Chương 300: Xây dựng nền tảng
Trong nhà gỗ nhỏ ở Thông Thiên Phong.
“Ngoàm ngoàm ngoàm!” Thanh Phong ôm nồi cơm, vùi đầu ăn.
Lý Bình An chỉ thấy tư thế này, động tĩnh này khi cho heo ăn thôi.
Đại điện của Thông Thiên Phong đã bị nổ, bây giờ ở đây cũng chỉ có hai người nên ở tạm trong nhà gỗ. Vì thế, Lý Bình An chuẩn bị xây một ngôi nhà khác. Nhà gỗ quá nhỏ, làm gì cũng bị nghe thấy nên không tiện.
Lý Bình An nói cho Thanh Phong việc này. Nàng gật đầu: “Vậy ngươi mau dọn ra ngoài đi, dù sao chúng ta cô nam quả nữ ở chung cũng không phải chuyện tốt. Vừa lúc ngày mai ta muốn ra ngoài mấy ngày, không có ta chăm sóc, ngươi cẩn thận chút.”
Lý Bình An chửi thầm trong lòng, không phải bình thường đều là ta chăm sóc ngươi sao?
Rốt cuộc thì da mặt dày tới mức nào mới có thể nói được câu này?
Sáng sớm, mặt trời còn chưa mọc, Lý Bình An đã dắt trâu già Nhuận Thổ bắt đầu bận rộn. Từng chồng gỗ được xếp chỉnh tề, cũng may Thông Thiên Phong cũng có đồi núi.
“Lão Ngưu, Nhuận Thổ chuẩn bị bắt đầu làm việc
“Lão Ngưu, nói cho chúng ta những điều cần chú ý của việc xây nhà.”
Lão Ngưu tự hào đứng dậy, nó là chuyên gia xây nhà rất giỏi. Nó học thuộc lòng các loại sách liên quan tới kiến trúc: Kiến thức về xây dựng), (Danh sách các loại vật liệu), (Xây vườn), (Ghi chú về các công đoạn xây dựng) .
Trâu già lấy một bản thiết kế ra. Lý Bình An suy nghĩ rồi gật đầu: “Xây theo bản vẽ này đi, ta đi tìm vài người giúp đỡ”
Dù sao quen rất nhiều người, chỉ cần bỏ tiền thì sẽ có người giúp đỡ.
Sự thật chứng minh, các mối quan hệ của Lý Bình An rất tốt nên không có ai đến giúp. Quan hệ tốt đến mức không có bằng hữu.
Thật ra những người đó đã đáp ứng nhưng vừa nghe phải đi Thông Thiên Phong thì lập tức ôm đầu nói có lẽ tâm ma đã phát tác.
Dù sao bây giờ Thông Thiên Phong cũng là nơi thị phi, nếu có thể trốn thì trốn càng xa càng tốt
chứ ai tới gần.
Lý Bình An lại đi tìm đệ tử Tạp Dịch Phong nhưng cũng bị đóng cửa chặn ở bên ngoài. Không còn cách nào, hắn đành phải đi về.
Dựa vào người khác không bằng dựa vào mình, tự mình làm mới có thể cơm no áo ấm.
Chỉ chốc lát, mặt trời mọc, ánh sáng chiếu sáng khắp nơi.
Hai tháng sau, vào một buổi chiều chạng vạng, màn đêm dần xuống, phía đông có mấy ngôi sao lấp lánh. Thanh Phong cả người đầy mùi rượu, ung dung trở về, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Bầu trời đêm bị nhuộm thành màu đỏ giống như màu của một chén rượu trái cây.
Thanh Phong đứng nhìn ánh trăng, nhếch miệng cười như một đóa hoa.
Cũng không biết Bình An xây nhà tới đâu rồi, chắc chỉ xây cái nhà lá thôi. Bây giờ Thông Thiên Phong không còn gì cả, ăn mày nhìn thấy cũng muốn trả tiền lại.
Nàng đang suy nghĩ thì bỗng nhiên trước mắt nàng xuất hiện một nhà lầu nhỏ.
“Hả?” Thanh Phong dụi mắt, nghĩ chắc mình hoa mắt.
Nàng chần chờ một chút, rồi bước về phía nhà lầu. Nhà tứ trụ, ba tầng, mái cong, đỉnh hình nón,
hai góc giao thoa, ngói vàng, giống như Kim Loan Điện, rường cột chạm trổ rất lộng lẫy. Thanh Phong há to miệng, Thông Thiên Phong có một lầu các như vậy từ khi nào? “Phong chủ, ngươi đã về.” Lúc này, Lý Bình An ra ngoài kiếm ăn cũng ung dung về.
