Chương 297: Tới, chúng ta luận bàn một chút

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,243 lượt đọc

Chương 297: Tới, chúng ta luận bàn một chút

1192 chữ

Hai mươi bảy đệ tử đi theo Lâm Lục Sơn phản bội thì có 22 người chết thảm. Năm đệ tử còn lại bao gồm Lâm Tuyết bị bắt sống.

Nghe nói đã diệt sạch tà giáo trên Tam Vô Phong bởi vì lúc các đệ tử chính phái gần đi nên sợ để lộ bí mật. Bọn họ hành động một cách tàn nhẫn nên không có sinh linh nào còn sống.

Lâm Lục Sơn bị vây ở Thập Vạn Đại Sơn, lão già này lấy nữ nhi và đệ tử của mình làm mồi nhử, ý đồ dời đi sự chú ý của Thục Sơn nhưng vẫn không thoát khỏi cuộc vây giết của mấy vị đại năng bát phẩm nên cuối cùng cũng chết.

Lâm Tuyết cùng bốn đệ tử bị bắt thì bị giam giữ trong nhà giam dưới nước của Thục Sơn nên cũng bảo vệ được mạng sống.

Thục Sơn dùng tốc độ nhanh chóng xử lí đám người làm phản, an ủi những người đang lo lắng.

Nửa tháng sau, Thục Sơn xét công lao để ban thưởng. Trên quảng trường chủ phong của Thục

Sơn, những người có công được gọi lên nhận khen thưởng. Quà tặng có giá trị rất lớn.

Sau khi đệ tử Thục Sơn nhận quà xong thì tới lượt nhân viên ngoài biên chế như Lý Bình An. Liễu Vận bình tĩnh ngồi trên đài. Nàng cười nhìn đám đông đứng phía dưới, một lát sau Liễu Vận giật mình nhưng nàng nhanh chóng bình tĩnh lại.

Trưởng lão chấp pháp của Thục Sơn đang muốn đứng lên, trao giải cho người có công.

“Để quả nhân phát cho.” Liễu Vận bỗng nhiên đứng dậy.

Trưởng lão chấp pháp hơi sững sờ, vô ý thức liếc nhìn chưởng môn.Chưởng môn cười nói : “Có thể để bệ hạ tự trao, là vinh hạnh của bọn họ”

Đám người đứng xếp hàng trên đài cao chờ nhận thưởng. Tư Đồ Lôi dùng cùi chỏ huých Lý Bình An, thấp giọng nói: “Ngươi thấy không?”

“Thấy cái gì?”

“Nữ hoàng của Đại Tùy, dáng người thật đẹp”

Đợi Liễu Vận đến gần, một đệ tử trẻ tuổi ngửi được mùi hương thơm ngát dịu nhẹ xông vào mũi: “Tạ… Tạ bệ hạ

Liễu Vận cười: “Tuổi trẻ tài cao”

Tên đệ tử trẻ cúi đầu, đỏ mặt. “Tạ bệ hạ.

“Tạ bệ hạ…”

Không ngừng có âm thanh truyền tới.

Cảnh Dục lẩm bẩm, “Tạ bệ hạ, tạ bệ hạ…”

Lý Bình An nhíu mày: “Ngươi lẩm bẩm gì vậy?”

“Sắp tới lượt ta, ta sợ khẩn trương, nên luyện tập một chút” Cảnh Dục nói. Nói xong, còn muốn tiếp tục nói thầm: “Tạ bệ hạ.”

Liễu Vận nhanh chóng tới gần. Cảnh Dục hít sâu một hơi. Hắn giương mắt, thấy đối phương mặc váy hồng dài, có hoa lớn. Eo nhỏ được dây lưng ôm trọn.

Cây trâm san hô phản chiếu gương mặt đẹp như hoa. Đôi mắt phượng quyến rũ, nhưng lại có sự oai phong, nghiêm nghị.

“Đệ tử của thư viện? Hình như ta đã từng gặp ngươi.”

Cảnh Dục vui mừng, bệ hạ nói đã từng gặp ta?

Bệ hạ có ấn tượng sâu sắc với ta. Không đúng! Bệ hạ rất coi trọng ta, bệ hạ thích ta?

Không được! Ta không thể lừa gạt thê tử của huynh đệ! Ta không thể làm như vậy, nếu không sau này làm gì còn mặt mũi gặp Bình An?

