Chương 412: Tin tức không đáng ti

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,310 lượt đọc

Chương 412: Tin tức không đáng ti

“Tiểu Bình An ơi, không hay rồi ~”

Giọng nói của Thanh Phong đổ vào tai.

Lý Bình An đã đoán ra rồi, chẳng qua vẫn có gắng níu giữ tia hi vọng cuối cùng.

“Tiểu Bình An, viên dược trong phòng luyện đan kia, ta đưa cho Thủy Kỳ Lân ăn.

Bây giờ Thủy Kỳ Lân bộc phát thú tính, Chưởng Môn bảo ta phải chịu trách nhiệm ta nên làm sao bây giờ ~”

Hừm – quả nhiên là vậy.

Trong lòng Lý Bình An không mảy may sóng gió.

Làm sao ư? Còn làm sao được nữa.

Chịu !

Tiểu Quỳnh Phong Lưu Vân sư bá và sư muội Vân Thư ngồi phía đối diện, đang ngơ ngác nhìn Lý

Lưu Vân sư bá phỏng chừng vừa nghe đã đoán ra rồi.

Tiểu tử này được, hóa ra dược kia do ngươi luyện chế ra.

Nàng còn đang nghĩ, con mẻ Thanh Phong này ngoài đánh nhau ra thì có biết làm gì nữa đâu, để mà

nói chỉ cần dùng một câu dốt đặc cán mai đã đủ hình dung rồi..

Sao mà luyện chế được đan dược cơ chứ? Đại khái là trộm ở đâu rồi.

Rồi đã tìm được đầu sỏ luôn rồi.

Mà Lý Bình An lúc này đang nghĩ, dược tính hơi mạnh quá rồi.

Sau này, phải giảm bớt một tí.

“Tiểu Bình An, làm sao bây giờ ~” Thanh Phong ôm đùi Lý Bình An khóc lóc. “Nếu Thủy Kỳ Lân vì chuyện này mà u sầu, Chưởng Môn nói sau này không cho ta uống rượu nữa.

“Còn làm sao được nữa, ta tới giúp nó dập lửa thôi. Lý Bình An nói.

Thanh Phong: “...Đừng! Không thể được.

Ta không cho phép Tiểu Bình An vì ta mà hiến dâng thân mình cho Thủy Kỳ Lân.

Huống chi hai người các người không phải cùng loại sao? Có thể…giao cấu ư?”

Luu Vân: “Σ(OVO

Vân Thư: (CoC)...

Ánh mắt Lưu Vân nhìn Lý Bình An có thêm vài phần đồng tình.

Đây mới thật sự là đồ đệ tốt, vì sư tôn mà chuyện gì cũng dám làm.

Đúng rồi, hình như Thủy Kỳ Lân là đực đó ~

“Ôi chao ~”

Thanh Phong đỡ trán.

Lý Bình An cốc cho nàng một cái vào đầu, không giải thích gì thêm.

Bảo lão Ngưu cầm theo hòm thuốc của mình, rồi theo Thanh Phong tới gặp Thủy Kỳ Lân. Đến phía sau Chủ Phong, thấy Thủy Kỳ Lân đang nằm bên hồ Bích Thủy nở nụ cười dung tục. “Ăn viên dược kia xong, nó liền biến thành thế này.

Thanh Phong hơi tủi thân nói.

Giờ có mắng nàng cũng chẳng có ích gì, huống hồ dược này cũng là do mình điều chế ra.

Sư tôn làm đổ sập nhà người ta, đồ đệ phải thu dọn là chuyện đương nhiên.

Lý Bình An hơi lo lắng hỏi: “Nó có cắn ta không?”

“Không đâu, Thủy Kỳ Lân tính hiền dịu lắm, hơn nữa quan hệ của nó với ta rất tốt.

Nói rồi, Thanh Phong đi trước lại gần Thủy Kỳ Lân, đưa tay ra vuốt ve Thủy Kỳ Lân ngoan ngoãn. Lý Bình An lúc này mới tiến lại, cẩn thận kiểm tra trạng thái của Thủy Kỳ Lân.

Rất nhanh trong lòng đã có tính toán.

Lấy kim châm ra, sau đó sử dụng thủ pháp đặc biệt lia kim châm vào khắp các huyệt đạo trên người Thủy Kỳ Lân.

Đưa nguyên khí vào trong cơ thể Thủy Kỳ Lân.

Nấu một ít thảo dược, chia thành uống bảy ngày. Ít lâu sau, Thủy Kỳ Lân đã hồi phục.