Bây giờ Thanh Phong trưởng lão là phong chủ của Thông Thiên Phong nên cũng nên sửa xưng hô. Thanh Phong kịp phản ứng lại: “... Nhà lầu này là sao?”
“Trước đó ta đã nói với ngươi là muốn xây một ngôi nhà mà, đây là nó”
“Ngươi xây?” Thanh Phong mím môi.
“Chính xác là ba người chúng ta.” Lý Bình An nói: “Vào xem thử không?”
Thanh Phong đi theo Lý Bình An vào, giắt hồ lô rượu sau lưng. Nàng đờ đẫn nhìn thoáng qua khắp
Hai lầu nhỏ, tầng trên là phòng ngủ, tầng dưới là phòng sách, phòng bếp, phòng vệ sinh. “Đây là cái gì?”
“Vòi nước.”
“Vòi nước?” Thanh Phong nhẹ nhàng vặn, lập tức có dòng nước chảy mạnh ra.
Lý Bình An giải thích: “Bên trái là nước lạnh, bên phải là nước nóng. Nước lạnh kết nối miệng giếng, nước nóng kết nối suối nước nóng”
Thanh Phong tỏ vẻ chưa thấy việc đời, còn có thứ cao cấp vậy sao?
Đi ra khỏi phòng, đi tới sân sau. Trong sân có hai cây táo, cành lá sum xuê. Hai con gà mái dẫn một đám gà con kiếm ăn dưới tán cây. Mấy con vịt đang chơi đùa với con cừu nhỏ.
Khá lắm, phong cảnh khu vườn nhà nông rất đẹp.
Thanh Phong trừng mắt nhìn xuyên qua sân thấy ngôi nhà gỗ nhỏ cô đơn của mình. Nếu so sánh thì nhà của nàng là ổ heo.
Thanh Phong ho nhẹ một tiếng: “Ngôi nhà này miễn cưỡng xứng với thân phận phong chủ Thông Thiên Phong của ta
Nói xong, cũng không đợi Lý Bình An đồng ý, nàng đã nằm lì trên giường, tỏ vẻ nếu ngươi không đồng ý thì ta sẽ ăn vạ ở đây.
Lý Bình An nghiêm mặt nói: “Phong chủ, vừa vặn ta có chuyện muốn nói với ngươi. Ngươi nói cho ta biết, từ khi ta và ngươi đến Thông Thiên Phong thì muốn cái gì thì cũng không có cả. Ngươi cầm hết kinh phí phía trên phát xuống, mua rượu uống. Tiền ăn của hai người chúng ta đều là ta tự móc tiền túi, lại càng không cần phải nói tới chi tiêu bình thường, như vậy còn không bằng ta vung tiền ra cho người khác. Ngươi nói rõ cho ta nếu không ta sẽ bãi công”
“Cái gì?” Thanh Phong nghe Lý Bình An muốn đi, không làm nữa thì lập tức nhảy lên, ôm đầu gối hắn: “Ngươi nói ta đi đâu may mắn tìm được đệ tử vừa lợi ích thực tế, còn có thể chịu khổ nhọc giống như ngươi chứ?”
“Vậy ngươi phải cho ta một hi vọng chứ” Lý Bình An cảm thấy hắn không thể làm không công. Thanh Phong suy nghĩ một lát nói: “Như vậy đi, bản tọa thu ngươi làm đệ tử kí danh.”
“Đệ tử kí danh? Có chỗ tốt gì không?”
Thanh Phong cười hì hì: “Sau khi làm đệ tử không chỉ có thể nhận bổng lộc, còn có phiếu cơm, mỗi tháng đều có thể ăn cơm miễn phí. Nếu như chờ sau khi ta chết, nói không chừng ngươi có thể kế thừa Thông Thiên Phong rộng rãi này”
Lý Bình An suy nghĩ: “Nghe có vẻ hợp lí.
Thanh Phong nói tiếp: “Nhưng muốn nhận ngươi làm đệ tử, không phải ta nói là được. Theo lý thuyết, ở độ tuổi của ngươi sẽ không được nhận làm đệ tử. Nhưng ta là phong chủ, ta có đặc quyền, có thể đặc biệt lựa tuyển. Nhưng vẫn có hai điều kiện, thứ nhất, ngươi phải đánh bại một đệ
tử nội môn. Thứ hai, ngươi phải hoàn thành một nhiệm vụ được chỉ định ở Công Thiện Các