Chương 314: Xuất sắc

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,635 lượt đọc

Chương 314: Xuất sắc

1313 chữ

“Báo cáo điều lệ mới?” Thanh Phong trưởng lão rụi rụi cái tai, “Vậy nói đi” Vân Thư hắng giọng, báo cáo từng mục cho Thanh Phong.

Chỉ là nói rồi, Vân Thư bèn cảm thấy không đúng cho lắm.

Thanh Phong thân là người đứng đầu một phong.

Lúc này lại ngồi ôm chân Lý Bình An, lệ trên khóe mắt còn chưa khô.

Vân Thư nói cái gì ấy hả, nàng hoàn toàn không nghe vào tai.

Ngược lại người làm đệ tử Lý Bình An, ngồi trên vị trí phong chủ, thi thoảng lại gật đầu.

Rồi còn đánh giá: “Ừm, cái này được đấy, ta cảm thấy những quy định này vẫn có chút vấn đề.”

Vân Thư nghi ngờ, đôi mắt to tròn chớp chớp.

Rốt cuộc… ai mới là phong chủ?!

Một lát sau, Vân Thư đã định cáo từ rồi rời đi.

Thanh Phong lại nói: “Ở lại ăn bữa cơm cái đã, Tiểu Bình An nhà ta nấu cơm ngon lắm.

Vân Thư khéo léo từ chối, ”Đa tạ ý tốt của sư thúc, nhưng Vân Thư còn phải đến phong khác báo cáo”

Vừa bước ra khỏi cửa, đã thấy một con trâu đang ngồi gặm móng giò.

Sau khi rời khỏi Thông Thiên Phong, Vân Thư nghĩ thầm.

“Thông Thiên Phong này quả là kỳ quái.

Tính cả tiền mà mình tích cóp được, với số tiền cứu trợ đã trôm của Thanh Phong lúc trước.

Cuối cùng đã góp đủ kinh phí rồi,

Hắn bước vào cửa hàng binh khí trong phường.

Chưởng quầy y như thợ mổ lợn, cầm trong tay một thanh trường đao sáng bóng.

Bên cạnh là nồi nước đang sôi ùng ục.

“Lão Chu, gạch tính kim hồi trước ta hỏi bây giờ còn hàng không?”

“Có! Ngươi muốn bao nhiêu?”

“Lấy cho ta một trăm viên trước đi.

Lão Chu sặc nước.

“... Ngươi lấy nhiều gạch tính kim thế làm gì?”

“Đừng hỏi, rốt cuộc có hay không?”

“Chỗ ta có hai mươi viên, nếu ngươi muốn lấy thêm vậy đi hỏi nhà khác thử xem.

Loại gạch tính kim này, ngoài dùng làm vài đồ đặc biệt ra, cơ bản không mấy ai dùng tới thứ này.

Vì vậy không bán chạy cho lắm.

Lý Bình An đi khắp mấy phường, cuối cùng mới gom góp đủ số gạch tính kim mình cần.

Mộc ứng với thẻ Tốn trong bát quái, Tốn đại diện cho Phong, Chấn đại diện cho Lôi.

Lôi thuộc Mộc, gạch tính Kim thuộc Kim.

Ngũ hành tương sinh tương khắc, Kim khắc Mộc.

Lý Bình An chuẩn bị dùng gạch tính kim xây nên một căn phòng, chờ tới lúc Độ Kiếp mình sẽ trốn trong đó.

Hiệu quả thì, giờ vẫn chưa biết.

Lý Bình An tìm hồi lâu, trước nay chưa có ai làm như hắn cả.

Nghĩ cũng phải, người có tiền tiêu gì chẳng được, việc gì phải đổ vào mấy thứ lòe loẹt này.

Một viên gạch tính kim đắt đỏ bao nhiêu, càng không phải nói muốn xây một căn phòng bằng loại gạch này phải tốn bao nhiêu tiền.

Đổ đống tiền này vào tu luyện, tăng tỉ lệ Độ Kiếp thành công không tốt hơn à? Nhưng mà, người khác người dĩ nhiên phải khác hơn nhiều so với khác heo chứ.

Lý Bình An không quan tâm đến tốc độ tu hành, nhanh hơn hay chậm hơn ấy à. Chẳng ảnh hưởng gì tới hắn.

Điều mà hắn quan tâm nhất là làm sao bảo tồn cái mạng sống của hắn sống sót qua Lôi kiếp kia kìa. Đệ tử Thục Sơn muốn Độ Kiếp, đầu tiền phải báo cáo công tác chuẩn bị cho tông môn.

