Chương 298: Lý Bình An viết nhật ký
1398 chữ
Nếu đã muốn thả lỏng tâm trạng thì không thể liên tục đánh người. Dù sao thì đánh người cũng không tốt, đánh mặt càng làm tổn thương lòng tự trọng.
Tất cả mọi người đều có lòng tự trọng, trâu có lòng tự trọng của trâu, kẻ cặn bã có lòng tự trọng của kẻ cặn bã.
Lý Bình An gật đầu, cho trâu già và Nhuận Thổ đang nằm trên giường uống thuốc.
“Các ngươi không thể chết, nếu các ngươi chết thì sau này ta phải làm sao?”
Nhuận Thổ và trâu già ở trong lòng khinh bỉ hắn.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, cuối cùng Lý Bình An cũng nghĩ ra cách thả lỏng tâm trạng là viết nhật kí.
Nếu sau này, hắn nhàm chán thì có thể lật nhật kí đã viết từ mấy năm trước, thậm chí là mấy chục năm, mấy trăm năm trước ra xem.
Hắn ngồi dưới cây ngô đồng, vừa nghe dế mèn kêu trong bụi cây, vừa đọc nhật kí, nghĩ đến những
kí niệm cũ, nhớ tới những người đã qua đời.
Ồ! Chỉ suy nghĩ thôi đã thấy lãng mạn rồi.
Lý Bình An suy nghĩ một lát, rồi bắt đầu viết nhật kí.
“Trường Lạc năm thứ 18.
11:36
Đây là lần đầu tiên ta viết nhật kí, gửi lời chào ta của tương lai. Nếu ngươi mở ra quyển nhật kí này thì chứng minh ta còn sống. Cuộc sống tẻ nhạt, muốn khen cũng chẳng có gì để khen. Liên tục mấy ngày, không thể tu hành.
Mỗi ngày nhìn những tu sĩ khác cố gắng tu hành, ta muốn phỉ nhổ việc lãng phí thời gian của mình. Một tấc thời gian một tấc vàng. Dù có nhiều tiền cũng không mua được. Nhưng ta chẳng có gì ngoài thời gian cả”
Thời gian trôi qua hai ngày.
“Hôm nay nữ tu sĩ của Trúc Diệp Phong và Tiểu Quỳnh Phong tổ chức một đấu bóng đá, nghe thật thú vị. Nghe nói có rất nhiều người đi xem, có lẽ bọn họ đi ngắm cơ thể tu sĩ nữ. Đáng tiếc là tu sĩ Trúc Diệp Phong nói Tiểu Quỳnh Phong ăn gian, Tiểu Quỳnh Phong lại nói Trúc Diệp Phong không nói lí lẽ rồi cả hai nhóm người lao vào đánh nhau nhưng những người xem ở dưới đài rất phấn khích”
“Hôm nay đi tới thôn ăn một bữa tiệc, có giò lớn, thịt vịt nướng, thịt dê nướng, mía ngọt, hạt dẻ rang đường… Ngon quá trời luôn”
Lý Bình An ngừng nửa tháng mới viết nhật kí lại.
“Tiểu la lị Thanh Phong truyền hạc giấy cho ta, ta còn tưởng có chuyện quan trọng gì nhưng không ngờ nàng bảo ta xoa bóp vai cho nàng.
Nàng cho rằng Lý Bình An là ai? Nhưng nghĩ nàng là trưởng bối nên ta phải nghe lời nàng. Đương nhiên không phải vì nàng cho ta tiền. ^ ”
“Hôm nay lúc đi uống trà, nghe nói Thông Thiên Phong sẽ được chọn ra phong chủ mới. Tiểu la lỵ Thanh Phong cũng có tên trong danh sách dự phòng, bất ngờ thật. Nàng ăn với ngủ cả ngày, giống như lợn vậy.
Ghi chú: Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu lại sinh một tiểu tử béo, ta bất đắc dĩ đành phải đưa thêm một phong bì tiền mừng, đáng ghét thật.
“Ta đã có tâm trạng không tốt mà Tư Đồ Lôi còn song tu. Mẹ nó, ta thật sự muốn nửa đêm hạ độc hắn để hắn không thể sinh nữa. Hai người này có thể giảm bớt một chút hay không?”
Lại trôi qua mấy ngày, Lý Bình An hít sâu một hơi.
“Tư Đồ Lôi và Tần Diệu Diệu lại có thêm song bào thai. Ta lạy Quan âm Bồ Tát, Ngọc Hoàng Đại Đế, Vương Mẫu nương nương, ta chuẩn bị muốn cắt đứt quan hệ với hai người này”
Lý Bình An buồn bực, đứa nhỏ này vừa sinh ra thì hắn phải tốn tiền. Còn có tiệc đầy tháng, tiệc trăm ngày, tiệc thôi nôi…
Lý Bình An đếm số linh thạch còn trong túi tiền của hắn. Láy của bọn họ, lẫn của mình dùng luôn sao? Nhưng lấy lí do gì cho hợp lí đây.
