Chương 313: Kế hoạch bắt Thanh Phong trưởng lão

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 431 lượt đọc

Chương 313: Kế hoạch bắt Thanh Phong trưởng lão

1236 chữ

на?

Lý Bình An cảm nhận được mình bị thần thức của thứ gì đó nhắm vào.

Một loại trực giác nhạy bén, khiến hắn cảm nhận được phía sau mình là một vị tuyệt đỉnh cao thủ, đây là một loại trực giác theo bản năng.

Ánh mắt sắc bén từ trong bụi cây, vẫn luôn nhắm vào hắn.

“gấu gấu gấu!!”

Một con chó trắng to, toàn thân lông trắng tinh.

Đầu nó rất to, giống như một con nghé.

Nó trừng mắt, dường như lúc nào cũng có thể tấn công hắn.

Phát ra âm thanh cảnh cáo, dường như chỉ cần Lý Bình An bước lên một bước thôi, thanh âm đó sẽ

vỡ nát.

Lý Bình An do dự một hồi, rồi lấy nồi niêu xoong chảo từ túi trữ vật ra. Hắn hầm một nồi xương heo với hạt ngô.

Mùi thơm theo gió bay đi, đôi mắt của con chó lập tức sáng lên.

Lại nhìn Lý Bình An với vẻ mặt hiền lành, vội vàng lao tới.

Lý Bình An mỉm cười hỏi nó, “ Bây giờ ta có thể bước vào được chưa?”

Chó lớn gật đầu như giã tỏi, suýt nữa bật thành tiếng: “Gia, mời ngài”

Cứ như vậy Lý Bình An thuận lợi lấy được nho khô.

Sau khi trở về luyện thành men.

Hắn dùng gạo đã ngâm mấy ngày để ủ rượu, sau đó.

Lại dùng lửa nóng chưng cất, trong bếp ngập tràn mùi hương lúa, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Sau bảy ngày mở nắp, rồi lại đặt trong thùng một ngày bốc hơi.

Ngày thứ hai lại thêm lớp rượu đầu và rượu cuối, rồi lại cất thêm vài hôm.

Hai ngày chưng hai ngày ủ.

Mỗi quá trình đều tốn rất nhiều thời gian, trình tự phức tạp.

Mỗi một lần rượu, hương thơm ngũ cốc dần dần hòa tan vào vị rượu, mãi đến khi thành.

Vừa vặn, ủ thành loại rượu ngọt chỉ nhấp một ngụm hương thơm đã lan tỏa toàn bộ khoang miệng, khiến người ta ngất ngây.

Lý Bình An chôn thùng rượu trong hầm rượu chờ rồi đào nó ra.

Thông qua kỹ năng ‘Khoá chặt hơi thở hắn có thể nhìn thấy nơi linh mạnh hội tụ, nơi linh khí nhu hòa nhất.

Là nơi thích hợp ủ rượu nhất không có thứ hai.

Chớp mắt, đã qua hơn hai tháng.

Thanh Phong cầm trong tay tiền cứu trợ mà chủ phong đưa, cười tươi như hoa. (^^)

“ He he, lại được đi uống rượu rồi.

Nàng cưỡi hồ lô rượu, phấn khởi bay về Thông Thiên Phong.

Nghĩ đến ngày mai mình sẽ đi xõa hehe.

Cảnh đêm ở Thông Thiên Phong khá đẹp, mang đến cho con người ta cảm giác cực kỳ dễ chịu. Lúc này, nàng bỗng nhiên ngửi thấy mùi thịt thơm.

Trong Thông Thiên Phong người có tay nghề xịn sò thế này, Thanh Phong dám chắc chỉ có đồ đệ ngoan lên được phòng khách xuống được phòng bếp của mình mà thôi.

Nàng bay theo hương thịt, rất nhanh đã phát hiện nơi đó có một đống lửa.

Trên đống lửa là mấy trăm xiên thịt dê nướng.

Thịt nướng phát ra tiếng xì xì, một hạt mỡ nóng men theo từng đường vẫn thịt, thong thả rớt xuống, khiến lòng ta say.

Bên đó còn đặt mấy thùng rượu, còn có lạc, và các loại rau dưa thịt nguội.

Mùi thơm nồng đậm phả vào mặt, nhưng nơi đó lại chẳng có ai.

Thanh Phong nhìn xung quanh, cảnh giác.

Nàng hình như ngửi thấy mùi âm mưu ở đâu đây.

