Chương 413: Không thể bỏ rơi Nhuận Thổ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,537 lượt đọc

Chương 413: Không thể bỏ rơi Nhuận Thổ

1760 chữ

Danh tiếng đồn thổi gần xa, rất nhanh đã bán xong lô Lợn nái cũng điên cuồng đầu tiên.

Thậm chí còn có người dựa vào quan hệ mà đến tìm Lý Bình An, điều chế cho mình một viên dược, nhưng đều bị Lý Bình An từ chối.

Rất nhanh, hắn đã luyện chế xong lô thứ hai của Lợn nái cũng điên cuồng.

Do có kinh nghiệm từ lần đầu, cho nên lỗ dược thứ hai càng thêm nhuần nhuễn.

Số lượng tăng lên gấp hai, giá thành cũng tăng lên gần hai lần.

Hơn nữa còn được bán hết với tốc độ cực nhanh.

Cứ như vậy qua một năm bội thu, Thục Sơn đón mùa đông tới.

Hàn phong rét lạnh, vạn vật sơ xác tiêu điều, cỏ cây khô quạnh run rẩy trong gió rét.

Đây là đặc sản mùa đông riêng của Thông Thiên Phong, mà các Phong khác trời vẫn tràn đầy sắc xuân.

Giống như là hai thế giới khác biệt,

Lý Bình An không thích thay đổi gì cả, hắn cảm thấy trời xuân nên ra xuân, đông nên ra đông. Đất trời vốn nên như vậy.

Mỗi một cây cổ thụ của Thông Thiên Phong, mỗi một chiếc lá rơi, mỗi một tấc đấy đều đang sống, bọn chúng có quyền được tận hưởng bốn mùa.

Nên mới có cái gọi là xuân trồng, hạ sinh, thu gặt, đông tàng.

Có lẽ người đời rất dễ nhìn thấy vẻ đẹp khi gặt hái vào mùa thu, nhưng vẫn chưa được thể nghiệm mùa xuân gieo trồng, vất vả khi sinh trưởng vào mùa hạ, khó khăn khi mùa đông mất mát.

Xuân, hạ, thu, đông bốn mùa bắt đầu rồi theo vòng tuần hoàn thay thế nhau.

Như vậy, vừa đại diện cho quá trình sinh sôi bất tận của cây trồng, vừa đại diện cho chuẩn mực làm việc thường ngày.

Chuẩn bị, hành động, nghỉ ngơi, trầm lắng…

Chuyện nhỏ cũng vậy mà chuyện lớn cũng vậy !

Đến mùa đông, Lý Bình An không luyện dược nữa.

Nhờ vào tài nguyên tu hành tích cóp từ ban đầu, mỗi ngày đều kê cao gối ngủ ngon.

Một ngày mười hai giờ gần như không rời khỏi giường, có hôm ba đến năm ngày vẫn nằm nguyên tại chỗ.

Thi thoảng uống cốc nước, thậm chí có khi nửa tháng cũng không đụng một giọt.

Cảo cảo đồng nhật xuất, chiếu ngã phòng nam ngưng.

Phụ tuyên bố mục tọa, hòa khí sinh cơ phu. (Phụ đông nhật – Bạch Cư Dị)

Núi cao nước dài năm tháng xa, qua đông lại tới là một mùa xuân.

Cuối cùng khi gió xuân đã thổi qua, cây cỏ lại trút bỏ dáng vẻ u buồn khoác lên mình một bộ áo xanh mướt.

Lý Bình An đã lâu chưa được cảm nhận ánh nắng mặt trời, hắn đưa tay ra đón nắng.

Bỗng lá xanh rơi xuống tay, tự nhiên cười.

[Tên: Lý Bình An, tuổi thọ: 2500

Nhị Tuyền Ánh Nguyệt: Lv4 1200/10000

Đạo pháp Thính Phong: 97%

Thuật Bạt Đao * Nghiêng mình xuất vỏ: 92%

Yến Tử Xuyên Vân Tung: 90%

Quy Tức Công: 97%]

Kỹ năng: [Hơi thở khỏa định: 78%

Mệnh cách màu xanh: Một lòng một dạ.

