Chương 411: Thủy Kỳ Lâ
1861 chữ
Thục Sơn, Thông Thiên Phong.
Lại nói Thanh Phong sáng sớm rảnh rỗi lại bắt đầu đi dạo quanh Thông Thiên Phong.
Dưới chân là một bãi cỏ, trước mặt là một con thác nhỏ, cảnh sắc thanh u đẹp không sao tả xiết. Thác nước róc rách chảy xuôi, băng qua một cung đường nhỏ sẽ tới khu rừng trúc, trong đó có một phòng luyện đan cực kỳ tinh xảo.
Đi quanh một hồi, trước mắt đã là phòng luyện đan.
Phòng luyện đan có một bầu không khí chỉ thuộc về riêng nó, đẹp tựa danh lam thắng cảnh. Lộng lẫy, yên bình, dịu dàng.
“Tính tình tang tang”
Thanh Phong ngâm nga khúc ca, miệng ngậm hồ lô đường.
“Để ta xem nào, tiểu đồ đệ của ta dạo này đang làm gì đây? Có luyện chế được món dược ngon nào
không nhỉ?”
Thanh Phong coi đan dược như đậu phộng mà nhai, bỗng nhiên nàng nhìn thấy một viên dược đen sì căng tròn đang ẩn mình trong chỗ khuất.
Xem chừng là sau khi Lý Bình An luyện đan xong, nó bị rơi vào chỗ này.
“Dược gì đây, trước kia chưa thấy món này của tiểu Bình An.
Thanh Phong hít hà.
Đang định cắn một miếng, bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng người gọi.
“Thanh Phong sư bá, chưởng môn cho mời người”
Thanh Phong đáp một câu, tiện tay ném luôn viên dược kia vào trong núi.
Cưỡi lên mây mà đến Chủ Phong, mới biết rằng hóa ra hôm nay có Đại Nho của Hoài Lộc Thư Viện
đến thăm Thục Sơn, thương thảo chuyện cùng khai thách Linh dược.
Thuận tiện thăm quan Thục Sơn một phen, Thục Sơn vì muốn bày tỏ lòng tôn trọng.
Nên chủ tọa của mười bốn Phong trừ hai vị đang bế quan ra, còn lại chủ tọa của mười hai Phong đều phải tới phụng bồi.
Thanh Phong ngáp ngắn ngáp dài, đứng sau lưng mọi người mặt ủ mày chau.
Nàng chúa ghét mấy chuyện như này, còn tưởng có gì hay ho lắm ai ngờ là dẫn người ta đi tham quan.
Khách đến nhà mà còn phải dẫn khách đi tham quan
Chán chết –
“Đây là Linh thú trấn sơn của Thục Sơn ta, Thủy Kỳ Lân!”
Chưởng môn giới thiệu nói.
“Sớm đã nghe đại danh của Thủy Kỳ Lân, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền
Bên bờ bích thủy, có một con đại thú đang nằm ở đó.
Ngoại hình giống hươu, đầu rồng đuôi trâu, toàn thân được bao quanh bằng vảy.
Thần quang rạng rỡ, đầu như hình lục giác, mắt màu xanh thẫm, răng nanh sắc như kiếm, như kích
như tuyết.
Thủy Kỳ Lân.
“Nhoàm nhoàm nhoàm ~”
Thanh Phong mặt tươi cười.
Thủy Kỳ Lân mở to mắt, nhìn Thanh Phong cười.
Nàng và Thủy Kỳ Lân là bạn đã lâu.
Thủy Kỳ Lân há miệng đáp một tiếng, dường như muốn nói lần này có đem gì ngon cho ta ăn không?
Thanh Phong thò tay lục lục, vừa hay trong túi áo có một viên đan dược.
Nhớ lại, viên đan này mình nhặt được trong phòng luyện đan của Tiểu Bình An.
Tiện tay ném luôn cho nó.
“Cho nè ~”
Thủy Kỳ Lân há miệng nốt trọn viên đan dược.
Chủ Phong ầm thầm liếc mắt nhìn nàng, ngầm cảnh cáo lúc này đừng có làm loạn đấy.
Một khắc sau, mọi người đang quan sát Thủy Kỳ Lân bỗng phát hiện Thủy Kỳ Lân không được ổn cho lắm.