Cái bẫy này sao mà vụng quá, Thanh Phong hừ một tiếng.

Quá xem thường định lực của bổn tọa…

Thơm thật!””

Nhai miếng đầu tiên, quên sạch tất cả phiền muộn, đến miếng thứ hai, như đang bay trên trời. Miếng thứ ba, như mọc cánh bay lên.

Vị thịt ngon tan chảy, len lỏi trong khoang miệng.

Thanh Phong bèn vớ lấy một thùng rượu to bên cạnh, nhấc lên tu ùng ục.

Trôi tuột nó luôn!

Mùi rượu thơm nồng nhanh chóng bùng nổ, dư hương lưu lại hồi lâu trong miệng.

Cảm giác xung mãn lan tỏa toàn cơ thể, không tạp chất.

Ngọt tựa mật đường, bùng cháy như lửa.

Nóng hổi lại còn trơn tru, trượt thẳng xuống cổ họng.

Cực kỳ dễ chịu, mùi rượu xông thẳng lên mùi.

Cuối cùng chỉ còn lại cảm giác êm dịu, từ từ tan ra.

Không ngờ được có loại rượu như thế này, còn ngon hơn nhiều so với những loại khác mình từng uống lúc trước.

Rất nhanh, Thanh Phong đã vứt hết mấy cái cảnh giác ra sau đầu.

Hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai buồn thì để mai hẵng buồn. “Sung sướng! Quá là sung sướng!”

Chỗ tối, một người một trâu một lửng thi nhau vỗ tay.

(V) 4^V^)

“Tuyên bố, ‘Kế hoạch bắt Thanh Phong trưởng lão, thành công!”

Lý Bình An bước tới, bàn tay bé nhỏ ác độc vươn ra.

Muốn làm gì thì làm ấy –

Thanh Phong tỉnh lại từ trong cơn say, vuốt vuốt cái đầu,

Nàng chẳng muốn quên đi cảm giác say xỉn tuyệt với kia đâu, muốn giữ mãi

trạng

thái say

khướt

Bỗng nhiên, nàng sờ xuống eo.

Cơn gió lạnh thổi qua, nháy mắt cảm giác say đã biến mất. “AAAA! Tiền của ta đâu? Bao nhiêu tiền của ta đi đâu rồi!!?”

“Tiểu Bình An! Ngươi nghe sư phụ nói nè.

Có người trộm tiền của sư phụ, mấy ngày này sư phụ không sống nổi!”

Thanh Phong ôm chân Lý Bình An, mắng tên trộm tiền kia hơn hai canh giờ.

Lý Bình An ngồi trên vị trí Phong chủ Thông Thiên Phong, bình tĩnh nhấp một miếng trà.

“Người yên tâm, con sẽ tra rõ chuyện này”

Thanh Phong hai mắt ướt lệ, mơ màng ngẩng đầu nói, Tiểu Bình An, ngươi phải làm chủ cho ta~”

“Ừ! Ta nhất định sẽ bắt được hắn.

Thanh Phong dùng đầu cọ cọ Lý Bình An, “Tiểu Bình An, ngươi thật tốt!”

Lúc này, từ không trung truyền tới một tiếng xé gió.

“Thanh Phong sư thúc, Thanh Phong sư thúc.

Sau đó, một bóng người mặc y phục màu đỏ lửa bước tới.

Đó là một thiếu nữ, toàn thân mặc màu đỏ.

Dây lụa đỏ thắt bên eo, trên quần áo thêu những đường vân đẹp đẽ.

Dáng người yểu điệu, bên trán vẽ hồng điệp đang giương cánh, tóc dài thướt tha.

Dưới chân váy là một đôi chân trần trắng như tuyết.

Là đệ tử của chủ phong, Vân Thư.

“Chào Thanh Phong sư thúc, Bình An sư huynh”

Vân Thư nhập môn sớm hơn Lý Bình An, nhưng bây giờ Lý Bình An là đại đệ tử của Thông Thiên Phong.

Bối phận cao hơn, đương nhiên phải gọi hắn là sư huynh.

“Là Tiểu Vân Thư à, có chuyện gì không? Hay là sư phụ của ngươi dục ta mau trả tiền?”

“Thanh Phong sư thúc, ngươi hiểu lầm rồi, là Chấp pháp Trưởng lão bảo ta đến thông báo điều lệ mới nhất cho ngài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right