Lý Bình An nhíu mày, nghiêm túc nói với trâu già: “Sao ngươi không cố gắng sinh một đàn nghé con cho ta? Còn có ngươi nữa, Nhuận Thổ! Ngươi không có tình nhân sao?”
Nhuận Thổ xấu hổ cúi đầu, người ta còn chưa tìm được nữ tử cặn bã thích hợp đâu.
/(//•/w/•//)/
Sáng sớm, màn sương mù mỏng chậm rãi xuất hiện. Hắn vừa thở ra đã xuất hiện một luồng hơi. Không gian yên tĩnh nên vừa dậm chân đã nghe được tiếng động dội lại.
Lý Bình An di chuyển trong sân. Hắn đấm một cái, chưởng một cái mềm như bông vải, nhưng đụng vào người thì có sức rất lớn.
Hắn cởi giày, đứng tấn. Sau đó hít thở, chuẩn bị tư thế. Mỗi khi đấm một quyền, đá một cước đều rất nam tính, đẹp mắt, hấp dẫn người xem.
Cuối cùng Lý Bình An thu chiêu, thả lỏng cơ thể, thở phào: “Thoải mái quá!”
Hắn luyện quyền xong rồi uống một chén trà Đại Lương. Sau đó đi đến Thông Thiên Phong.
Hôm nay là ngày quan trọng của Thông Thiên Phong, sau khi phong chủ Lâm Lục Sơn phản bội chạy trốn thì nó không còn chủ.
Mọi người bàn bạc với nhau cuối cùng chọn Thanh Phong. Dựa theo đạo lí đối nhân xử thế nên phải đi xem lễ.
Một người một trâu một cặn bã, đói bụng bảy tám ngày đi tới buổi lễ. Lý Bình An rầu rĩ nói với trâu già và Nhuận Thổ: “Nhớ, đến lúc đó các ngươi chỉ việc ăn, ăn bù tiền mừng cho ta”
Nhuận Thổ liếc nhìn, hắn chưa thấy người luôn chiếm lợi như thế.
Dưới lầu canh có một cái chuông đồng lớn. Tiếng chuông du dương, dày nặng, vang mãi không
dút!
Tiếng thứ nhất không dứt, tiếng thứ hai lại vang, càng lúc càng vang to.
Chắc cái chuông này là pháp khí gì đó, tiếng chuông truyền vào tai, chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái, dường như có sự liên kết nào đó.
Lý Bình An nín thở thả lỏng tinh thần, nhưng có một khí nóng lan tỏa trong cơ thể. Nó đi tới đâu thì nóng tới đó, hắn chỉ hô hấp mà đã truyền từ trên đỉnh đầu dọc theo khắp cơ thể.
Hắn nghĩ hôm nay ta phải bóc lột ngươi.
Chỉ chốc lát sau, đồ ăn được mang lên bàn. Lý Bình An gắp rau giá, cảm thấy khó chịu.
Mẹ nó, thức ăn chỉ có rau giá thôi.
Nhuận Thổ nhìn kĩ rau giá, nói: “Đại ca, sao rau giá này giống đồ do chúng ta trồng vậy?”
Khinh người quá đáng! Lấy đồ của hắn để đãi hắn.
Tiểu la lỵ Thanh Phong đứng trước, nâng li rượu với mọi người: “Mọi người ăn ngon uống ngon, ta mời mọi người!”
Uống rượu xong, đám người phờ phạc rời đi.
Lúc này, Thanh Phong kéo Lý Bình An lại: “Ngươi vội vàng đi về sao?” Lý Bình An nói: “Ta đi xem rau giá của ta có bị ngươi hái sạch không?” “Khỏi cần xem, toàn bộ đều ở đây” Thanh Phong vỗ
Lý Bình An: “Ngươi ngược lại là thành thật.”
ngực.
“Bây giờ Thông Thiên Phong do bản tọa quản lí, thế nào có hứng thú tới đấu một trận với bản tọa không?”
Bởi vì phong chủ phản bội chạy trốn nên đệ tử ban đầu của Thông Thiên Phong đều bị phân đến các ngọn núi khác. Cho nên bây giờ Thanh Phong là người nắm quyền lớn nhất.
Lý Bình An do dự một lát: “Có chỗ tốt gì không?”
“Đương nhiên, nói chính xác là ta có thể cho ngươi một vị trí đệ tử chính thức” Thanh Phong cười hì hì, ôm vai Lý Bình An: “Sau này Thông Thiên Phong là nơi thuộc về hai người chúng ta”