Chương 462: Từ khi sinh ra ta đã không có quê hương, bình yên là nhà của ta.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,710 lượt đọc

Chương 462: Từ khi sinh ra ta đã không có quê hương, bình yên là nhà của ta.

Lý Bình An cầm một chiếc lá trong tay, đưa lên mũi ngửi ngửi, trong lòng hơi kinh ngạc. “Ồ~”

Hóa ra là một cây trà.

Lý Bình An lập tức đứng dậy và chuẩn bị hái một ít lá trà.

Dùng một kỹ thuật đặc biệt để hái lá trà, ngón trỏ và ngón cái giữ phần giữa thân non giữa các lá trà, dùng độ đàn hồi của hai ngón tay để hái lá trà.

Và thời gian hái cũng đặc biệt, tốt nhất là từ 12 giờ trưa đến 3 giờ chiều.

Các loại trà khác nhau có bộ phận hái khác nhau, có loại hái búp trên và lá đầu tiên bên cạnh búp, gọi là một tim một lá.

Có người hái nhiều hơn một lá, gọi là một tim hai lá, có người hái một tim ba lá… Đây đều là kiến

thức.

“Cái thứ này rất đáng tiền sao?” Cát Nhị Đản hỏi.

“Cũng không hẳn. Lý Bình An lúc trước có tìm hiểu qua, người dân ở Hùng Cổ thành hình như không có thói quen uống trà.

“Vậy ngươi hái nó làm cái gì, còn chiếm chỗ?”

“Để ta uống”

Cát Nhị Đản lắc đầu, hắn là thật không hiểu rõ tên quái nhân Lý Bình An này.

Thứ đáng tiền thì không cần, cứ nhất định phải lấy mấy thứ không đáng thôi.

Khuyên Lý Bình An vài câu, nhưng hắn chỉ là cười ha hả đáp ứng, nhưng động tác trên tay lại không dừng lại.

Cát Nhị Đản không nói thêm gì nữa, thì thầm một câu, “Tên mọt sách ~ ”

Hắn suy đoán rằng Lý Bình An trước kia đại khái là người đọc sách, có khả năng còn tham gia khoa ců.

Chỉ là sau đó không đắc cử, hoặc là bởi vì xảy ra chuyện gì khác nên hắn buộc phải rời khỏi Đại Tùy. Nếu không thì một kẻ thư sinh, trói gà không chặt như hắn muốn chạy khỏi Đại Tùy làm gì?

Khẳng định là gặp chuyện gì đó, không thể không rời đi.

Đang đưa suy nghĩ đi xa thì Cát Nhị Đản thấy thủ lĩnh đám đánh thuê Trương Long cùng một ông lão đầu bạc trắng đi tới.

Cát Nhị Đản lập tức thả hạt châu trong tay xuống, đứng lên, trên mặt treo một nụ cười.

“Trương lão đại, Thái gia”

“A, thằng nhãi nhà ngươi còn chưa có chết à!” lão tóc trắng Thái gia kia nửa đùa nửa thật nói.

“Làm sao có thể chứ! Kẻ như ta xem ra mạng cũng lớn, nhờ có ơn của Trương lão đại cùng Thái gia

mới có thể sống được đến bây giờ”

“Miệng tên tiểu tử này ngọt thật ”

Trương Long và Thái gia không cùng Cát Nhị Đản nói chuyện một lúc rất nhanh bước đến bên cạnh Lý Bình An.

Cát Nhị Đản liếc qua, cảm thấy lộp bộp trong lòng một tiếng.

Tìm hắn làm gì? Hẳn là cũng là phát hiện ra chuyện Lý Bình An có thể phân biệt được dược thảo

rồi?

“Lần này có thể trốn thoát an toàn, đa tạ tiên sinh đã cảnh báo.

Hai người cùng nhau hành lễ một cái.

“Không sao, mọi người hiện tại là đều trên cùng một thuyền, đi ra ngoài chiếu cố lẫn nhau là hẳn là.”

Lý Bình An đặt trà vừa hái xong bỏ vào trong túi của Lão Ngưu, nói xong câu đó thì cũng không có ý nói tiếp.

Trương Long và Thái gia liếc nhìn nhau.

“Trước mắt thì cần bồi dưỡng tình huynh đề, tiên sinh có thể nể mặt ta, uống một ly được không?” “Rượu? Chắc là thôi, ta còn phải hái trà nữa”

“Việc này ta tìm hai người đến giúp là xong rồi.”

“Việc này mấy người đó làm không tốt.” Lý Bình An không có ý nhượng bộ.

Trương Long và Thái gia không cưỡng cầu nữa, cảm nhận được Lý Bình An không muốn bị người

khác quấy rầy, nói vài câu nữa rồi rời đi.

“Này, bọn chúng tìm ngươi có chuyện gì vậy?”

Cát Nhị Đản tò mò lại gần.

Lý Bình An nhẹ nhàng nói.

Không có việc gì? Cát Nhị Đản nghi ngờ cau mày.

Một lát sau, cái túi trước ngực Lão Ngưu đầy là lá trà.

Tất nhiên là trà này hái xong không thể dùng, mà còn phải phơi, rang,... qua rất nhiều công đoạn

Lão Ngưu vỗ vỗ cái túi treo trước ngực, cười cười, như có cảm giác đang mang thai ấy.

“Ngưu… ưu… u –

Lý Bình An cười sờ lên bụng nhỏ của nó.

“Lão Ngưu nhà ta có thai rồi nha

“Ngưu… ưu… U ~ ”

“Thái gia, thân phận của người kia”

Cách một khoảng, Trương Long quay đầu nhìn thoáng qua Lý Bình An.

