Chương 312: Tích cóp từng ngày
1899 chữ
Lý Bình An cảm thấy xung quanh trời long đất lở.
Trái tim bé bỏng của hắn càng lúc càng đập nhanh, tiếng tim đập như tiếng trống.
Mỗi một khối cơ, mỗi một dây thần kinh, mỗi một khúc xương trong cơ thể đều run rẩy.
Tuần hoàn máu càng lúc càng nhanh, giống như một quả cầu rực lửa.
Như một dòng sông đang chảy xiết, một dòng dung nham đang chảy mạnh, như một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Dường như đang nhắc nhở Lý Bình An, hắn đang trải qua thử thách lần thứ hai trong cuộc đời.
Nhuận Thổ lo lắng hỏi lão ngưu, “Ngưu ca, đại ca của chúng ta có được không vậy?”
“Ù ù… ngưu ngưu ”
Đột nhiên, Lý Bình An vươn vai.
Nhuận Thổ sững sờ hỏi, “Đại ca, ngươi… qua rồi?”
“Không thành” Lý Bình An bình tĩnh đáp lời.
“Hả? Không thành?”
Lý Bình An gật đầu, “Lôi kiếp thật sự quá là nguy hiểm, phải chuẩn bị đầy đủ cái đã. Không lâu sau, bên ngoài tiếng sấm đã biến mất, mưa to mây đen dần dần tan.
Lần này, Lý Bình An chỉ thử nghiệm một phen thôi.
Xem ra số hắn không đỏ như vậy, cuối cùng vẫn gặp phải Lôi Kiếp.
Tuy vậy, nếu đã gặp rồi phải vạch ra sách lược vẹn toàn thôi.
Lý Bình An nghĩ ra rất nhiều cách, nhưng đa phần đều bị hắn tự mình bác bỏ.
Cuối cùng cũng đưa ra một phương án, tạo một bức tường khắc chế lôi điện.
Nói trắng ra, Độ Kiếp chẳng qua là cùng lôi điện đánh nhau ấy mà.
Lôi thuộc tính mộc.
Trong ngũ hành, kim mộc thủy hỏa thổ tương sinh tương khắc.
Lý Bình An chuẩn bị phung phí một khoản tiền để mua gạch tính kim, xây một căn phòng nhỏ,
mình sẽ trốn trong đó Độ Kiếp.
Nhưng muốn xây thành tường nó lại chẳng dễ dàng như vậy, cần rất nhiều vật liệu. Không chỉ cần gạch tính kim, những vật liệu còn lại giá cả cũng rất đắt đỏ.
Mà với khả năng kinh tế của mình bây giờ, thì thôi tạm thời gạt phương án này sang một bên.
Lý Bình An viết thêm mấy chữ “chờ tính sau” sau tên phương án này.
Hắn còn định mua thêm vài cây ‘Kim dẫn lôi.
Dùng để dẫn sét, phân tán năng lượng do Lôi Kiếp truyền tới…
Ở nhưng mấy của này vẫn rất cần tiền.
Nhiệm vụ tiếp theo chính là kiếm tiền, kiếm nhiều tiền hơn.
Phía sau Thông Thiên Phong, có một rừng trúc rất lớn.
Vừa hay chặt cây trúc, sau đó xử lý qua qua rồi đổ Linh mễ (gạo có linh khí) vào giữa ống trúc. Làm cơm lam.
Trong ống trúc xanh, thơm mềm ngon miệng, nhai vào mềm dẻo.
Mùi hương thoang thoảng, hòa cùng với khóm trúc xanh thơm mát, hương vị thật ngon.
Lý Bình An đẩy quầy nhỏ, bán dạo quanh đỉnh núi.
Ngoài ra, còn có rau dưa nhà trồng.
Đại đệ tử của Thông Thiên Phong lại đi bán rau, chuyện này khiến người ta cực kỳ tò mò.
“Cái đó hai viên linh thạch”
“Táo đó là nhà ta tự trồng đấy, còn ngọt nữa nha, không tin cứ thử
“Ngươi ăn thử đi, miễn phí, không lấy tiền.
66 39
Nhuận Thổ đứng trước quầy hàng, hai tay chống eo.
Lý Bình An dựa bên gốc cây, chậm rãi nâng chén trà, uống một ngụm.
Dù sao giờ trên danh nghĩa hắn cũng là đại đệ tử của Thông Thiên Phong, những đệ tử khác thấy
hắn đều phải gọi hắn một câu Đại Sư Huynh.
