Chương 299: Tự do lại tự tại

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,952 lượt đọc

Chương 299: Tự do lại tự tại

1091 chữ

Ở Thông Thiên Phong, Lý Bình An đứng trước dược cốc, khẽ thở dài.

Lâm Lục Sơn đáng chết, trước khi đi, hắn đã đánh được cốc của Thông Thiên Phong thành đống đổ nát. Nước linh bị rút cạn, động phủ cấm địa cũng không còn. Mỏ ngọc, vườn thuốc cũng bị hắn phá hủy. Chỉ còn Tàng Kinh Các còn nguyên vẹn.

Tàng Kinh Các là nơi cất công pháp của Thông Thiên Phong, tương đương với thư viện trong đại học ở thời hiện đại. Nó có mấy tầng, càng đi lên cao thì đẳng cấp công pháp cũng càng cao.

Một quyển công pháp cấp cao sẽ khiến Tu Chân Giới cạnh tranh tàn khốc, đủ để nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu. Bởi vậy, nơi này được tông môn quan tâm đặc biệt. Bên ngoài có trận pháp, bên trong có giam cầm. Chắc Lâm Lục Sơn chưa kịp phá hủy nơi này.

Người ngoài không thể vào, dù có vào cũng chỉ nhìn thấy mấy quyển sách kì lạ. Chúng được ghi bằng chữ triện cổ, trong đó còn có rất nhiều pháp quyết không mô tả bằng chữ mà dựa vào truyền miệng. Nếu không được kế thừa thì xem không hiểu gì cả.

1/5

Ở đây không có trường hợp45 giống những người tiến vào Tàng Kinh Các thì sẽ thành cao thủ tuyệt thế trong phim truyền hình hay tiểu thuyết đâu.

Một Thông Thiên Phong huy hoàng nhưng bây giờ lại biến thành nơi hẻo lánh không ai thèm tới. Đệ tử khác tránh nơi này như tránh tà.

Lý Bình An ngồi chồm hổm trên đất, cầm hạt đậu nành, vừa nhai lấy vừa ngơ ngác. Hắn nhớ tới trước đó ở dược cốc được chứng kiến thời kì huy hoàng của Thông Thiên Phong, đám người lui tới, chen lấn rất náo nhiệt. Hắn nhìn nơi này từ thời khắc huy hoàng bước tới sụp đổ.

Ban đêm, Lý Bình An làm hai món bún thịt hầm và cá nheo sốt cà chua.

Có câu nói rất hay, ăn cá nheo sốt cà chua thì ăn no căng bụng.

Cá nheo bình thường vừa to vừa chắc, có mùi rất tanh. Nhưng Lý Bình An nuôi cá thì cho chúng ăn linh thảo linh dược nên cá nhỏ, ít tanh.

Sau khi nấu thì thịt cá tươi non, không nát lại ít xương, hấp thu nước canh và cà chua nên rất ngon. Thanh Phong ăn đến quên cả trời đất. Lý Bình An nghi ngờ nàng mời hắn đến Thông Thiên Phong, chỉ vì muốn trêu đùa hắn.

“Kế tiếp, ngươi có kế hoạch gì không?” Lý Bình An hỏi.

2/5

Thanh Phong ngơ ngác: “Kế hoạch? Uống rượu rồi đi ngủ, ngủ dậy rồi uống rượu…”

Nàng nói giống như một cấp trên vô tâm vậy. Lý Bình An cảm thấy tương lai của hắn rất tối, nhưng may là ngay từ đầu hắn đã không có tương lai rồi.

Một đêm yên tĩnh. Lý Bình An ngơ ngác ngồi trong dược cốc. Trâu già chợp mắt, Nhuận Thổ đang bắt bướm.

Thời gian nhàn nhã, Lý Bình An quyết định ngày mai đi mua một ít hạt giống linh dược linh thảo. Dù sao linh mạch trong dược cốc vẫn còn nên cũng tìm chút chuyện để làm. Huống chi dược cốc rộng như vậy mà bỏ hoang thì quá phung phí.

Vì vậy, ngày hôm sau, Lý Bình An đi phường thị, mua đồ vật cần thiết. Giá hạt giống linh thảo, linh dược quá đắt nên hắn tìm Thanh Phong lấy tiền.

Thanh Phong chống nạnh, hùng hồn nói: “Ngươi thấy ta có đáng giá tiền không?”

Cơ thể nhỏ như vậy, đứng lên cân vẫn chưa tìm được hai trăm gam thịt.

Dù không đủ tiền mua linh thảo, linh dược nhưng vẫn đủ tiền mua củ cải, hành tây hay gì đó. Nếu không phủ xanh mảnh đất trống này thì Lý Bình An luôn cảm thấy không thể tập trung tinh

3/5

thần!

Người Hoa Hạ luôn có tình cảm mãnh liệt với nghề trồng trọt. Chỉ có người không muốn trồng rau, chứ không có người không biết trồng rau!

Trước kia khi chơi trò chơi chiến lược, nếu người chơi lựa chọn lập tổ với Hoa Hạ thì luôn được tăng thêm kĩ năng đồng ruộng vượt mức quy định. Điều đó cho thấy mọi người đều biết người luôn biết cách trồng rau. Chỉ cần cho ngươi mảnh đất trống thì ngươi có thể trồng các loại rau quả.

Thật ra trồng rau không phải để tiết kiệm tiền mà đó là cảm giác yêu thích đến nghiện.

Tìm ngày rảnh rỗi, Lý Bình An dẫn trâu già và Nhuận Thổ xuống núi. Ánh nắng xuyên thấu qua tầng mây, chiếu sáng mặt đất, kột người, một trâu, một cặn bã ngâm nga bài hát.

“Ngày nắng chói chang như vậy rất tốt, hoa đỏ, cỏ xanh. Ta vui tươi hớn hở, chạy về phía trước, ta đi khắp non sông, ngươi vẫn chưa già”

Thỉnh thoảng có đệ tử đi ngang qua chỗ bọn họ, thấy bọn họ vui vẻ giống như có kho báu chờ bọn họ đi nhặt vậy.

“Bình An, ngươi có chuyện gì vui vẻ vậy?” Ngô Mộng Khê tình cờ gặp hắn, tò mò hỏi.

“Ta nghèo nên vui vẻ thôi, mà sao ngươi buồn vậy?”

4/5

Ngô Mộng Khê thở dài: “Còn sao nữa, ta tu hành không thuận lợi”

“Đã không thuận lời thì nghỉ ngơi chút đi”

Ngô Mộng Khê bất đắc dĩ cười: “Nghỉ? Làm gì có thời gian nghỉ chứ? Mọi người đều liều mạng tu hành, bây giờ không phấn đấu thì đi đâu cũng không có tương lai. Đúng rồi, ngươi đi đâu vậy?” Lý Bình An đáp: “Ta xuống núi mua thức ăn.

Ngô Mộng Khê hâm mộ nói: “Chờ ngày nào đó, ta rảnh rỗi, sẽ tới tìm ngươi sống cuộc sống tự do tự tại.”

Lý Bình An cười: “Vậy ta chờ ngươi”

Nhuận Thổ gặm hạt dẻ nói: “Lão đại, xuống núi có thể mua nhiều hạt dẻ cho ta không, ta chỉ thích ăn nó thôi”

Trâu già: “Nghé…..”

Ta cũng muốn một phần thịt bò kho tương.

Lý Bình An cười nói : “Được!”

Gió thổi rồi nắng, tự do tự tại, có rất nhiều việc thú vị trong cuộc sống lắm.

Thời gian này thật vui, thật thoải mái.

5/5

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right