Mệnh cách màu trắng: Cần cù bù thông minh.

Mệnh cách màu vàng: “Quân chớ vọng động, động tất có đạo” Mệnh cách màu đỏ: “Y giả từ tâm”

Mệnh cách màu tím: Ngự điền chi thuật ]

[Nê Hoàn: 100%

Thiên Cổ: 20%

Đại đạo phù văn: hai mảnh.

Bảo vật đã có: Phi kiếm Tế Vũ, Dưỡng kiếm Hồ Lô, đao Phù Tang, đá mài kiếm, Bạch Ngọc Kinh, Bút

hiệp khách]

“ưm ~”

Lý Bình An thoải mái vươn vãi, ngồi trên ghế day day huyệt thái dương.

So với trạng thái mệt mỏi âu lo lúc trước, giờ đây trạng thái tinh thần của hắn đã tốt hơn rất nhiều, thong thả ngâm nước trà.

Cả người bừng sáng, tinh thần hết uể oải.

Thở ra một hơi, lưu chuyển toàn thân, tụ mà không tan.

Lý Bình An múc lấy một chậu nước từ trong chum, rồi ngụp đầu xuống, sau đó ngẩng đầu dậy lấy khăn mặt xoa xoa.

“Dễ chịu, thật là dễ chịu”

Làm sao diễn tả trạng thái này đây?

Giống như vừa sốt cao một trận, chui từ trong chăn ra ngoài mồ hôi đầm đìa, một hớp uống hết ba bát canh gừng, phát hiện mình đã hết ốm rồi.

Để chúc mừng Lý Bình An đột phá thành công, lão Ngưu làm cả bàn đồ ăn cho hắn.

Một người một trâu vừa ăn vừa nói chuyện.

“Nhuận Thổ sao rồi?” Lý Bình An hỏi.

Lão Ngưu nói kể từ khi Lý Bình An tu hành bế quan đến nay, Nhuận Thổ có ra ngoài một lần. Sau đó lại quay về tiếp tục bế quan, hẳn là tu hành cũng không mấy thuận lợi.

Lý Bình An như có điều suy nghĩ nhẹ gật đầu.

Nó là tiểu đệ của mình, hắn dĩ nhiên không thể đứng một bên khoanh tay nhìn được.

Bây giờ mình đột phá xong rồi, nhất định phải giúp Nhuận Thổ.

Thế là, bảo lão Ngưu chuẩn bị một ít lễ vật.

Hôm sau liền tới Tiểu Quỳnh Phong vấn an Lưu Vân sư bá.

Tiểu Quỳnh Phong.

Tiểu Quỳnh Phong đa phần là nữ đệ tử, trẻ trung xinh đẹp vì thế tương đối nhận được sự yêu thích của nam đệ tử Thục Sơn.

Vừa bước vào Tiểu Quỳnh Phong, đã ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt.

“Ồ, Thật là khách ít đến mà !

Trong giọng nói của Lưu Vân mang theo vài phần bất ngờ.

“Bình An không mời mà đến, mong sư bá không trách tội.

Lưu Vân phất tay, ý bảo mình không để ý đâu.

Lúc trước, nhờ có Lý Bình An giúp mà đệ tử đứng đầu Tiểu Quỳnh Phong Vân Thư mới có thể phá bỏ tâm ma, ân tình này Lưu Vân vẫn luôn ghi nhớ trong long.

Lý Bình An lấy ra lễ vật hắn mang đến lần này.

Hai hai con cá chép đỏ do mình nuôi, hai con lớn nhất cũng là hai con béo nhất.

Lý Bình An thích nhất là chia cá thành từng khúc, rắc lên trên một ít vụn bánh mì, rồi cho vào nồi hầm đến khi vàng óng…chậc chậc –

Hai người nói linh tinh vài câu, cuối cùng mới bắt đầu vào vấn đề chính.

“Bình An sự chất khi không đến Điện Tam Bảo, hắn là có chuyện gì đúng chứ?”

“Hết thảy đều không qua mắt được sư bá, Bình An muốn nhờ sư bá giúp một chuyện. “Nói ra nghe thử.

