Chương 373: Thiên tài

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,447 lượt đọc

Chương 373: Thiên tài

Tạch tạch tạch

O?

Sàn phòng nứt ra một cái khe hở thật nhỏ, ngay sau đó khe hở nhanh chóng kéo dài.

Tựa như sấm rền nổ vang, toàn bộ phòng đều sập.

Động tĩnh rất lớn, khiến người xung quanh chú ý.

Chỉ chốc lát sau, trong đống phế tích, có hai bóng người chui ra.

Lý Bình An bình tĩnh phủi bụi trên người.

Chủ phòng cho thuê đang ôm chậu đựng nước, há hốc mồm, kinh ngạc đến mức không thể bình tĩnh lại được.

Lý Bình An đi ngang người hắn, bỏ số bạc tương đương vào túi hắn

Thất bại rồi ~

Lý Bình An và Lão Ngưu đi trên đường, thứ nhất là đi để hít thở không khí, thứ hai là suy nghĩ xem họ đa sai sót chỗ nào.

Những thứ trên chợ đen hay trên mấy cái sạp bên lề suy cho cùng cũng không đáng tin

Vần là nên tìm cách nào đáng tin hơn.

Lý Bình An bắt đầu đi dạo ở kinh thành Đại Vũ, dù gì hắn cũng chẳng biết phải đi đâu, cứ vừa đi vừa nghĩ.

Hắn cũng không sốt ruột, với Lý Bình An, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi.

Học y, học luyện đan, học luyện dược, về sau không chừng còn muốn học hội họa, học thổi sáo… Người sống trên đời, cũng nên có vài chuyện muốn làm.

Học được một ngón nghề, là có thể lăn lộn vì miếng cơm ăn.

Lại càng không cần phải nói đến chuyện có nhiều ngón nghề. Cứ như vậy, qua hơn hai tháng…

Một chiếc xe ngựa sang trọng đang chạy trong bầu trời đầy tuyết.

Gió bấc thổi vù vù, kinh thành Đại Vũ nghênh đón mùa đông.

Trong xe ngựa là một thanh niên trẻ tuổi, khoác áo trắng, bên cạnh là hai cái lò sưởi tay. Người trẻ tuổi tên là Vương Ngọc Thư, là một vị Vương gia dòng dõi tại kinh thành.

Dù gì cũng là quý tộc vương thất, thiên phú tu vi cao, thế nhưng lại bị tửu sắc làm mai một. Cuối cùng bất đắc dĩ, cha hắn chỉ còn cách xin nhờ một người bạn cũ, để hắn trở thành đệ tử môn hạ của đại sư luyện đan Phượng Dương.

Vương Ngọc Thư khẽ thở dài một hơi, hiển nhiên hắn không hài lòng với quyết định của cha hắn.

Ông lão theo hắn đến đây cũng thấy thế, khuyên nhủ: “Công tử, có những việc không phải ngài muốn thế nào thì nó được thế nấy,người sống ở đời không thể tùy tâm sở dục (muốn làm gì thì làm)” Ông lão là quản gia của Vương phủ, làm việc cẩn thận hơn năm mươi năm nay.

Ong nhìn Vương gia lớn lên, rất kính trọng hắn.

Vương Ngọc Thư nhếch miệng: “Đã không thể tùy tâm sở dục, vậy ssoong có ý nghĩa gì?”

Ông lão sâu sắc nói: “Ngọc Thư, ngài từ bé đã chưa từng chịu khổ, Vương phủ đã che chở cho ngài

rất tốt. Không nói đâu xa, bên ngoài có một người đi đường mặc áo xanh đi giữa trời tuyết lớn.

Lão giả vừa nói, vừa xốc màn xe ngựa lên.

Gió lạnh lập tức ập vào.

Vương Ngọc Thư nhịn không được mà run lên một cái, nhìn theo hướng ông lão chỉ

Chỉ thấy giữa trời tuyết lớn, có một người áo xanh cưỡi trên lưng một con trâu đen.

Trên đầu con trâu đen mang một chiếc mũ rộng vành lớn. trên cổ treo một dây chuông đồng, khi đi phát ra tiếng leng keng.

Gió lạnh đến thấu xương tàn phá khắp nơi, thổi mạnh đến mức gốc cây bên đường cũng muốn bật gốc.

Vẻ mặt Vương Ngọc Thư dần trở nên cô đơn, gió tuyết lạnh lẽo như thế, người tu hành như mình còn thấy tê tái vô cùng.

Chắc hẳn người này cũng lạnh không chịu nổi, thế nhưng hắn vẫn rẽ gió lạnh mà đi.

Vì cái gì?

Vì sống, vì một nhà mẹ già con thơ, vì miếng cơm cho ngày mai.

“ài – “

Nghĩ vậy, Vương Ngọc Thư thở dài một hơi.

