Chương 374: Nước đã vong, chỉ có chết mà thôi
Quét rác?
Quét rác thì quét rách
Đồng đi xuân tới.
Chớp mắt, đã ba tháng trôi qua.
Đông đi xuân tới, lại là một mùa đón năm mới.
Phượng Dương Tử mởi một lớp học tư thục trong nhà.
Tất cả đệ tử của hắn đều học ở đó.
Phượng Dương Tử quả nhiên là kẻ nào cũng dạy, a miêu a cẩu gì cũng có
Câu này không hề khoa trương, thật sự có một con miêu yêu và một con cẩu yêu.
Còn có hai kẻ không quá thông minh nhưng lại rất giàu có.
Phượng Dương Tử trên cơ bản chính là cho tiền là dạy.
Trừ phi là một kẻ đặc biệt hết thuốc chữa.
Ví dụ như: Lý Bình An.
Lý Bình An vừa quét rác, vừa thầm than thở trong lòng.
Tiêu chuẩn thấp đến thế mà mình còn không bái sư thành công được.
Nói ra sẽ bị người khác chê cười đến chết.
“Ha ha ~”
Phượng Dương Tử nghiên cứu mấy quyển truyện 18+ do Lý Bình An sáng tác, không thể thoát ra
“Sư phụ, sư phụ”
Thân là đại đệ tử – Vương Ngọc Thư nhắc nhở.
“Sư phụ, đến giờ dạy học rồi.
“Dạy học? Ừ, các ngươi trước tiên nên luyện tập, củng cố tri thức của bản thân.
Nói xong, hắn lại lần nữa đắm chìm trong thế giới của mình.
Nhưng mà, đúng thời khắc quan trọng, phần tiếp theo lại không có.
Thế là, hắn vội vàng khom người chạy ra ngoài.
Vội vã gọi: “Bình An, Bình An! Quyển hạ đâu? Quyển hạ đâu?”
Lý Bình An liền thừa cơ lấy sổ ra hỏi thăm mấy vấn đè hắn tò mò. Hắn có rất nhiều sổ ghi chép, có sổ ghi chép kiến thức về linh dược, cũng có sổ ghi chép về quá trình chiến đấu.
Quyển sổ này được dùng để ghi chép kiến thức luyện đan.
Mỗi khi đến lúc này, Phượng Dương Tử sẽ nói cho Lý Bình An toàn bộ kiến thức, không giữ lại thứ gì.
Sau đó chờ hắn đưa cho quyển hạ.
Lý Bình An mỗi lần chỉ viết vài trang, tựa như tác giả đào hố.
Đến thời điểm mấu chốt nhất, hắn sẽ thình lình ngừng lại.
Mặc dù Phượng Dương Tử cực kỳ không đáng tin cậy, nhưng đối với việc luyện đan, hắn luôn luôn có phương pháp đặc biệt.
Còn rất thích nghiên cứu những đồ vật hình thù kì quái.
Ngoại trừ luyện đan, hắn còn có kiến thức cơ bản về việc gieo trồng linh dược.
Ví dụ như, gần đây hắn đang nghiên cứu kỹ thuật lai tạo giống
Lý Bình An có chút tò mò, người ở thời đại này còn biết đến kỹ thuật lai tạo giống?
Tư duy mạnh thế sao?
Hỏi mới biết được thứ Phượng Dương Tử nghiên cứu chính là lai tạo giữa thực vật và động vật. Kiểu như, chôn heo dưới đất, chờ nó lớn.
Tư duy này… Có phải hơi vượt mức quy định rồi không?
Phượng Dương Tử thường hay có những suy nghĩ cổ quái ít ai nghĩ đến.
Lý Bình An vẫn rất thích nói chuyện trên trời dưới đát với hắn, với vì hắn nói chuyện êm tai, tính cách cũng rất tốt.
