Chương 408: Cửu Châu Tam Kiệt vì nghĩa quên mình
1216 chữ
Non xanh nước biếc, cảnh đẹp như tranh.
Lý Bình An ngồi trong trà lâu uống trà, hắn chưa muốn về Thục Sơn nhanh như vậy đâu. Huống chi còn có Cảnh Dục và Trường Thanh chạy từ kinh thành đến đây nữa.
Đi thêm vài vòng quanh núi, nhất là ngắm cảnh non nước.
Lý Bình An tìm một khách điếm, gọi mấy món đồ nhắm tinh xảo và một bình rượu.
Rót đầy Linh Lục, khoái ẩm giang hồ.
“Hahahah, bây giờ ai trên giang hồ cũng biết danh Cửu Châu Tam Kiệt của chúng ta!”
“A di đà phật, làm hòa thượng phải khiêm tốn, làm người cũng vậy.
Ba người vừa uống rượu vừa nói vừa cười, không khí rất hòa hợp.
Tự nói đến chuyến đi Lữ Châu lần này, còn có lần này được khen thưởng ra sao.
Cảnh Dục vui vẻ nói: “Lần này không chỉ nhận được khen thưởng của Đại Tùy, sau khi trở về ta cũng phải đòi Thư Viện cấp cho ta một phần thưởng
Với những tu sĩ như Cảnh Dục mà nói, phong phú hơn của cải là một chuyện vô cùng quan trọng. Mà Trường Thanh thì khác, lối đi của Phật môn giống võ phu hơn.
Bước đi thực tế, mỗi một bước là một dấu chân, không thể dựa vào mấy thứ vớ vẩn được.
Ba người vừa uống vừa nói đến mấy giai thoại thú vị trên giang hồ, máy hát vừa mở là nói liếng thoáng không ngừng.
Uống say rồi, lại ra ngoài hóng gió.
Tìm tới chỗ bụi cỏ khuất người, kéo quần xuống vung nước tiểu.
“Ựa ~ Tiên tửu này quả thực quá mạnh mà” Cảnh Dục chóng mặt nói, “Ôi, ta vừa nhìn thấy hình như mình có hai cái…”
“Đấy là của bần tăng, đừng lấy của bần tăng” Trường Thanh lặng lẽ nói.
Lý Bình An không hiểu hỏi: “Trường Thanh, ngươi cầm bình rượu làm chi?”
“A di đà phật, không thể đi tiểu bừa bãi được, bần tăng định tiểu vào trong chai rượu ~”
Lý Bình An cho Trường Thanh một cái bật tay tán thưởng, “Người tinh tế ~”
Sau khi ba người rời khỏi, có một ông lão nhặt ve chai đeo một cái túi bước tới, Bới rác một hồi, không nhịn được bật cười.
Cầm lấy chai rượu lắc lắc, nghe tiếng thì khéo còn nhiều rượu phết –
Ông lão vặn nắp ra, tu ừng ực.
“Oe!”
“Ông đệt cả lò nhà mày, đệt *”
Trường Thanh đang đi trên đường, bỗng nháy nháy mắt.
Cảm giác hình như công đức của mình lại tăng lên rồi –
Ba người đi tới, chợt nghe bên góc đường có tiếng ồn ào, hình như đang có chuyện gì xảy ra.
Nhìn thấy bốn năm tên nô tài vây quanh hai mẹ con kia, một người trong đó lôi ra thanh đao sáng loáng, khiến bà mẹ giật nảy mình, cả người cứng đờ không dám động đậy.
Cô bé xinh đẹp kia bị dọa đến sợ, mặt trắng bệch.
Bọn côn đồ cười haha.
Còn có một tên công tử bột đứng trên lầu, hài hước nhìn cảnh này.
Cảnh Dục ở một hơi, “Đi thôi huynh đệ, anh em chúng ta vì nghĩa quên mình, đến lúc rút đao tương trợ rồi.”
i xong liền xông lên trước.
Ăn một chân của ta nè!”
Lúc này một cước lao tới.
LL
‘Ai?!”
“Đánh hắn!”
чo’ ngao
Trường Thanh ngao một tiếng rồi cũng xông lên, vung nắm đấp, Cảnh Dục bị trúng một đòn này của hắn.
