Chương 127: Khi đó cảm thấy rằng sao cũng có thể hái xuống

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,296 lượt đọc

Chương 127: Khi đó cảm thấy rằng sao cũng có thể hái xuống

1857 chữ

Thảo khô ưng nhãn tật,

Tuyết tận mã đề khinh.

(Trích thơ “Quan lạp” – Vương Duy)

(Cỏ tàn chim nhìn rõ

Tuyết tan ngựa phi nhanh.)

Lý Bình An và lão Ngưu không chọn đi đường lớn mà vui vẻ đi trên con đường nhỏ, suốt hành trình hai người vừa đi vừa nghỉ.

Tuyết càng rơi càng lớn, bụi cây hai bên đường dần dần bị tuyết đọng phủ kín biến thành một mảnh trắng xóa.

Hai người vượt qua hết ngọn núi này đến ngọn núi khác.

Con đường lên núi càng lúc càng hẹp, ngày càng hoang vu vắng vẻ và yên tĩnh hơn.

Một người một trâu đồng hành, không thấy cô đơn. Lý Bình An hát ngân nga một bài hát. “Biển sâu cười một tiếng, cuồn cuộn sóng đôi bờ Mực thủy triều chìm nổi, đánh dấu thời thế nay Trời thẳm cười vang vọng, tiếng rối rít giữa đời Hỏi kẻ thắng người thua, bắc thang hỏi sao trời…

(Trích bài hát “Thương hải nhất thanh tiểu ề…” – Hoàng Triêm)

Không biết qua bao lâu, cuối cùng ở phía trước xuất hiện tiếng pháo hoa.

Trên đường, hai người tình cờ gặp được ba nam tử đang khiêng một ít đồ tết, bao lớn bao nhỏ từ đầu núi bên này đi về đầu núi bên kia.

Từ trong cuộc nói chuyện của bọn họ có thể biết được tâm trạng những người đàn ông này đang rất

vui vẻ.

Thì ra là đã đến cuối năm mà trong thôn vẫn có tân nương tử chuẩn bị xuất giá. Lý Bình An dắt theo lão Ngưu tiến đến chuẩn bị xin uống một ngụm rượu mừng.

Không khí trong thôn ngoài thôn đều vui mừng hân hoan.

Lúc Lý Bình An đến nơi tiệc lớn còn chưa bắt đầu, dân làng đã dùng gạch xanh gạch đỏ xây thành những bếp lò tạm thời dùng để đun lửa xào nấu.

Khi nông thôn tổ chức các buổi yến tiệc phần lớn mọi nhà đều sẽ tới chung vui.

Tất nhiên nhà bếp của hộ gia đình thì quá nhỏ, phải dựng một “nhà bếp lộ thiên” mới có thể duỗi chân duỗi tay thoải mái.

Mọi người vừa cắn hạt dưa vừa tán gẫu chuyện nhà.

Khung cảnh bàn tiệc càng bày càng lớn, đồ ăn đưa lên càng lúc càng nhiều, hương vị càng ngày càng đậm.

Mọi người ngồi vây xung quanh quanh bàn, vừa ăn uống vừa trò chuyện vui vẻ hòa thuận. Cảm giác này khiến Lý Bình An nhớ lại thời thơ ấu của mình.

Đó là cảm giác ăn không phải tiệc rượu mà là bầu không khí hạnh phúc là sự náo nhiệt vui vẻ kia. Lý Bình An ngẫu hứng kéo một khúc nhạc vui vẻ.

Dù sao hôm nay cũng là ngày đại hỉ của người ta, cũng không thể kéo khúc Nhị Tuyền.

Lý Bình An rất thích bầu không khí này.

Hơn nữa các đầu bếp nông thôn nấu ăn có một hương vị rất khác biệt.

Bây giờ, Lý Bình An còn cảm thấy bậc thầy nấu ăn ở Hoàng Hạc lâu không ngon bằng bữa tiệc lớn đầu tiên mà hắn ăn khi còn ở tiểu sơn thôn.

Mạc tiếu nông gia lạp tửu hồn,

Phong niên lưu khách túc kê đồn.

(Trích thơ “Du sơn tây thôn” – Lục Du)

(Đừng tưởng nhà nông rượu chạp xoàng,

Được mùa đãi khách lợn gà sang.

