Chương 461: Trách không được có thể sống đến bây giờ
1452 chữ
Lý Bình An mở pháp nhãn, nhìn về một hướng nào đó, vẻ mặt hơi chững lại. Hắn bỗng nhiên đứng lên, tìm thấy Trương Long.
Trương Long đang cùng mấy tên thân tín phân tích kế hoạch tiếp theo.
Nhìn thấy Lý Bình An đi tới, tất cả mọi người đều ngưng bàn bạc.
Trương Long nghi ngờ nói: “Lý tiên sinh, có chuyện gì không?”
Lý Bình An mặc thanh sam, lại nhã nhặn trắng nõn.
Giống như là tiên sinh dạy học, bên mình lại mang theo sách, cho nên Trương Long gọi một tiếng tiên sinh.
Cũng xem như là rất tôn trọng hắn.
Lý Bình An ôm quyền thi lễ, “Trương lão đại, tại hạ phát hiện tựa hồ có thứ gì đó đang đến gần đây. Để đảm bảo an toàn, chúng ta tốt nhất nên tránh xa nơi này.”
Cả đám ngây người sửng sốt, ngơ ra một lúc mới hiểu được ý tứ trong câu nói của Lý Bình An. Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Sau đó, không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn về phía Lý Bình An, với vẻ mặt rõ ràng không hề tin tưởng chút nào.
Dù sao thì cũng là khách vãng lai (qua đường).
Lúc trước hắn cũng không có đến Hùng Cốc thành, nói không chừng có lẽ đây là lần đầu tiên hắn tới rừng Lạc Nhật.
Hiện tại mọi người đang nghỉ ngơi, bỗng nhiên có người chạy tới đến nói mấy câu mơ hồ, ý chỉ kiến nghị mọi người rời khỏi đây.
Trương Long do dự, “Thứ gì đó? Cụ thể là cái gì?”
“Có thể là một con dã thú nào đó”
“Dã thú không có gì để sợ cả” Tên mặt thẹo xen vào nói, “Chúng ta dọc theo con đường này đã gặp không ít mấy loài sài lang hổ báo, nếu là có nguy hiểm lập tức chạy, vậy bọn ta còn tới rừng Lạc Nhật làm gì.”
Có người cười: “Hay là tiên sinh trở về, an tâm đi ngủ đi, mấy việc nặng này cứ giao cho chúng ta”
Mấy người này đều cho rằng Lý Bình An chuyện bé xé ra to.
Chỉ có Trương Long và một ông già tóc trắng bên cạnh là không cười, sắc mặt có chút ngưng trọng.
“Thùng thùng!”
Ông già tóc trắng gõ vào điếu thuốc trong tay, khi cha của Trương Long còn sống, ông già là trụ cột của đội.
Vì vậy, hắn có uy tín rất lớn trong đội, khi thuốc vừa tắt, mấy người xung quanh đều ngừng nói chuyện.
Ông già tóc trắng quét mắt nhìn Lý Bình An từ trên xuống dưới, đứng dậy chắp tay: “Cảm ơn ngài đã nhắc nhở”
“Khách khí rồi, bây giờ tất cả chúng ta đều là người cùng thuyền mà.
“Nhanh! Thông báo cho tất cả mọi người chuẩn bị rời khỏi chỗ này” Trương Long lớn giọng.
Nghe mấy lời ấy, mấy người xung quanh kinh ngạc nhìn Trương Long.
Đây là. Có ý gì? ?
“Nhanh! Bắt đầu di chuyển” Trương Long lại hô một lần nữa.
Long đầu lĩnh đã lên tiếng, không ai dám bất cẩn, khinh thường. Mấy người đang ngủ cũng lần lượt bị đánh thức.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Đang ngon giấc”
“Mẹ kiếp, mệt nguyên cả ngày, mai vẫn phải dậy sớm đi hái thuốc”, “Có chuyện gì xảy ra à?”
Đám người nói chuyện nhưng động tác tay lại không hề bị chậm chút nào. Chỉ trong chốc lát, những người còn đang ngủ đã thu dọn đồ đạc và lên ngựa. Con ngựa phát ra tiếng phì phì trong mũi, an tĩnh đứng bên cạnh chủ nhân.
Chỉ cần chờ lệnh, nó sẽ phóng hết tốc lực về một hướng nhất định.
12:46
Đây là phẩm chất cơ bản của một lính đánh thuê, ban đêm không ai thoát y, thậm chí còn phải mang giày vào.
Không được ngủ sâu, chỉ cần gió thổi lay ngọn cỏ cũng phải cảm nhận được.
Ngươi phải học cách thích nghi với nơi này thay vì để nơi này thích nghi với ngươi.