Trước khi Cảnh Dục ngã xuống, cũng kịp cho Trường Thanh một cước.
Trò hề này lại khiến đám côn đồ sửng sốt.
“Hai tên này bị sao zậy? Không phải cùng lên hay sao?”
“Đánh hết đánh hết!”
Lập tức thi triển quyền cước nghênh đón.
Công tử bột đứng bên trên, nhìn thấy một màn này không khỏi bật cười.
Bên cạnh hắn là một tên bạch y kiếm khác, khóe miệng khẽ cong lên.
“Hây hây!”
“Ta cắn chết ngươi nè”
Trường Thanh và Cảnh Dục dù uống say, nhưng mà chỉ vài quyền lung tung.
Rất nhanh đã giải quyết xong đám kia rồi.
“ Dám đánh người của bổn công tử, các ngươi to gan thật? Từ đâu tới?” Công tử bột ngữ khí tLyùy ý
Cảnh Dục vỗ ngực: “Đi không đổi danh ngồi không đổi họ, Lý Bình An.
Lý Bình An đứng bên cạnh: ....
“Tại hạ Cảnh Dục.
“Tiểu tăng Trường Thanh, người xuất gia không nói dối.
Cảnh Dục: “Giữa ban ngày ban mặt, trời nắng chang chang, cả gan dám giở trò xằng bậy. Bắt nạt phụ nữ có gì tài cơ chứ, có bản lĩnh thì bắt nạt Cửu Châu Tam Kiệt chúng ta nè!”
Lý Bình An che mặt.
Tên công tử bột cười khinh một tiếng, “Bắt nạt? Ngươi hỏi các nàng xem ta bắt nạt các nàng sao?” Hai mẹ con kia vội lắc đầu.
Cảnh Dục trà trộn thanh lâu đã nhiều lần, rất quen với tác phong hành sự, không để ai vào mắt của cái bọn này.
Tự mãn hống hách, tung hoành ngang dọc.
Ngay cả nơi kinh thành còn xảy ra chuyện bắt nạt dân nữ nhà lành, coi mạng người như cỏ rác, huống chi là những nơi khác.
Bẩm báo với quan phủ lại càng không được, người ta không quyền không thế, coi như bị người ta đánh chết cũng không dám đứng ra mặt tố cáo bọn chúng.
Cảnh Dục nhổ toẹt một tiếng, “Tiểu tử ngươi sao lại ồn ào như vậy?”
“Đánh hắn!” Trường Thanh nói.
Tên công tử bột quay sang nói với gã bạch y kiếm khách: “Nghe thấy chửa, có người ôm chuyện bất bình đòi đánh ta cười.”
Bạch y kiếm khách cười nhẹ, không thèm để ý.
“Hừ! Tiểu tử ngươi tạo hình cứt chó gì đây? Cảnh Dục chống nạnh mắng lớn.
Trường Thanh đứng một bên phụ họa, “Có bản lĩnh xuống đây solo 1-1
“Làm càn!”
Bạch y kiếm khách đột nhiên xoay người.
Thi triển thân thủ, vừa lật cổ tay.
Trường kiếm xuất ra khỏi vỏ, “Tách” một tiếng.
Hàn quang sắc như chớp, dưới ánh trăng lại càng chói mắt người hơn.
Kiếm như sắc ngọc, lập tức theo sau.
Một giây sau. “Beng !”
Bạch y kiếm khách đầu ngã xuống đất, người thì chổng lên trên.
Cảnh Dục kéo quần của hắn nói, “Làm màu làm chi?”
Ngay sau đó, Trường Thanh nhảy lên lầu bắt lấy tên công tử bột đang mắt chữ a mồm chữ o. “....Các ngươi muốn làm gì…các ngươi biết ta là ai không?”
“Các ngươi dám đánh ta, các ngươi chết chắc rồi!”
“Các ngươi biết cha ta là ai không?”
“Đến lúc này rồi còn ra vẻ!”
Ba người đẩy tên công tử ngã xuống đất, y như ba tên côn đồ.
“Nè, quần áo của tên này được phết”
Lý Bình An thò tay vào trong túi, “Ồ có có tiền trấn lột này! Tịch thu!” “Úi chao úi chao, ngọc bội đẹp phết.