Nguyễn Bính Ngô dịch – “Thơ Lục Du”, NXB Văn Học, 1971)

Rượu rót qua ba lần, đồ ăn nếm đủ năm vị.

Tân lang tân nương cũng đã vào động phòng.

Cũng không có chuyện gì náo động ảnh hưởng động phòng, hầu như đồ ăn trong đĩa đã đều thấy đáy.

Lý Bình An đi tới một chỗ trên đỉnh núi định hóng gió, hít ít không khí trong lành.

Hắn đi đến nơi đã thấy một thiếu niên đứng ở đỉnh núi quơ quơ một cây gậy trúc. Thiếu niên rất ra dáng vừa qua gậy trúc trong miệng còn lẩm bẩm cái gì đó.

Lý Bình An mỉm cười nhìn cậu thiếu niên đang vung vẩy gậy trúc một cách hăng say.

Sau một lúc lâu, thiếu niên quay đầu lại thì phát hiện Lý Bình An đứng ở phía sau hắn, ngay lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ đỏ bừng lên.

“Ăn cơm xong vận động mạnh không tốt cho sức khỏe”

Thiếu niên sờ sờ bụng của mình rồi cười he he.

Thiến niên gác gậy trúc đặt ở đầu vai, ánh mắt nhìn về phía gậy trúc của Lý Bình An.

“Đại thúc, gậy của thúc không đẹp bằng của ta.

Lý Bình An tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống.

“Vừa rồi ngươi luyện cái gì? Kiếm pháp sao?”

Thiếu niên xoa xoa hai bàn tay, cười có chút ngượng ngùng.

“Vâng…. Giấc mộng của ta là trở thành một hiệp khách cầm trường kiếm trong tay hành tẩu

giang hồ”

“Chuyện này có gì phải xấu hổ ngại nói ra.

“Mọi người đều chê cười ta, mẫu thân cũng nói ta trẻ con ngây thơ.

“Nhưng ta thì cảm thấy ngươi rất có chí khí.

“Thật sao?”

Trong mắt thiếu niên tràn đầy phấn khích như thể được một người tán thành là chuyện gì đó rất ghê gớm.

“Đại thúc, ta biểu diễn kiếm pháp của ta cho thúc xem

Thiếu niên quơ quơ gậy trong ánh trời chiều.

Những cành lá xanh đan xen những chiếc lá vàng như câu chuyện cũ của thời gian.

Khóe miệng Lý Bình An nhếch lên nụ cười.

Lúc hắn còn nhỏ, bản thân nghĩ rằng sao còn có thể hái, vung kiếm cũng có thể quét sạch ánh chiều

tà.

“Đại thúc, thúc cho ta mượn gậy trúc của thúc chơi đùa đi”

“Cây gậy này không thể cho ngươi chơi”

Trong lòng Lý Bình An có tâm sự nên hắn từ trên tảng đá nhảy xuống đất.

Lý Bình An tiến về phía trước một bước, toàn thân càng lúc càng nhẹ.

Là gió động, cũng là tâm động.

Một làn gió mát tản ra từ trong cơ thể hắn, mang theo một hơi thở tươi mát chỉ có ở trong núi sâu mới có thể ngửi thấy.

Mỗi một lỗ chân lông trên người đều mở, toả ra một cảm giác mát mẻ.

Giống như có một luồng không khí cực nhỏ chui qua cơ thể hắn.

Thân này đã không còn ở trên núi mà đã tung hoành ngoài vạn dặm.

Bắt đầu từ những điều đơn giản mở rộng thành phúc tạp, từ những nơi gần gũi đến những nơi xa xôi

Thiếu niên kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, cảnh tượng như ảo như mộng.

Vốn dĩ đời người không nên có mơ mộng nhưng lại hết lần này tới lần khác có người mộng mơ.

Mơ thấy khách giang hồ xách một bầu rượu thắp một ngọn đèn.

Thắp lên một cuộc đời chảy theo men rượu, như ngựa tốt phi trong gió bão.

Mơ thấy cung cong như trăng triều Hán, đuôi tên vẽ cầu cho sao trời.

Mơ thấy ngựa uống nước lạnh mùa thu, gió tuyết cắt lòng như đạo.