Khi nhãn rỗi không có việc gì làm, hai người sẽ cùng uống rượu, nói vài chuyện cũ trong quá khứ. Thời gian trôi qua từng ngày, đệ tử của Phượng Dương Tử đổi từ nhóm này qua nhóm khác.
Có người thấy Phượng Dương Tử gần như không dạy gì cả, thế là bỏ đi. Có người thấy mình có thể tốt nghiệp rồi, nói với Phượng Dương một tiếng.
Phượng Dương Tử rất tùy ý phất phất tay: “Đi đi, đi đi”
Thế là, người kia đã tốt nghiệp.
Còn có những người như Vương Ngọc Thư, không có lý thưởng nhưng bị cha gửi tới,
Vương Ngọc Thư không hề giống những vương tôn quý tộc khác, hắn không ăn uống chơi bời, hắn luôn hướng về thế giới bên ngoài.
Lý Bình An và Lão Ngưu thường xuyên ngậm bút, đi tới đi lui.
Phượng Dương Tử vô tình nói đôi ba thông tin có ích, họ đều sẽ kỹ càng ghi chép lại.
Đương nhiên nóng lòng nhất vẫn là lúc ăn cơm.
Cứ như vậy mà chung sống hòa hợp.
Một ngày nọ, Lý Bình An chợt phát hiện, mình đã có thân phận quan trọng.
Trước kia hắn là tên quét rác, mặc dù bây giờ vẫn là tên quét rác.
Nhưng những đệ tử mới trong môn hạ của Phượng Dương Tử cũng rất cung kính với hắn.
Mọi người đều thân thiết gọi hắn là Bình An ca, còn gọi Ngưu huynh.
Có một lần, Lý Bình An phát hiện Lão Ngưu đang kể cho mấy vị đệ tử mới nhập môn cái gì đó.
Hắn nghe nó ở đó “Ngưu… ưu….....Ngưu… ưu” mà kêu
Các đệ tử bên dưới cái hiểu cái không, thế nhưng họ vẫn rất cung kính.
So với chuyện học tập phương pháp luyện đan, họ nhanh chóng bị trù nghệ của Lý Bình An hấp dẫn.
Thường xuyên vây quanh trong phòng bếp của Lý Bình An.
Lý Bình An dạy họ từ những thứ cơ bản nhất, dạy họ cách cắt thái.
Cũng khá là vui.
“Ngươi luyện đan là vì cái gì?” Vương Ngọc Thư hỏi Lý Bình An. “Sao?”
Lúc đó Lý Bình An đang kéo đàn nhị, tuổi thọ của hắn đã sắp qua một ngàn rưỡi, hắn hơi nghiêng
“Đời người ngắn ngửi như vậy, ngươi định cứ ở mãi chỗ này? Nếu đời này không có chuyện gì thú vị thì sống có ý nghĩa gì đâu?” Vương Ngọc Thư nói.
Đời người rất ngắn, như thời gian qua nhanh, thoáng qua tức thì.
Đời người cũng rất dài, dài đến ngươi sẽ cảm thấy rất bức bối.
Về phần Lý Bình An, hắn không có khái niệm gì về đời người, dài thì có đủ thời gian đi trải nghiệm, gặp ngàn vạn thứ mới mẻ.
Không lâu sau, Vương Ngọc Thư rời khỏi trường tư thục của Phượng Dương Tử.
Nghe nói là báo danh gia nhập quân đội.
Quân Đại Tùy sắp đánh đến cửa nhà rồi.
Trên đường lớn, luôn có thể trông thấy những thanh niên phận nộ mà xung phong đi lính.
Quân Đại Tùy tới gần, cửa ngõ cuối cùng của Đại Vũ chính là Cố Tiêu Quan.
Một khi Cố Tiêu Quan bị phá, Đại Vũ cũng không còn cách nào quay đầu nữa.
Hai năm trước, Đại Tùy từng thử công phá Cố Tiêu Quan.
Nhưng mà cuối cùng vẫn thảm bại trở về.