Giống như những đệ tử khác được tông môn xem trọng, tông môn sẽ cử người bí mật bảo vệ hắn. Lúc này, có ba gã trưởng lão đứng giữa Thông Thiên Phong lẳng lặng quan sát hành động của Lý

Thân là đại đệ tử duy nhất của Thông Thiên Phong.

Lý Bình An không chỉ nhận được sự coi trọng, mà phải nói là độc nhất vô nhị. Thanh Phong trưởng lão cũng ở đó, lo lắng nhìn Lý Bình An ở phía dưới. Nàng lẩm bẩm: “Tiểu Bình An, người đừng có gặp bất trắc nha…

Vân Thư đi cùng các trưởng lão tới đây mỉm cười, Thanh Phong trưởng lão thật sự đồ đệ của mình.

rất quan tâm đến

“Tiểu Bình An ngươi mà xảy ra chuyện, ai nấu cơm cho ta, ai quét rác cho ta, ta làm sao mà sống được ~”

Trên Thông Thiên Phong.

Lão Ngưu và Nhuận Thổ lôi đám Kim dẫn lôi đắt đỏ cắm vào Đông Tây Nam Bắc bốn phương tám hướng.

Kết nối với đường truyền phía dưới, có thể nhanh chóng phân tán uy lực của Lôi kiếp.

Đã xây xong căn nhà gỗ nhỏ bằng gạch tính kim.

Sau khi dâng hương, tắm rửa thay quần áo, Lý Bình An hít sâu.

Bước tới trong ánh mắt mong chờ của Nhuận Thổ và Lão Ngưu.

Lão Ngưu thổi sáo.

Nhuận Thổ hát khúc ca Hôm nay là một ngày tốt lành”

“Hôm nay là một ngày tốt lành, muốn làm chuyện gì đều có thể thành. Hôm nay là một ngày tốt lành, mở cửa ra ta đón gió xuân.

Nước trong gột rửa con phố, đất vàng lót đường”

Lý Bình An bước qua chậu than.

Đại biểu cho việc bỏ đi vận rủi, hóa sạch ô uế.

Ngụy ý gặp dữ hóa lành, biến họa thành phúc.

Lại bước qua một đoạn đường khác.

Trước mặt hắn là một đống tượng thần làm bằng bùn đất.

Lý Bình An lần lượt thắp hương mời rượu từng cái, “Chư Thần phù hộ!”

Xong xuôi, Lý Bình An mới thong thả bước vào căn phòng nhỏ được xây bằng gạch tính kim

Đám người đang đứng trên không trung: O

Làm gì vậy trời??

11:42

Một trưởng lão kinh ngạc nói: “Thanh Phong sư muội, đồ đệ này của ngươi…quả thật là không giống người thường mà!”

Thanh Phong trưởng lão kiêu ngạo ưỡn ngực.

Vân Thư nhịn không được bật cười, tò mò nhìn chằm chằm Lý Bình An.

Hắn vào nhà làm chi?

Ồ, cái phòng kia…gạch tính kim.

Còn cắm kim dẫn lôi xung quanh.

Lý Bình An sợ chết đến thế cơ à

Người khác dùng pháp nhãn nhìn xuyên thấu vào căn phòng, chỉ thấy Lý Bình An cởi đồ ra.

Rồi lại mặc một bộ quần áo màu thẫm vào.

Áo cà sà bằng tơ bạc.

Lý Bình An vá từng sợi, đắt lắm đấy –

Mặc cái áo này lên người, dòng điện vẫn tồn tại.

Nhưng nó sẽ lan truyền theo chất dẫn, đi vòng qua cơ thể.

Bởi vì người ta có câu là: Trời có tình trời cũng già, chúng sinh Độ Kiếp nào thiếu ai.

Tơ vàng khoác ngang trên vai, nắm rõ tri thức không hối tiếc.

Lý Bình An mặc áo cà sa, trùm kín từ đầu đến chân.

Hắn ngồi xuống đất, hai chân khép lại.

Lý do là bởi vì khi sét đánh xuống đất, sẽ chạy từ từ rồi tản dần ra tứ phía.

Lúc này, chân trước và chân sau có thể có thể khác nhau do chênh lệch điện tích, mà giữa hai chân lại sinh ra nguồn điện áp nhất định.

Chính năm học giáo dục phổ cập không phải công cốc đâu!

Vân Thư đơ luôn rồi.

(Δ;)

Không chỉ nàng, mấy vị trưởng lão đứng ở đó cũng chưa thấy cảnh này bao giờ.

Nhịn không được, nói một câu “Xuất sắc ~”

Rốt cuộc tiểu tử này định làm gì!?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right