Sau khi đấu tranh tư tưởng thì Cảnh Dục hạ quyết tâm.

“Đây là khen thưởng của ngươi.”

Cảnh Dục nhận phần thưởng, bất ngờ nói: “Bệ hạ, giữa chúng ta không thích hợp”

Lý Bình An: ???

Viện trưởng của thư viện:

Tiểu tử này nói hươu nói vượn cái quái gì vậy?

Liễu Vận bình tĩnh, nàng cười nhạt, đi lướt qua hắn. Nàng tới trước mặt Lý Bình An, thấp giọng hỏi: “Ngươi tới Thục Sơn khi nào?”

“Đã lâu rồi.”

“Ngươi chuẩn bị sau này sẽ ở Thục Sơn luôn sao?”

“Ta không chắc”

“A” Liễu Vận đưa khay tới, nhìn mặt hắn: “Ngươi hơi mập”

“Thời gian trôi qua thì khỏe thôi, ngươi thì sao?”

“... Cũng không tệ lắm, cả ngày vất vả”

Hai người vội vàng nói chuyện. Nàng mấp máy môi: “Nhớ chăm sóc tốt bản thân.” “Ngươi cũng vậy.

Sau khi phát phần thưởng xong, trên đường Lý Bình An đi về đã thấy Cảnh Dục đang bị treo lên, đánh.

Viện trưởng cầm roi, lẩm bẩm: “Quân tử ra tay thì cần nặng tay, nếu không sẽ không lập được uy tín! Mẹ nó, ngươi dám nói lung tung, để ta mất mặt”

“Ai nha má ơi, ta sai rồi, sau này không dám nói lung tung nữa” Cảnh Dục tức giận hô to: “Lý Bình An, huynh đệ làm như vậy có thể cũng là vì ngươi, bây giờ ngươi đứng trơ mắt nhìn ta bị đánh sao?” Lý Bình An suy nghĩ, đúng là không thể đứng nhìn nên hắn bảo trâu già lấy một cái ghế. Hắn vừa gặm hạt dưa, vừa xem kịch vui. “Đúng rồi, đánh mạnh vào”

Trong lúc rảnh rỗi, hắn kéo đàn nhị hồ sống qua ngày. Có đôi khi đi tìm người khác đánh cờ hoặc tìm hiểu mảnh vỡ hoa văn bùa hoặc tìm vài người tâm sự.

Trong đám người đó, ai cũng là nhân tài, nói chuyện rất dễ nghe nhưng là bọn họ luôn muốn giết đối phương bất cứ lúc nào.

Ban đêm, Lý Bình An ngồi luyện công như bình thường. Hắn gõ 36 cái, hai tay véo ấn, im lặng niệm khẩu quyết tâm pháp, nhưng tinh thần lại không thể yên tĩnh được.

Mấy ngày nay, hắn luôn khó chịu. Trước kia ở dược cốc, mỗi ngày đều bận rộn từ sáng tới tối, không có thời gian tu hành. Bây giờ thì rất rảnh rỗi nhưng hiệu quả lại kém trước đây.

Quả nhiên con người không nên rảnh rỗi. Thế là Lý Bình An tìm chuyện đánh với trâu già, hoặc đấu với Nhuận Thổ để thả lỏng tâm trạng.

Mỗi ngày Nhuận Thổ và trâu già đều khóc lóc kể lể.

“Thời gian này không thể sống nổi, mỗi ngày tìm ta đánh, đánh ta đau đớn khắp mình”

Trâu già lén liếc ra ngoài phòng, không nghe giọng Lý Bình An thì cũng bắt đầu phàn nàn.

Nhuận Thổ và trâu già than thở một hồi thì bắt đầu thảo luận về những quyển sách mới đọc gần đây.

“Hì hì, hai huynh đệ chúng ta có văn hóa.” Nhuận Thổ thấp giọng nói: “Không giống kẻ ác ôn kia, chỉ biết đánh nhau.

Sắc mặt trâu già thay đổi, nói: “Nhuận Thổ huynh, ngươi nói sai rồi, đại ca của chúng ta có trình độ văn hóa”

Nhuận Thổ nhếch miệng: “Có trình độ gì chứ, nửa chữ bẻ đôi cũng không biết”

Lý Bình An cười, vuốt đầu Nhuận Thổ: “Tới, chúng ta luận bàn một chút”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right