Loại chuyện mời hàng như này, hắn dĩ nhiên không thể tự mình rao to được.
Bây giờ hắn là người có thể diện nha.
“Ôi!! Bình An bày hàng bán à?
Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu dẫn mấy đứa trẻ đứng trước sap.
Lý Bình An cười, “Đã lâu không gặp”
Tư Đồ Lôi ưỡn cái bụng béo, khuôn mặt phúc hậu.
Nghe nói bây giờ Tư Đồ Lôi làm mấy việc lặt vặt, đặt hết tinh thần lên người mấy đứa trẻ. Hắn ngồi xuống bên cạnh Lý Bình An.
Lý Bình An rót cho hắn một chén trà lạnh.
Tư Đồ Lôi uống một ngụm, mặc dù là đang cười, nhưng trên gương mặt lại có nét u sầu. “Ta ấy à, xem chừng ta cùng lắm chỉ cố được thêm hai mươi mấy năm nữa thôi” Gần đây hắn vừa phá cảnh thất bại, tu hành như lội ngược dòng, không tiến lại lùi.
Thất bại lần này, tổn thương đến căn cơ của Tư Đồ Lôi.
Chuyện tu hành ấy mà, nói thẳng ra là đấu với người, đấu với trời,
Lý Bình An an ủi hắn mấy câu, nhưng hắn biết những lời này chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi. “Tuy vậy sống kiếp này không uổng” Tư Đồ Lôi nhìn mấy đứa nhỏ, cười hạnh phúc.
Sau đó quay sang nhìn Lý Bình An, “Ngươi thì sao?”
11:41
Tư Đồ Lôi nói: “Ngươi chưa từng kể về ngươi.
“Ta? Không có gì để nói cả”
“ Tần Thịnh sư huynh, chao ôi!” Tư Đồ Lôi thở dài, “Một nhân vật lợi hại đến vậy, ngày ấy sư phục
còn nói hắn hy vọng huynh ấy có thể tiếp nhận vị trí Phong chủ.
Ai biết nó lại như thế này… coi như ta đã thấu hiểu, đấu với người đấu với trời.
Không bằng sống như Lý huynh, cả ngày tiêu sái nhàn hạ.
Ngươi nhìn Tần Thịnh sư huynh xem, cuối cùng còn lại gì đâu.
Tư Đồ Lôi như vừa mới giác ngộ.
Chờ bán hết hàng hôm nay, lúc này mới cùng lão Ngưu và Nhuận Thổ đẩy xe nhỏ, thong thả quay về Thông Thiên Phong.
Nhuận Thổ ngẩng đầu hỏi hắn: “Đại ca, gần đây ta cảm thấy mình sắp đột phá rồi.
Lão ngưu ngoe nguẩy cái đuôi, nghĩ xem tối nay ăn gì ta.
Bỗng nhiên Lý Bình An lẩm bẩm: “Chúng ta ở Thục Sơn bao lâu rồi nhỉ?” Dường như đã qua nhiều năm rồi, nhưng lại cảm thấy như mới hôm qua. Ôi đời người trong cõi này, chỉ như lữ khách qua đường. Quay lại không nhớ tuổi, bao năm đã trôi qua.
Đứng giữa đất trời, trong dòng chảy lịch sử mênh mông.
Quay đầu nhìn núi non xa vạn dặm, phong lưu thiên cổ.
Người đến vô tận, người đi vô hình.
Gửi chuồn chuồn bay tới đất trời, một mình mênh mông giữa biển xanh.
Tâm sáng trong như gương, tâm như chiếc lá cuốn bay.
Nhớ tới Thông Thiên Phong Lâm Tuyết, nhớ tới Tiểu Quỳnh Phong Tư Đồ Lôi, Tần Diệu Diệu, Tần
Thịnh…
Lý Bình An cười ha ha, mình đã đến cái tuổi đa sầu đa cảm đâu.
Thế nào lại ngồi đây già mồm nhỉ?
Con đường lưu lạc nay đây mai đó này, cuối cùng hóa thành mưa hóa thành gió.
Hóa thành từ kỉ niệm, tan vào nơi thế gian.
Đâu mới là điểm cuối? Nhưng mà có thể cùng nhau bước đi trên một quãng được, đó chính là hồi ức đẹp nhất thế gian.
Năm đầu tiên, Lý Bình An bán rau, kiếm đủ tiền vốn mua hạt giống linh dược linh thảo.
