Chương 407: Tiêu chuẩn ké

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,639 lượt đọc

Chương 407: Tiêu chuẩn ké

Khi Đại Tùy chưa lập quốc, trong loạn thế Lữ gia đã chiếm được một chén canh thuộc về mình. Lữ gia ở Lữ Châu quyền thế rất lớn, một lời nói ra khó gì sánh bằng, không thua kém gì Phiên trấn (một chức quan thời Đường).

Bây giờ Lữ gia đã truyền đến đời thứ hai mươi sáu, gia chủ Lữ Lương kiêu ngạo tàn nhẫn, không tiếc đại khai sát giới để củng cố quyền lực của mình.

Theo dân kể, Lữ Lương có sở thích biến thách cắt ngực của nữ nhân, nấu lên nhắm rượu.

Nhưng đây chưa phải là trọng điểm, Lữ Lương này cực kỳ bất mãn với triều đỉnh.

Từ khi nữ hoàng của chúng ta đăng cơ đến nay, ngoài mặt thì trọng dụng Lữ gia nhưng bên trong từng bức làm suy yếu quyền lực của Lư gia ở Lữ Châu.

Cho nên tên Lữ Lương này đã làm cái chi?”

Nói đến đây, tiên sinh kể chuyện để lại một nút thắt.

Đám người đang nghe hết sức hăng say, vội nói: “Nói nhanh coi.

“Lữ Lương làm chi?”

“Còn làm gì được nữa, chắc chắn là mưu đồ phản loạn, nếu không làm sao bị tru di cửu tộc?”

66 ,,

Đám người mồm năm miệng mười thi nhau cướp lời, tiên sinh kể chuyện lúc này mới nói tiếp: “Ngài nói sai rồi, Lữ Lương cũng không dám đối địch với Đại Tùy.

Ngươi nghĩ xem nữ hoàng của chúng ta là ai chứ? Ngay cả Đại Vũ người còn có thể dẹp huống chi là một cái Lư Châu nhỏ nhoi.

Tên Lữ Lương kia hắn nhưng không phải người phàm, mà là giống như trong truyền thuyết, hắn là một tu sĩ có thể cưỡi mây đạp gió.

Tu sĩ đó! Có biết không?

Lữ Lương này tuổi đã hơn ba trăm rồi, nhưng hắn vẫn luôn giậm chân tại chỗ.

Thế là hắn nghĩ đến một môn tà pháp, dùng cách hiến tế giúp hắn phá cảnh này. Nghe bảo là phải hiến tiến đủ năm vạn người mới có thể đại thành…

Tiên sinh kia đúng là rất có tầm, kể chuyện nghe thấy hay làm sao, đám người kia ai nấy đều nghe

rất chuyên chú.

“Tên Lữ Lương giống như phát rồ, điên cuồng chĩa móng vuốt về bách tính Lữ Châu, hắn tự cho rằng ở Lữ Châu mình có thể muốn làm gì thì làm, đáng tiên vẫn bị người phát hiện.

Cạch ~”

Thước gõ ầm ầm.

“Cửu Châu Tam Kiệt phá kỳ án!!”

“Ê, cẩn thận chứ”

“Xin lỗi, xin lỗi

Lý Bình An không nhịn được, phun luôn miếng trà ra.

“Cửu Châu Tam Kiệt này chính là Cao tăng Phật môn Trường Thanh, đệ tử Thục Sơn Lý Bình An.

Cùng với đệ tử xuất sắc của Hoài Lộc Thư Viện, người đứng đầu kiếm đạo trong tương lai, chiếm giữ Thiên hạ tài khí lục đấu, khắc tinh của đám yêu ma quỷ quái, người hộ đạo của Cửu Châu, Cảnh Dục!”

Sao mà đến phiên Cảnh Dục thì nhiều dây mơ dễ má thế, hay là Cảnh Dục đang đứng sau thao túng.

Lần này, Lý Bình An lại đoán đúng thật.

Sau khi kết thúc sự kiện ở Lữ Châu, Cảnh Dục liền dựa vào thế mạnh của Nho gia, lấy ý tiền đóng gói một phen rồi cật lực tuyên truyền.

Chuyện này vào tay Nho gia lại cực kỳ đơn giản.

Thế là rất nhanh chuyện này đã được truyền bá rộng rãi.

Gì mà Cửu Châu Tam Kiệt đấu Lữ Lương, Cửu Châu Tam Kiệt xông pha trại địch.

Nhưng mà vẫn đầy đủ nội dung lắm, nói phét cũng không quên nâng mình.

Chỉ sợ rằng Liễu Vận đã biết toàn bộ chuyện ở đây, nếu không làm sao có phản ứng nhanh như vậy.

Lữ Lương tru di cửu tộc, thế lực gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, triều đình trực tiếp phái quan viên, quân đội đến đóng ở Lữ Châu.

Đến đây tuyên bố Lữ gia điệt vong.

Ôi tranh đấu giữa tầng lớp thống trị

“Vù vù vù vù!”

Có gió thổi đến, gió này kèm theo là tính.

Gió thổi mạnh khiến người này ngã bên này người này ngã bên kia, gió lạnh thấu xương tuyết rơi xuống từng bông, tràn vào trong cửa sổ.

Gió điên cuồng gào thét, thậm chí cả cửa gỗ cũng bị nó làm nát.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“...Ôi ôi ôi!”

“Yêu phong từ đâu đến?”

“Mau đóng cửa vào.

“Ha haha, vui ghê vui ghê.

Một người phụ nữ ôm một đứa trẻ ngồi phía ngoài đám người.

Màu da của hai người họ tái nhợt quỷ dị, mà những người xung quanh hình như không nhìn thấy hai mẹ con này.