Không còn bạo phát thú tính như lúc trước nữa.

Qua chuyện này, loại dược mới “Lợn nái cũng điên cuồng” còn chưa được Lý Bình An cho ra mắt đã được người ta tuyên truyền trước rồi.

“Nghe chưa, Thủy Kỳ Lân phát tình, là do Thanh Phong trưởng lão cho nó uống thôi tình đan đó. “Nghe tin này chửa? Hóa ra thôi tình đan mà Thanh Phong cho nó uống là do đệ tử Thông Thiên Phong Lý Bình An luyện chế”

“Chấn động! Đệ tử Thông Thiên Phong Lý Bình An đại nghịch bất đạo dám hạ dược sư phụ Thanh Phong của mình”

“Ôi trời! Nghịch đồ Lý Bình An nửa đêm nửa hôm dám làm chuyện này với lợn nái.

Người đọc tin đau lòng, người nghe tin rơi lước mắt, 90% đệ tử Thục Sơn nghe xong chuyện này đều bật khóc ~”

Tin vịt gì đây hả trời !

Lão Ngưu lật báo, cười hihi.

Lần này ngươi nổi tiếng rồi

Lý Bình An: “Tờ báo bất lương này đưa tin vịt đó” Lão Ngưu: “Ngưu ~”

Người ta cũng có phẩm giá nghề nghiệp của người ta.

Đang say sưa xem thì, đột nhiên lật đến một trang có tiêu đề như này. [Bất ngờ! Hóa ra trâu già bên cạnh Lý Bình An có tác dụng này

Lão Ngưu:.....

Truyền thông bất lương !

Lão Ngưu phẫn nộ kêu.

Lý Bình An thì thong thả uống trà dương sinh, mấy ngày này ra đường đều bị người ta chỉ chỉ chỏ chỏ.

Thôi thì cứ ở trong Thông Thiên Phong cái đã, chờ hết gió mình lại ra.

Lúc này, đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạ đang tiến về Thông Thiên Phong.

Lát sau, Nhuận Thổ vội vàng chạy vào.

“Đại ca, đại ca có người đến bái phỏng”

“Ta biết rồi, lão Ngưu châm trà.

Lý Bình An hoài nghi, hay là người của Chấp Pháp Các đến đây vì tin tức kia?

Thôi thì cứ chuẩn bị trước.

Nhuận Thổ thấp giọng hỏi: “Đại ca, có cần gọi Thanh Phong không?” “Không cần, nàng đến đây chỉ khiến chuyện thêm rắc rối thôi”

Đại sảnh, Thông Thiên Phong.

Một lão già ngồi trên ghế, biểu cảm có chút ngượng nghịu.

Lý Bình An nhận ra người này là tiểu trưởng lão của Tạp Dịch Phong, tu vi không cao.

Cũng dựa vào người nhà mà lên, vị chí này của hắn cũng chẳng béo bở, chẳng có chuyện gì làm. Ngày thường cùng mấy lão bạn giá đánh cờ, chơi mạt chược cho qua ngày.

Lý Bình An chào hỏi hắn, hỏi nhau mấy câu đại loại như.

Sức khỏe tốt chứ? Trời đẹp không? Ngủ ngon chứ…

Tiểu trưởng lão dáng vẻ ngập ngừng, Lý Bình An cảm thấy hình như hắn có chuyện cần giúp. Đúng như dự đoán, qua một hồi cạnh tranh tâm lý mãnh liệt.

Tiểu trưởng lão mới làm ra tư thế liều đến cùng, “Bình An, cái ấy…lợn nái cũng điên cuồng của

ngươi có còn không?”

“Khụ khụ, ngươi biết đấy tuổi già rồi, cơ thể ngày càng..ài.”

Thấy Lý Bình An im lặng không nói, tiểu trưởng lão vội vàng tiếp lời: “Đương nhiên rồi, ta không phải xin ta trả tiền.”

Cứ như thế, Lý Bình An thành công bán được viên đầu tiên của Lợn nái cũng điên cuồng.

Nhờ họa được phúc, danh tiếng của Lợn nái cũng điên cuồng được mấy tờ tin bẩn này lăng xê.

Rất nhanh, lại có người đến tìm Lý Bình An mua Lợn nái cũng điên cuồng.

Đương nhiên là bí mật tới, thậm chí còn có người ban đêm gõ tới gõ cửa tìm Lý Bình An.

Lý Bình An cũng hiểu, việc riêng tư này liên quan đến tôn nghiêm của nam nhân mà.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right