Hai năm sau, Liễu Vận tự mình dẫn 60 vạn đại quân, lần nữa công phá Cố Tiêu Quan. Lần này, Đại Vũ điều động binh lực cả nước, điều nhân thủ từ các đại gia tộc, tông môn.
Tất cả những người có huyết thống Đại Vũ, hiểu được tình cảm gia đình, đất nước đều đến Cố Tiêu Quan tham chiến.
Đệ tử của Phượng Dương Tử cũng ủng hộ tham chiến, có hơn phân nửa đang đến chiến trường.
Chẳng mấy chốc, một nửa khác cũng lục tục rời đi.
Trường học lớn như vậy, giờ đây hiu quạnh hơn nhiều.
Đám người khi rời đi, hô hào chức trách của họ chính là xả thân hi sinh bảo vệ tổ quốc.
Thề đổ đến giọt máu cuối cùng cũng quyết tử chiến với quân địch.
Từng câu khẩu hiệu, dường như bao phủ nơi này.
Lý Bình An và Lão Ngưu lạnh nhạt nhìn tất cả mọi thứ ở đây, tựa như tất cả đều chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Đáp lại bọn hắn chỉ có tiếng ve kêu xa xăm, ca đi ca lại đến khản giọng.
Không lâu sau, tin tức các đệ tử hi sinh cũng lần lượt truyền đến.
Bao gồm cả Vương Ngọc Thư, đệ tử hắn quý trọng nhất.
Hôm đó, trong quán rượu, Phượng Dương Tử uống rất nhiều rượu với Lý Bình An.
Lý Bình An không biết làm sao để an ủi Phượng Dương Tử.
Cuối cùng Phượng Dương Tử thở dài một hơi: “Đồ đệ chết sạch, kẻ làm sư phụ như ta nên ra chiến truong”
Thế là một ngày nọ, Phượng Dương Tử cũng rời đi.
Trước khi rời đi, hắn quyết định nhận Lý Bình An làm đệ tử.
“Nếu như lão phu không về được, nơi này giao cho ngươi.
Phượng Dương Tử vỗ bả vai Lý Bình An.
Lý Bình An cười một tiến: “Cung Chúc sư phụ… Bình An trở về.
Hắn vốn muốn chúc Phượng Dương Tử khải hoàn trở về.
Thế nhưng là vừa nghĩ tới, nếu như Phượng Dương Tử khải hoàn, chẳng phải Đại Tùy thua rồi sao. Bóng hình Phượng Dương Tử từ từ đi xa.
Lý Bình An đứng sau lưng nói : “Trên chiến trường nếu thấy tình thế không tốt phải mau trốn, mạng sống quan trọng ạ
Phượng Dương cười lớn một tiếng, cất cao giọng nói: “Nước đã vong, chỉ có chết mà thôi!!”
Cứ như vậy, nơi rộng lớn đến thế chỉ còn lại Lý Bình An và Lão Ngưu.
Tiền tuyến không có cờ xí, cũng không có kèn.
Chỉ có nước sông ở nơi xa chảy róc rách, tiếng vó ngựa, và tiếng đao binh va chạm với áo giáp.
Lý Bình An và Lão Ngưu lảng lặng ngồi tại trên thềm đá, vẻ mặt thoáng có chút phức tạp.
Bên tai như còn quanh quẩn những tiếng cười đùa vui vẻ của họ.
Đừng nói chi đến mấy chục năm, mấy trăm năm, mấy ngàn năm.
Vẻn vẹn chỉ là mấy năm, đã khiến cho người ta có cảm giác hốt hoảng như vừa trải qua cả đời người.
Lão Ngưu cọ vào Lý Bình An: “Ngưu… ưu…”
Trời chiều xuống núi, Lý Bình An sờ lên đầu nó.
“Lão Ngưu, phải luyện đan thôi, ta muốn nhớ kỹ đoạn thời gian này ~”