Thái gia hai tay chắp sau lưng, ngậm lấy điếu thuốc nồi.

“Trên đời này, trong biển người mênh mông có vô số kẻ thâm tàng bất lộ, đừng hỏi, cũng đừng tìm hiểu. Ta thấy hắn cũng thuộc loại hỉ nộ ái ố vô thường, nếu đã để cho chúng ta gặp gỡ thì hãy phối hợp với hắn thôi.

Lần hợp tác này thì chỉ có lợi chứ không có hại.

“Ta biết rồi” Trương Long gật đầu.

“Trời sáng rồi! Trời sáng rồi!”

Trời tờ mờ sáng, có người hô to.

Sương mù còn chưa tan, đám người kêu gọi lẫn nhau. Đã có kẻ làm xong điểm tâm luôn rồi.

Mọi người tự giác xếp thành hàng, cầm bát đi múc cháo.

Bởi vì một ngày làm rất nhiều việc, nên không chỉ có mỗi cháo, mà còn có cả thịt.

Hai nồi thịt to hầm kế nhau, thịt và canh trong nồi sôi ầm ầm, khí nóng bốc lên hừng hực, mùi thịt tỏa ra tứ phía.

Một người đứng bên cạnh, cầm nước tương và gia vị đổ ào ào vào nồi.

Lý Bình An nhíu chặt mày, hắn thấy đây là một loại vũ nhục đối với thức ăn.

Nhưng mà cũng có thể thông cảm được.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, xông lên ”

Cát Nhị Đản gặp Lý Bình An chỉ ngây ngốc đứng ở đó nhìn, nhịn không được nói một tiếng. “Đợi một tí nữa thì không giành được thịt mất”

Nói xong, Cát Nhị Đản xông tới, cầm bát hòa vào dòng người đi cướp thịt.

“Các ngươi dừng lại! Đừng hòng tranh với ta! !”

Qua một hồi lâu, đám người hài lòng rời đi.

Lý Bình An lúc này mới cầm bát tiến tới.

“Hết rồi. hết. . ”

Người xới cơm định bụng bảo hết thịt rồi nhưng mà ngẩng đầu lên thấy người đến là Lý Bình An thì chợt nhớ đến lời của Trương Long, lấy ra một nồi thịt đầy ụ.

Thịt này rõ ràng rất khác thịt ở trong nồi kia, toàn là thịt nạc, rất hiếm thấy một thớ thịt mỡ.

Lý Bình An hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh phản ứng lại.

“Tiên sinh, ngài cầm đi này”

“Đa tạ.” Lý Bình An gật đầu gửi tới lời cảm tạ.

“Tiên sinh, ngài khách khí rồi”

Lý Bình An cầm tô thịt quay trở về, Cát Nhị Đản đang bưng lấy một đầy ắp đều là thịt, thịt mỡ lẫn lộn.

Giấy phút nhìn thấy Lý Bình An trở về, không cần nghĩ cũng biết Lý Bình An nhất định là không có lấy được thịt.

Hắn đã nghĩ kỹ rồi, chia cho Lý Bình An một ít thịt.

Cũng không gọi là nịnh nọt, chỉ đơn thuần là chiếu cố người mới thôi.

“Thế nào, kêu ngươi đến sớm âm. hả?”

Cát Nhị Đản bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn bát thịt trong tay Lý Bình An, nhịn không được xổ một câu nói tục.

“Ngươi lấy ở đâu ra đây?”

“Người múc cơm cho”

Lý Bình An cười cười, ngồi xuống chia thịt trong bát thành hai phần, Lão Ngưu một phần, bản thân một phần.

Cát Nhị Đản ước ao ghen tị nói, “Mệnh của tiểu tử nhà ngươi tốt thật” Thịt phủ đầy trong phát, lại thêm dưa muối, thêm tương.

Bỏ vào miếng, lại thêm một ngụm cháo.

Cát Nhị Đản thấy Lý Bình An ăn trông rất ngon miệng, học theo thử một tí. “Ngưu… uu… u

Gió thổi thoang thoảng, Lý Bình An và Lão Ngưu dựa vào nhau.

Từ khi sinh ra ta đã không có quê hương, bình yên là nhà của ta.

“Đi thôi! Đi thôi!”

Lý Bình An dọn dẹp đồ xong, lưng đeo túi, hòa cùng đội ngũ từng bước tiến vào nơi sâu hơn của rừng Lạc Nhật.

Cát Nhị Đản hỏi: “Đây là cái gì?”

“Rau dại”

“Rau dại tại sao phải nhặt, đáng tiền sao?”

“Không đáng tiền lắm”

“Vậy tại sao ngươi lại nhặt?”

“Ăn ngon, mua không được, mang về làm món nhắm cũng không tồi”

Đối với hành động kì lạ của Lý Bình An, Cát Nhị Đản đã tập thành thói quen, trong lòng tự đặt cho hắn biệt danh là tên quái nhân kì lạ.

“Kiếm được tiền rồi thì ngươi muốn đi đâu?” Cát Nhị Đản hỏi.

Lý Bình An cười nói, mình muốn đi ngao du, ngắm nhìn thiên hạ.

“Ngắm cái gì cơ?”

“Phong cảnh, người, sự việc” Lý Bình An lạnh nhạt nói.

Lý Bình An nói rất hững hờ, Cát Nhị Đản cắn trái cây, nghi ngờ chớp chớp mắt.

“Vậy còn ngươi thì sao?”

“Ta?” Cát Nhị Đản do dự một lát, “Kiếm được tiền rồi ta sẽ sống thoải mái, xong rồi cưới vợ, đẻ ra một đống con.”

Cứ như vậy hai kẻ có ước mơ khác nhau, đi cùng nhau, thảo luận về tương lai.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right