bình An một tay ôm trái tim, một tay nhéo nhân trung của mình.
Lão Ngưu cũng học theo bộ dáng của hắn, dùng móng vuốt nhéo mình trâu của mình.
Khóe miệng Quách ân hơi co giật.
Cuối cùng phải giải quyết việc này bằng một trăm lượng bạc ròng.
Lý Bình An bỗng nhiên cảm thấy trái tim hết đau rồi, vui vẻ đem rương đựng bạc đặt trên người lão Ngưu.
Cái đuôi của lão Ngưu cũng cao hứng mà xoay tròn, giống như cối xay gió vậy.
“Đi thui~” một người trâu bước chân nhẹ nhàng trở về nhà.
Lý Bình An đặt mua một vài đồ dùng trong nhà, lại số tiền vừa kiếm được để mua một vài con gà mái nhỏ, một vài con dê mẹ, và một tổ thỏ nhỏ đáng yêu.
Tuy ở nơi này rất hiếm khi thấy linh thạch, nhưng cũng may là trong tay hắn vẫn còn có một ít, cũng đủ để tu luyện trong khoảng thời gian này.
Thời gian thoáng cái đã trôi qua hai tháng.
Lý Bình An có vẻ đã đánh giá thấp tốc độ tu luyện của mình rồi, hai túi linh thạch rất nhanh đã sắp cạn kiệt, vì thế nghĩ rằng không biết trong chợ đen trấn trên có linh thạch có đẳng cấp hay không
Hắn đã hỏi thăm trong chợ đen nhưng không tìm thấy manh mối nào.
Lý Bình An sớm đã đoán trước được, có linh thạch hay không có linh thạch đối với quá trình tu luyện của hắn mà nói thì đơn giản chỉ là sự khác biệt về thời gian mà thôi.
Cho nên hắn cũng chỉ ôm tâm tính thử một lần, không thăm dò được thì đ thôi.
Ngày hôm đó, Lý Bình An vừa mới tu luyện xong.
Văn hóa thì nghèo nàn mà công phu thì phong phú.
Không biết là ai đã nói bản chất của công phu chính là được nuôi dưỡng bằng cách ăn uống, ăn vào khi đói, ăn để dưỡng tinh chất và đói để hóa thành khí, luyện võ chỉ là quá trình bộc lộ cái bên trong ra ngoài mà thôi.
Lý Bình An rất đồng ý với quan điểm này, ví dụ như việc tu luyện Quy Tức Công của mình.
[Quy Tức Công: 93%
Quy Tức Công về bản chất là thông qua quá trình tu luyện mà “dưỡng” ra, chứ không phải chỉ dựa vào khổ luyện là có thể “luyện” ra.
Cần thêm một chút bồi dưỡng, mài giũa nữa.
Nội lực phải luyện càng lâu, mới có thể càng thâm hậu.
Tinh khí thần sẽ được tích lũy dần, càng tích lũy càng nhiều, thể lực cũng càng mạnh. Dưỡng luyện kết hợp, lấy nuôi làm chủ, giống như trồng cây, gieo hạt giống vậy.
Để đảm bảo ánh sáng mặt trời và nước, hạt giống sẽ từ từ phát triển thành cây lớn.
Những ngày tháng ở thôn nhỏ trong núi này, rõ ràng tinh tiến hơn rất nhiều so với việc mình tu
luyện trên đường.
Chỉ là tiền…
Lý Bình An nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Người xưa có câu:
“Khổ trước sướng sau thế mới giàu.
Giàu trước khổ sau thêm càng đau.
Lý Bình An hiện tại đang thuộc loại thứ hai.
Một trăm lượng bạc mà Hắc Hổ bang cho hắn đã sắp dùng hết rồi.
Lý Bình An đăm chiêu suy nghĩ một hồi.
“Mở cửa, mở cửa”
Lý Bình An mở cửa.
Ở ngoài của là hai nam tử một béo một gầy.
“Tiểu tử, mới chuyển đến nơi này hả?
Không biết quy củ sao, tiền nửa năm nay đâu?”
Lý Bình An sửng sốt, “Tiền nửa năm?”