Đời người như phù du, như mộng cũng như khói.

Gió thổi tan giấc mộng chỉ còn thiếu niên đứng sững sờ trên núi.

Nghe gió nổi rồi gió tắt, dường như quên hết thảy chuyện thế gian.

(Ý cảnh theo tập thơ “Tái hạ khúc kỳ” của Lý Bạch)

Lý Bình An vung một đao vạch một mộng, vạt áo rung động tung bay.

[Thính Phong đao pháp: 91% – 92%]

Thiếu niên đứng sững sờ tại chỗ, dường như có điều gì đó trong trái tim đã được mở ra.

Thiếu niên rùng mình một cái, trong đầu loé lên một tia sáng.

Giống như hắn đã hiểu được cái gì đó nhưng rồi lại cái gì cũng không hiểu.

Thật lâu sau, thiếu niên mới lấy lại được tinh thần.

Người nọ cũng đã biến mất không thấy đâu.

Tuy lúc này vẻ mặt thiếu niên còn chút ngây thơ nhưng trên mặt lại không có một tia sợ hãi.

Chỉ có một đôi mắt to trắng đen rõ ràng nhìn xung quanh.

Một chiếc lá rụng thong thả rơi xuống.

Thiếu niên một lần nữa vung gậy gỗ, mỗi một lần vung lên mang theo một làn gió mát.

Ở lại thôn một đêm, sáng sớm hôm sau.

Lý Bình An tiếp tục cuộc hành trình của mình trong ánh bình minh rực rỡ.

Thiếu niên đứng trên đỉnh núi vẫn miệt mài vung gậy.

Lý Bình An đi thẳng đến Ngọc Môn quan, chuyên chú đi về hướng bắc.

Chính hắn cũng không thể nhớ rõ mình đã đi qua bao nhiêu con đường, gặp qua bao nhiêu người.

Sông, đồi, làng hay những tồn tại xa không thể với tới dần dần đều bị hắn ném ra phía sau theo từng bước giày cỏ.

Những cảnh tượng kinh hoàng gần như hiếm khi xảy ra.

Mỗi khi nhàn rỗi không có việc gì làm hắn ngồi ở trên lưng lão Ngưu kéo đàn nhị.

Phù vân liễu nhứ vô căn đế,

Thiên địa khoát viễn tuỳ phong dương.

(Trích thơ “Thính Dĩnh sư đàn cầm” – Hàn Dũ)

(Mây như liễu phất bay không đậu

Trải khắp đất trời gió rong chơi)

Một năm mới lại đến, vào ngày đầu năm mới này.

Lý Bình An đi trong núi, những cây đại thụ che khuất bầu trời giống như ngăn cách tất cả sự vật phía dưới với mặt trời.

Năm mới tới nhưng không nghe thấy tiếng pháo hoa, không ngửi thấy không khí vui mừng của năm mói.

Chỉ có gió bấc mùa đông khắc nghiệt của tháng mười hai thổi tới miễn phí.

“Lão Ngưu, đến tết nguyên đán rồi”

Lý Bình An vừa há miệng miệng nói thì gió đã thổi tới rót vào đầy một bụng.

“Um….. ò!”

“Phía trước có một cái hang, chúng ta vào đó trốn đi!”

Gió tuyết bị ngăn ở bên ngoài, ánh lửa sưởi ấm vách hang động nhỏ.

Trước mặt họ bày một chiếc nồi, trong nồi có những vụn băng đang dần dần hóa thành nước sôi. Lý Bình An vừa thả mì sợi xuống nồi vừa ăn bánh dẻo đã nướng mềm.

Lý Bình An bưng một chén rượu đụng một cái vào chén của lão Ngưu. “Chúc mừng năm mới!”

“Um….. ò”

Lý Bình An thở ra một hơi khí lạnh:

“Bà nội nó, không biết lúc nào chúng ta mới có thể đến Trấn Yêu quan. Chờ đến Ngọc Môn quan, chúng ta nhất định phải ăn một bữa thật ngon.

Lão Ngưu gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Lý Bình An mỉm cười, ở trong lòng thầm nói.

“Năm mới đến nghênh lộc vào

Cầu bình an mãi theo chân”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right