Năm thứ hai, những hạt giống này được hắn vùi sâu vào mặt đất, dễ trồng dễ chăm.
Lại qua vài năm nữa, hắn liền kết hợp vừa trồng rồi chăn nuôi.
Nói thẳng ra là làm thức ăn cho hà, phân gà lại cho heo, phân heo lên men rồi cho cá ăn, lấy bùn ao làm phân bón cây.
Do đó tạo thành chuỗi tuần hoàn, đạt đến tăng gia lương thực, mục đích biến thành thức ăn chăn nuôi cá với heo giá rẻ.
Làm rộng, trồng rau dưa.
Việc buôn bán của hắn càng ngày càng phát đạt, chỉ tính nuôi heo thôi đã hơn một trăm con rồi. Còn nữa linh thảo linh dược lớn lên.
Vậy là hắn có thể điều chế thuốc tăng lực với một số nguyên liệu dược thảo khác rồi.
Hắn bắt tay vào làm, rồi lại bán kiếm tiền.
Mua hạt giống linh dược linh thảo.
Cứ như vậy bán rồi lại mua, khổ trước sướng sau.
Đã qua mười năm tròn.
Lý Bình An chắt chiu từng li, đã hoàn không ít vốn từ đời cố hỉ rồi.
Hơn nữa hắn đã hoàn thành một mục tiêu nhỏ, phục hưng dược cốc trong Thông Thiên Phong. Tuy rằng không rộng lớn, so với linh dược linh thảo ở dược cốc khác, như trời với đất.
Nhưng với hắn mà nói vậy là đủ rồi.
Trên đồng ruộng.
Lão ngưu đang cày, còn dắt theo mấy thằng đệ của nó.
Nhuận Thổ ở phía sau cầm roi ra, vất vả chạy tới chạy lui.
Nó quất vào mông lão ngưu, “Nhanh lên, không nuôi không ngươi đâu!”
nguu tức rồi, kêu một tiếng “ngưu ngưu ~” rồi cắm đầu rượt theo nó.
Rượt Nhuận Thổ chạy hết mảnh ruộng.
Lý Bình An ngồi bên gốc cây, cầm cuốn sổ nhỏ tính toán một phen.
Những năm này tích cóp, miễn cưỡng đủ tiền để chi cho Độ Kiếp rồi. E=(o*))) Ôi!
Tiền còn ít quá.
Nếu theo tính toán của mình, muốn chế tạo trận phòng lôi với tỉ lệ an toàn là 200%, còn phải cần
nhiều tiền lắm.
Thôi thì, cùng lắm góp thêm mười năm nữa.
Lý Bình An gập sổ, tuyệt đối không được vội.
Lúc này, tiểu loli Thanh Phong ngậm hồ lô rượu trong miệng, hoạt bát lướt qua Lý Bình An.
“Lêu lêu lêu”
“Chào buổi sáng nè, tiểu đồ đệ của ta”
Phỏng chừng lại cầm tiền cứu trợ của chủ phong đưa đi mua rượu rồi.
Bỗng nhiên, một ý tưởng lóe lên trong suy nghĩ của Lý Bình An.
Nếu Thanh Phong trưởng lão không cầm tiền đi mua rượu thì tốt quá.
Nhưng không cho nàng uống rượu chẳng bằng giết nàng còn hơn.
Là những lời Thanh Phong nói lúc trước.
Nếu mình ủ rượu cho nàng, vậy không phải là tiết kiệm được tiền cứu trợ rồi sao?
Vài ngày trước, mệnh cách màu đỏ – Ngự Điền Chi Thuận đã phát sinh ra cách nấu rượu.
Chỉ là Lý Bình An chưa thử qua bao giờ hết.
Liệt kê ra mấy thứ cần thiết để cất rượu, sau đó giao cho Lão Ngưu và Nhuận Thổ đi mua mấy vật có thể mua được.
Muốn ủ rượu không thể thiếu men, mình đi rừng Dã Trư ở Tiểu Quỳnh Phong, tìm kiếm mấy quả nho khô làm men tự nhiên.
Sau khi chào Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu.
Lý Bình An bước vào rừng Dã Trư, dựa theo hướng mà Tư Đồ Lôi đã chỉ cho hắn mà tìm.
Rất nhanh hắn đã tìm được nho khô.
Đột nhiên!!
Lý Bình An phát hiện mình bị thần thức của một thứ gì đó nhắm vào.