“Bình An có một người bạn, thời gian này đang bế

quan tu hành.

Một khi nó đột phá thành công, khả năng cực cao sẽ dẫn động Thiên Kiếp. vì vậy muốn nhờ sư bá thôi diễn một phen.

Đến lúc đó, giúp nó chuẩn bị sẵn sang.

Lý Bình An rủ rỉ nói ra chuyện này.

Khi diễn ra thôi diễn, đặc biệt là kiếp nạn, đối với một số tu sĩ mà nói cũng không phải chuyện khó nhằn.

Nhưng đại đa số tu sĩ chỉ có thể thôi diễn một số ít đồ vật, có khi còn chịu tác động từ những nhân tố bên ngoài mà dẫn đến sự khác nhau hoàn toàn giữa kết quả thôi diễn và kết quả thực tế. Người đừng đấu Tiểu Quỳnh Phong Lưu Vân đạo chưởng lại có sở trường là Thuật thôi diễn, đây cũng là lý do mà Lý Bình An tìm đến nàng.

“Được thôi. Lưu Vân sảng khoái đáp ứng.

Lập tức, Lý Bình An báo cho Lưu Vân biết toàn bộ thông tin về Nhuận Thổ.

“Ồ, hóa ra là nó à, nó không phải là Linh thú ngươi nuôi sao?” Lưu Vân từng gặp Nhuận Thổ vài lần. “Không, là bạn của ta. Lý Bình An thản nhiên đáp.

Lưu Vân cũng không hỏi gì thêm. Lúc này bắt đầu thôi diễn.

Với tu vi của nàng, thôi diễn một linh thú có tu vi bằng Tú cảnh so với người dễ như trở bàn tay. Không lâu sau, Lưu Vân mở mắt ra, kết thúc thôi diễn.

“Sao rồi?” Lý Bình An hơi lo lắng hỏi.

Lưu Vân gật gật đầu, biểu cảm bảo yên tâm.

Lý Bình An và lão Ngưu thầm thở dài một hơi trong lòng.

Quả nhiên, thằng bé Nhuận Thổ này luôn giẫm phải cứt chó.

Dù sao cũng chỉ là đột phá một cảnh giới nhỏ thôi, chắc là mình lo lắng quá rồi.

Lưu Vân hỏi: “Nó thích ăn cái gì?”

“Rau cải”

“Gà tần do ta nấu”

“Còn có gà hầm nấm…vân vân, sư bá lời này của ngài là có ý gì?”

Lưu Vân: “Nó muốn ăn món nào thì nấu cho nó ăn đi?”

Đừng từ bỏ hài tử nhà ta nhanh như vậy mà

“Như ngươi dự đoán, lần này Nhuận Thổ nhà ngươi phá cảnh thật sự sẽ dẫn động lôi kiếp, đại khái sẽ có khoảng hơn sáu đóa lôi vân”

Sáu đóa lôi vân?

Lúc trước mình đột phá Nê Hoàn, cùng lắm dẫn đến mười đóa lôi vân.

Mặc dù mười đóa lôi vân kia không thể so sánh được với sáu đóa lôi vân của Nhuận Thổ, nhưng so

về số lượng, cũng đoán được lần này Nhuận Thổ phải đối mặt với thách thức lớn rồi.

Quả nhiên với những con thú nhỏ như Nhuận Thổ, tu hành là một chuyện quá khó khăn.

Trên đường về Thông Thiên Phong, Lý Bình An luôn tự hỏi làm sao mới có thể giúp Nhuận Thổ vượt qua Thiên Kiếp.

Nhìn tình hình này còn cẩn phải chuẩn bị kỹ lưỡng một phen –

“Lão Ngưu, chúng ta còn dư lại bao nhiêu tiền?”

“Ngưu !”

Trừ số tiền lúc trước hắn tu hành, những năm này bọn hắn cũng tích cóp được kha khá. Lý Bình An nói: “Ừm, tiền còn có thể kiếm lại, lửng không có lấy đâu mà tìm.

Lão Ngưu vừa gật đầu, vừa lấy đầu cọ cọ Lý Bình An.

Đồng ý !

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right