Đứa bé cất tiếng cười to, gió lớn lại lao tới.

Nhìn dáng vẻ chật vật của đám người kia, lại cười to hơn nữa.

Nhưng mà, chỉ trong chốc lát mà thôi.

Gió tuyết đã biết đi đâu mất, tụ lại thành một vòng sóng lượn, tản ra tứ phía.

Đứa bé kia kinh ngạc nhìn quanh, không cam lòng lại khua khua tay, thế nhưng chẳng thấy gì xảy ra

Bà mẹ cũng phát hiện ra có điều bất thường, bỗng nhiên có cảm giác có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, vội vàng quay đầu lại.

Thế thấy trên một cái bàn cách đó không xa, có một người áo xanh tay chống cằm, híp mắt cười nhìn mẹ con nàng.

Con ngươi trắng dã, tựa như không nhìn thấy bất cứ thứ gì, nhưng lại giống như thứ gì cũng nhìn thấu.

Bà mẹ sửng sốt một lúc, vội kéo con mau cúi chào Lý Bình An, sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài. Rất nhanh, trong tửu lâu đã bình thường trở lại.

Tiên sinh kể chuyện lại kể tiếp, “Không giấu gì các vị, tiểu đệ có nhiều bằng hữu giang hồ, may mắn

có cơ hội được ngắm nhìn chân dung của một trong Cửu Châu Tam Kiệt”

“Ồ? Ai thế?”

“Đệ tử Thục Sơn Lý Bình An!” Tiên sinh kể chuyện tự hào nói, “Ta đã nhìn thấy chân dung của hắn, nghe nói hắn là một gã mù lòa, thích mặc áo xanh, người hơi gầy gầy, lưng đeo đàn Nhị, cao tầm này này..”

Tiên sinh kể chuyện quét qua đám người, bỗng nhiên thấy bóng dáng quen quen trong đó. Hů?

Tiên sinh sững sờ, vội vàng nhìn lại.

Nhưng lúc này lại chẳng thấy ai đâu.

Không thấy nữ rồi? Hai là mình hoa mắt.

“Ê, sao không nói tiếp đi cha?”

“Chuyện gì xảy ra sau đó?”

Tiên sinh kể chuyện lấy lại tinh thần, chỉ coi như mình hoa mắt mà thôi.

Kinh thành Đại Tùy.

Lần này, sự kiện Lư Châu sôi sục, chấn động triều đình.

Bất quá cũng may đã giải quyết thuận lợi.

Đồng thời nữ hoàng còn cho mời Hoài Lộc Thư Viện Cảnh Dục, Trường Thanh, Lưu Dũng, đám Lý Bình An để tận tay khen thưởng công lao của bọn họ.

Hoàng cung, phòng ngủ của hoàng đế.

Thân ảnh Liễu Vận phản chiếu trong gương.

Liễu Vận vẽ mày họa môi, mắt phượng mày liễu, con ngươi trong như nước.

Hai đầu lông mày hiện ra khí chất ung dung cao quý, cho dù là đang mặc thường phục, vẫn tạo cho người ta cảm giác như tiên tử giáng trần.

Tô xong son, lại thở nhẹ một hơi.

Rồi cài một cây trâm đắt giá lên mái tóc của nàng.

Thị nữ đứng bên cạnh thoáng có chút kinh ngạc, không rõ hôm nay hoàng đế ra làm sao?

“Bệ hạ, hôm nay mặc bộ nào?”

Liễu Vận đứng dậy, nhìn thoáng qua.

“Bộ này hơi cũ mất rồi”

Quần áo của hoàng đến phân thành bốn loại: Cát phục, triều phục, thường phục, hành phục. “Bộ này cũng không được, quá ung dung”

“Bộ này…”

Liễu Vẫn lắc đầu bắt bẻ.

Thị nữ kia hầu hạ Liễu Vận đã nhiều năm hơi bất ngờ, chưa bao giờ thấy tình huống như vậy cả.

“Vậy thì bộ này đi”

Liễu Vận cho lấy một bộ xiêm y màu đỏ, ánh mắt có chút dịu dàng.

“Bệ hạ, mặc bộ này..e là không hợp cho lắm.”

Bộ này mặc với người quen thì hơn, dù sao hôm nay cũng toàn ngoại thần.

Hoài Lộc Thư Viện, Phật môn, còn có đệ tử Thục Sơn…

“Ừm, không sao”

Liễu Vần hời hợt trả lời nàng, “Mặc bộ này lại khiến quân thần gần gũi hơn, rút ngắn khoảng cách.

Thị nữ trừng mắt nhìn, không dám lên tiếng.

“Ngươi nhìn xem, hôm nay quả nhân trang điểm được không?”

“Bệ hạ xinh đẹp tựa thiên tiên, nô tì không dám loạn đánh giá.

Liễu Vận soi gương, nói tiếp: “Hay là trang điểm đậm quá nhỉ…Chậc…vẫn nên nhạt”

Lúc này, thị nữ nhớ ra điều gì.

“Bệ hạ, đệ tử Thục Sơn Lý Bình An gửi thư tới.

Dạo này hắn phải bế quan tu hành, không thể tới kinh thành được, hắn gửi lời xin lỗi đến bệ hạ”

Liễu Vận sửng sốt, sau đó không mặn không nhạt trả lời một câu.

“Biết.

“Bệ hạ, ngài còn chưa chọn xong quần áo mà”

Liễu Vận chỉ bừa một bộ. “Bộ này đi”

“Vậy..bộ hồng trang kia..”

Liễu Vận lạnh lùng liếc nàng: “Ngươi thấy bộ đó mặc hợp hôm

nay sao?”

“(000)....

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right