Chỉ thấy Thủy Kỳ Lân vẫn luôn ngoan ngoãn, giờ đây bỗng bật dậy, dục vọng bất tận hiện đầy hi mắt, từng cọng từng cọc lông trên lưng dựng, gào ầm lên.
Một màn này, khiến những người ở đầu tiên là đơ một hồi, lát sau lại dần kinh ngạc, không biết chuyện gì đang xảy ra.
“Khà khà khà, chớ sợ, đây là Thủy Kỳ Lân đang chào các ngài mà thôi.
Chủ Phong giải thích.
Thủy Kỳ Lân nôn nóng ngó nghiêng xung quanh, hình như đang tìm gì đó.
Bầu trời trong xanh lập tức tối sầm, thấp thoáng có mùi vị kinh khủng hung ác.
Gió thu thong thả đột nhiên biến thành cuồng phong, gào rú kịch lịch.
Hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt, giống như bắt đầu một trận bão cát.
Rét lạnh mà xơ xác tiêu điều, mang theo cảm giác hủy diệt.
Ngay sau đó một luồng khí lưu cường đại từ trong hồ hướng thẳng lên trời mà lao ra.
Giữa trời như hình thành vòi rồng, sau đó là cơn thịnh nộ điên tiết mà đến, khí thế lúc này càng thêm
đáng sợ.
“Đây là sao vậy?”
Thủy Kỳ Lân tính tình ôn hòa, gặp đệ tử nào cũng cho vuốt lông, thi thoảng bón cho miếng thịt, nó chẳng bao giờ nổi giận cả.
“ Haha, đây là Thủy Kỳ Lân đang diễn trò cho chúng ta xem. Chủ Phong như giải thích nói.
“Ồ… thế sao?”
“Đúng rồi, không cần hoảng sợ”
Giây tiếp theo, chỉ thấy Thủy Kỳ Lân đột nhiên nằm xuống một tảng đá.
Ngay sau đó là hành động lên xuống….
“ Hây hây hây hây ~”
Đám người kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ, thời gian như đang đông cứng tại khoảnh khắc này.
Đại Nho: “.... Đây chắc cũng là biểu diễn cho chúng ta xem phải không?”
Chủ Phong cười ngượng ngùng, “Ừ, nhìn dáng vẻ chắc là vậy.
“Đặc sắc, thật đặc sắc”
“Thủy Kỳ Lân hình như đang tìm bạn đời” Đại Nho nói.
“Ồ, nhưng tiếc thay trên thế gian này làm gì có con Thủy Kỳ Lân thứ hai”
Chủ Phong liếc nhìn tảng đá bị chơi hỏng, thầm che kín mặt.
Đá Thần thú trấn sơn bị chơi hỏng mất rồi, này mà truyền ra ngoài…
Không lâu sau, Thủy Kỳ Lân thoải mái nằm xuống tảng đá, mặt đầy hưởng thụ.
Rồi quay đầu nhìn Thanh Phong.
o’ Ngao~~
Như muốn hỏi, còn nữa hay khum?
Thanh Phong chìa tay.
Thủy Kỳ Lân lộ ra biểu cảm thấy vọng, bất mãn nhẹ kêu một tiếng.
“Ế? Lợn nái cũng điên cuồng của ta đâu? Sao lại thiếu một viên?”
Lý Bình An tìm quanh phòng một lượt, nhưng không tìm thấy viên dược đã đi đâu mất kia.
“Bỏ đi vậy, đi ăn cơm cái đã.
nay ‘ nhà ăn của Tạp Dịch Phong có hoạt động giảm giá, đi muộn là mất phần.
Nhuận Thổ đã bắt đầu bế quan từ hôm qua.
Cho nên chỉ có mỗi Lý Bình An và lão Ngưu vui vẻ chạy đến Tạp Dịch Phong, mua mấy món được giảm giá.
Đang ăn thì, bỗng liếc thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Bình An sư huynh
Vân Thư vừa mới ăn xong miếng thịt trâu nướng, tương dầu hẵng còn dính bên mép miệng.
Vội vàng quay sang chỗ khác, chùi chùi.
“Bình An sư điệt, đã lâu không gặp”
Thủ tọa Tiểu Quỳnh Phong, Lưu Vân đạo trưởng cũng ở đây.
“Lưu Vân sư bá” Lý Bình An cung kính hành lễ.