Theo lệnh của Trương Long, cả đội bắt đầu hành quân về phía nam. Vó ngựa kêu lạch cạch, trong bóng tối chỉ có vang vài tiếng ra lệnh.
Đại đa số người đều ngậm chặt miệng, mắt nhìn phía trước.
Trong lòng mọi người đều có nghi hoặc, không hiểu tại sao trong đêm lại phải đột ngột rời đi. Nghi ngờ thì nghi ngờ, nhưng mệnh lệnh được thực hiện không hề lay chuyển
Đây chính là tính chuyên nghiệp, nếu ai cũng ồn ào như họp chợ thì đừng mong rằng sống sót nổi ở đây.
Lý Bình An cũng không nghĩ tới sự việc sẽ thuận lợi như vậy, vốn cho rằng bọn Trương Long sẽ không tin tưởng, ai mà có ngờ, hắn chỉ ra lệnh một câu, thậm chí còn không giải thích gì.
Đối phương chỉ do dự một lát rồi tin tưởng mình không chút do dự.
Lý Bình An chỉ có thể bình phẩm rằng, hắn quả nhiên người thông minh.
Thà tin rằng là có còn hơn là không, ra bên ngoài làm việc cẩn thận, chẳng trách có thể sống đến bây giờ ân
Sau khi bọn họ cặm cụi đi được nửa canh giờ.
“Đùng
—!!!”
âm thanh gì đây? ?
Từ xa vang lên tiếng ầm ầm như sấm rền, sau đó là tiếng cây đổ.
Đinh tai nhức óc, giống thiên quân vạn mã đang gào thét, mà xen lẫn trong đó là tiếng sóng âm mạnh mẽ, khiến người ta cảm thấy choáng đầu, buồn nôn, hoảng hốt.
Tiếng cành cây rơi xuống đất, tiếng đại địa bị nứt toạc ra làm hai nửa đủ để khiến cho người ta rùng
Cả đám người không hẹn mà cùng dừng bước lại, nhìn về phía đằng sau.
“Chuyện gì xảy ra thế?”
“May là chúng ta chạy nhanh. Có người lòng trong lòng sợ hãi.
“Chậm một bước, xem chừng đã chết không có chỗ chôn”
Mượn ánh trăng yếu ớt, có thể mơ hồ nhìn thấy như là có thứ gì đó đang di chuyển.
Hình như… hình như là một ngọn núi.
Mọi người đều kinh hãi, nhưng khi nhìn kỹ hơn thì phát hiện ra đó không phải là một ngọn núi, bởi vì trên núi dường như có một cái đầu hung dữ.
Trên đầu mọc đầy tóc đen, nhìn tựa như là một ngọn núi.
“Cái kia. là thứ quái gì vậy?”
Có người run rẩy, răng va vào nhau cầm cập.
” Có quỷ mới biết nó là thứ gì”
Giờ khắc này, tất cả những người chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Nỗi So hãi đó dâng lên từ tận đáy lòng, bắp chân run lên không thể kiểm soát, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Những người này đều là những kẻ dùng kiếm liếm máu, húc đầu vào bụng người khác.
Nhưng giờ phút này, lại hận không thể chôn đầu của mình xuống đất.
Tâm lý phổ biến của con người là cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy những vật thể to lớn.
Bởi vì bộ não đã tưởng tượng ra sự nghiền nát mà những vật thể to lớn có thể gây ra cho chính bản thân và thường không có khả năng chống lại sự nghiền nát đó.
Dưới sự kiểm soát của nỗi sợ hãi, cơ thể con người sẽ nhanh chóng nhận được những cảnh báo tự nhiên từ não bộ và đồng thời chuẩn bị trốn thoát.
“Ầm ầm —!!!”
âm thanh ù ù không kéo dài lâu, chỉ rồi biến mất, xung quanh lại chìm vào khoảng im lặng. Tựa như không có chuyện gì xảy ra cả, nếu như trên mặt đất không sót lại dấu vết, thật dễ khiến cho người ta nghi hoặc rằng chuyện vừa nãy chỉ là ảo giác của bản thân.
Không trách được lúc thứ kia tiếp cận, bọn họ không nhận ra được.
Trương Long nuốt nước miếng một cái, lòng vẫn còn sợ hãi đưa mắt qua nhìn lão già tóc trắng.
Sau đó hắn xoay người nhìn lại, nhưng xung quanh quá nhiều người, hắn không nhìn thấy thân ảnh mặc áo thanh sam đầu cả.
“Ai u, thật dọa người” Cát Nhị Đản lau mồ hôi trên trán.
Lý Bình An thì mặt lộ ý cười, tiện tay phủi nhẹ lá rụng rơi trên người của Lão Ngưu…