Ông lão tiếp tục nói: “Ngọc Thư, với người đ, ngay cả chuyện sống còn cũng đã là xa xỉ, thế nhưng công tử ngươi đây..”

Hô hô hô!!

Gió lạnh cuốn lấy tuyết đọng trên đường, bầu trời trở nên u ám, tất cả đều bắt đầu trở nên mơ hồ, tuyết nhảy múa trên không trung, gào thét bay lượn, cách mười bước đã nhìn không rõ bất kì thứ gì.

Vài cây to bật gốc, gió lớn hiếm thấy, khiến lũ ngựa cũng kêu rên, nửa bước cũng khó mà đi được. Một cây đại thụ bị gió thổi bay tới.

Vương Ngọc Thư cố gắng mở mắt ra, hắn thấy cây đại thụ bay thẳn về phái người áo xanh đang cưỡi trâu.

Ngay khi hắn đang cảm thán người này quả thật xui xẻo, hắn đã thấy người nọ giơ tay nắm lấy gốc cây kia, sau đó cắm thẳng xuống mắt đất.

Ầm!!

Hắn cắm thẳng cái cây lớn xuống mặt đất. Chết tiệt?

“Lão Ngưu, đi nhanh lên chút”

Trong cơn gió lạnh này, những con ngựamạnh mẽ kéo xe cũng không thể tiến về phía trước dù chỉ nửa bước.

Vậy mà con trâu đen kia chẳng hề hấn gì, chạy rất nhanh.

Chỉ chốc lát sau đã bỏ xa bọn họ, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Bình Cốc.

Sau hai canh giờ, Vương Ngọc Thư mới cưỡi ngựa chậm chạp đi đến.

Không còn cách nào khác, gió tuyết thật sự quá lớn.

Ven đường, nhà tranh và cây cối đều bị thổi lật lên.

Vương Ngọc Thư thở ra một hơi, nhìn trụ sở mà luyện đan sư Phượng Dương ẩn mình. “Công tử, vào thôi”

Ngoại trừ vương Ngọc Thư, còn có rất nhiều người đến đây, mục đích cũng là đến bái sư. Có chừng hơn hai mươi người, đều là người trẻ tuổi.

Mỗi người đều lớn tiếng mắng hôm nay thời tiết thật chó chết.

Lúc này, vương Ngọc Thư bỗng nhiên chú ý tới, phía bên kia có một bóng người quen thuộc đang ngồi xổm.

Là người áo xanh kia?

“Hô hô ~”

“Lão Ngưu, tay nghề nướng khoai của ngươi rất tiến bộ”

“Huynh đài.” Vương Ngọc Thư lên tiếng nói.

“Oi?”

Lý Bình An quay đầu: “Có chuyện gì không?”

“Tại hạ là Vương Ngọc Thư, huynh đài cũng đến bái Phượng Dương Tử học tập phương pháp luyện

dan?”

“Ừm.” Lý Bình An gật đầu.

Chỉ chốc lát sau, Phượng Dương Tử đi ra, không nói nhảm, chỉ nói: “Đều đến đây đi, để lão phu nhìn xem các ngươi có thiên phú luyện đan không”

Lý Bình An chọc Lão Ngưu: “Lão Ngưu, người kia là Phượng Dương Tử.

Hơn hai mươi người tự động xếp thành một hàng, từng người tiến lên cho Phượng Dương Tử quan sát.

“Ừm, không tệ không tệ”

Phượng Dương Tử hết sức hài lòng mà gật đầu.

“Ngươi tên là gì?”

“Vãn bối Vương Ngọc Thư.

“A? Ngươi chính là con trai của Tĩnh An vương?” Phượng Dương Tử hơi nhíu mày.

“Chính là tại hạ

“Không tệ, ta sẽ nhận ngươi.

Những người khác nhao nhao nhìn về phía Vương Ngọc Thư.

Rất nhanh, đã đến lượt Lý Bình An.

Phượng Dương tỉ mỉ kiểm tra chốc lát, chân mày hơi nhíu lại, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn qua Lý

Vương Ngọc Thư đàng thầm nghĩ trong lòng: “Người này quả nhiên là người phi thường!”

“Cái này.” Phượng Dương Tử vuốt râu: “Lão phu thu đồ đệ nhiều năm như vậy, ai đến cũng không từ chối, có thể hố một hai người đần độn, nhưng lão phu cũng có cách để giữ họ lại, kiếm ít bạc của hắn. Nhưng tiểu tử ngươi là một trường hợp đặc biệt, khiến lão phu rất khó xử.

“Thiên tài, thiên tài đó!”

“Đừng luyện đan, nơi này của lão phu thiếu một chân quét rác, ngươi rất thích hợp, ý ngươi thế nào?”

Quét rác?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right