“Bình An sư điệt đến đây cùng ăn đi”
Lưu Vân đạo trưởng và Vân Thư đang ăn thịt đường, hơn nữa còn có đùi trâu đen mạ vàng.
Đùi trâu đen mạ vàng được làm từ thịt trâu đen thượng hạn, còn được ướp trong nồi cùng với dấm lâu năm và nấm lòng dê tươi ngon.
Mỗi một tấc thịt đều được chọn lựa kỹ càng, mùi vị thơm ngon thấm nhuần trong từng thớ thịt.
Giá cả đắt đỏ, khiến Lý Bình An và lão Ngưu muốn ăn mà phải rút lui.
Lão Ngưu kích động mở to mắt.
Lý Bình An khẽ họ một tiếng, “Nếu sư bá đã cho mời, vậy tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh. Sau đó vội truyền thanh nói với lão Ngưu: “Lão Ngưu ngươi thu liễm một tí, đừng để người ta nghĩ mình là người chưa trải sự đời.
“Ăn thôi !”
“Lưu Vân sư bá, sao hôm nay lại đến đây ăn thịt nướng vậy”
Lưu Vân nói: “Bản tọa thấy Vân Thư mấy ngày này tu hành gặp khó khăn, thế là con bé đến đây nghỉ ngơi.
“Sư bá có lòng rồi”
Lý Bình An vừa nói vừa không nhanh không chậm gắp một miếng thịt trâu mạ vàng.
Ừm – đúng là cái vị này.
Mấy người họ vừa ăn vừa nói chuyện.
Rồi sau đó nghe tin Thủy Kỳ Lân gặp chuyện.
“Ồ, Thủy Kỳ Lân bị kích động?”
Lưu Vân nói: “Không biết, bỗng nhiên phát tình, phỏng chừng cũng đã đến tuổi đấy rồi?
“Thủy Kỳ Lân không phải là Linh thú trấn sơn của Thục Sơn sao? Đáng lí ra phải sống rất lâu rồi chứ?”
Lưu Vân lắc đầu, “Con Thủy Kỳ Lân này tuổi không lớn, khi ấy cha mẹ nó sinh ra nó không lâu sau bèn tử trận trong đại chiến.
Nói ra thì, mới được có tám trăm tuổi thôi.
Với Linh thú mà nói, tám trăm tuổi tương đương với mười mấy tuổi của con người.
Lý Bình An ngẫm nghĩ, chỉ là nghe Lưu Vân nói con kia phát tình khiến hắn hơi nghi ngờ.
Sao Thủy Kỳ Lân lại đột nhiên phát tình?
“Không chỉ phát tình thôi, còn đâm hòn đá thành một cái động”
“Khụ ~”
Vân Thư mặt trướng hồng, tí nữa phun hết miếng thịt trong miệng ra.
Lý Bình An hơi nhíu mày, lúc này lại nghe Lưu Vân nói.
“Hình như là Thanh Phong cho Thủy Kỳ Lân ăn một viên đan dược, Thủy Kỳ Lân mới phát tình” Lý Bình An:....
Lợn nái cũng điên cuồng !?
Bảo sao lại thiếu mất một viên.
“Thanh Phong lần này gây họa rồi. Lưu Vân nhàn nhạt nói. “Nếu thật sự trò này do nàng làm ra, khơi gợi dục vọng của Thủy Kỳ Lân, nhưng trên đời này làm gì có con Thủy Kỳ Lân thứ hai nữa, ta xem nàng làm sao xử lý.”
Lý Bình An lập tức cảm thấy thịt trâu trong tay không còn ngon miệng nữa rồi.
Ôi sư tôn đáng yêu thích gây chuyện của ta ~
“Tiểu Bình An, Tiểu Bình An, chuyện lớn xảy ra rồi !!”
Thanh Phong hùng hùng lao tới.
(Đôi lời tâm hự của tác giả. Hum qua mây mưa với nàng xong, hôm nay tỉnh dậy cả hai đều cảm thấy ngượng ngùng.
Sau đó cũng chẳng nói gì cả, ăn bữa sáng rồi tôi gọi xe về.
Bây giờ quan hệ của chúng ta là chi?
Tối thì nàng cũng chẳng gửi tin nhắn cho tôi, tôi cũng chẳng dám gửi tin cho nàng.
Này…hai chúng tôi coi như chia tay rồi, chia rồi lại hợp? Có ai từng gặp tình huống như vậy không?