“Không biết quy củ thật? Hỏi người khác thử xem, chúng ta là người Hắc Hổ bang”
“Hắc Hổ bang?”
Sắc mặt của Lý Bình An biến đổi.
Nam tử mập cười đắc ý, “Làm sao? Nghe qua rồi hử?
Nam tử gầy gò ở một bên nhìn lướt qua cách bài trí trong phòng, “Tiểu tử, nhà ngươi có vẻ rất giàu
đấy, vậy thì giao luôn tiền cho ba năm sau ra đây đi, đỡ cho huynh đệ chúng ta phải đến nhiều lần làm chi”
“Đúng vậy” Nam tử béo nói đệm theo.
“Nói cho ngươi biết, đại ca ta không ngán ai đâu”
Khóe miệng Lý Bình An nhịn không được nhẹ nhàng nhếch lên.
Hai người không khỏi nhíu mày, tiểu tử này cười cái gì thế? Chẳng lẽ bị thu phí bảo hộ vui đến phát khùng rồi sao? Chẳng lẽ lại là một kẻ ngu sao.
Hắc Hổ bang.
Quách ân đang cùng mấy vị tiểu thủ lĩnh Hắc Hổ bang vừa ăn cơm, vừa nói chuyện phiếm, rất hiển nhiên, là về việc mấy tháng trước hắn đã bị người ta tống tiền một trăm lượng bạc.
“Đến! Mọi người cạn ly nào”
“Can.”
Mọi người đồng thời nâng ly.
“Đại ca! Đại ca!”
“Có chuyện gì mà vội vàng như thế?”
Quách ân trầm giọng nói.
Bộ dạng ấy rất có phong thái dù trái đất có sập xuống thì hắn vẫn không đổi sắc mặt.
Còn chưa đợi thủ hạ giải thích xong, Quách ân đã nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, Lý Bình An ôm lấy trái tim, bước chân loạng choạng.
“Quách…. Quách Đương Gia. Khụ khụ khụ!
Quách ân:......
Mẹ nó tiểu tử này sao lại tới nữa rồi!?
Lý Bình An chỉ chỉ hai người đàn ông gầy gò bị đánh đến mặt mũi bầm dập, ngã ngồi trên ghế, bắt đầu kể khổ.
“Quách đương gia à ngài có biết không, trong lúc ta đang ở nhà ăn lẩu, hát ca thì hai người này bỗng “ào ào” xông vào.
Không nói năng gì, cứ thế mà đánh đập ta thôi, còn bắt cho ta nộp tiền năm nữa, không nộp thì nói ta biết tay với bọn chúng.
Ôi chao trái tim nhỏ bé và đáng thương của ta~”
Quách ân nhìn về phía hai tên tiểu đệ vô dụng kia, hận không thể thiên đao vạn quả hai người bọn
họ.
Ngươi nói xem không có việc gì sao lại tự dưng chọc đến vị thần ôn thần này làm gì!
Cuối cùng, Lý Bình An và Lão Ngưu lại vác một trăm lượng bạc rời đi.
Tiếng ve kêu làm người ta say, mùa hè nóng nực đỏ như lửa, một mảnh ồn ào huyên náo, người đi đường vội vã.
Hơn hai tháng sau, thời tiết trở nên mát mẻ.
Gió mùa thu ập đến, thổi bay những chiếc lá mùa thu trên mặt đất, nhưng cũng thổi ra một mảnh xanh trong trên bầu trời.
Quách ân đang ở trong phòng ăn lẩu nóng hổi.
Vừa thưởng thức bông tuyết rơi bên ngoài cửa sổ, vừa ôm ấp tiểu thiếp xinh đẹp.
Cuộc sống~
Quách ân đang cảm thán sao cuộc sống tốt đẹp quá, bỗng trông thấy thân ảnh làm hắn có chút sụp đổ lại xuất hiện.
Lý Bình An hơi ngượng ngùng cười cười, bên cạnh hắn là một vị tiểu đệ Hắc Hổ bang.
Quách ân cũng muốn khóc rồi.
Mẹ nó đâu phải chỉ có mỗi con dê này là có lông chứ Trước lạ sau quen, mẹ nó đều là anh em của hắn nữa chứ~