Chương 501: Ngươi tuyệt đối không phải là người
1792 chữ
Lưu Nga cũng không phải kẻ ngu, nghe Lý Bình An nói một lần, lập tức hiểu ra.
Tại sao yêu vật gọi là “Bưu” kia lại ra tay đối với mình?
Mà con yêu hổ kia lại bảo vệ mình, là… là mẫu thân của mình?!
Như vậy chẳng lẽ mình cũng…
“Chẳng lẽ… ta….??”
Vẻ mặt Lưu Nga kích động, biểu cảm không thể tin được mà hỏi.
Lý Bình An an ủi: “Lưu cô nương không cần quá lo lắng”
Lưu Nga thở phào nhẹ nhõm, làm sao mình có thể là yêu quái.
Rồi lại nghe Lý Bình An nói tiếp: “Lưu cô nương không cần lo lắng, Lưu cô nương tuyệt đối không phải là người, mà thực sự là một con hổ tinh”.
Luu Nga: “...
(0_0)????
Lý Bình An giải thích: “Chiếc vòng tay của Lưu cô nương che giấu thân phận rất tốt, nếu không phài là tu sĩ đỉnh cao có tu vi trung tam cảnh trở lên thì khó có thể nhìn thấu. Còn về phía bên trong cung, chỉ sợ vị điện hạ trong miệng cô nương cũng đã sớm biết được thân phận của cô nương” Phản ứng của Lưu Nga chính là không có phản ứng gì cả, ánh mắt phức tạp nhìn vào Lý Bình An. Thậm chí cũng không chú ý tới việc Lý Bình An vạch trần thân phận của công tử mặc áo gấm. Sống hai mươi mấy năm, hiện tại lại bất ngờ có một người nói cho nàng biết, bản thân mình không phải là người, đoán chừng bất kỳ ai cũng đều cảm thấy đối phương là người điên.
Lý Bình An tiếp tục nói: “Lưu cô nương, tất cả những gì nhìn thấy hôm nay, tất cả những gì đã biết được, hoàn toàn có thể coi như chỉ là giấc mộng. Tỉnh mộng rồi, bất kể cái gì thì Lưu cô nương cũng không nhớ được”.
“Vậy… vậy tại sao ngươi còn muốn nói cho ta biết?”
“Cái này liên quan đến nhân quả cùng với rất nhiều chuyện phức tạp, giải thích cũng rất là rắc rối”. “Mẫu thân ngươi không muốn lấy mạng ca ca của ngươi, hổ dữ không ăn thịt con cũng là một
chuyện thường tình”.
“Tuy nhiên, sứ mệnh của Bưu chính là giết hổ mẹ và hai người ruột thịt khác”
“Cho nên mới nhờ tới tại hạ, Lý mỗ không thể làm gì khác, đành phải dùng một phương pháp điều
hòa”
“Từ nay về sau, ba mẹ con nhà Lưu cô nương cứ như vậy mà bỏ qua thân phận yêu quái đi, coi như yêu hổ đã chết rồi”
“Qua một ngày này, đó là một lần nữa bắt đầu lại”
“Cho đến khi chết, cũng không được lộ ra thân phận thực sự”.
“Lưu cô nương cũng nên biết được nhân quả của chuyện này, mặc dù là sẽ quên đoạn ký ức này đi mà thôi”
“Kể từ đó, Bưu cũng coi như đã hoàn thành việc báo thù”.
Lý Bình An chắp tay: “Việt này là mẫu thân của Lưu cô nương và Lý mỗ đã thương lượng, chưa được sự đồng ý của cô nương, mong rằng cô nương thông cảm”.
Lưu Nga rất muốn làm như là đối phương đang tự mình nói hươu nói vượn.
Đúng rồi, hắn ta đang nói hươu nói vượn mà thôi.
Cái gì mà mình là yêu hổ, mẫu thân cũng là yêu hổ, ngay cả muội muội cũng vậy.
Vậy phụ thân của mình thì nên tính là cái gì?
Đây hoàn toàn là lời nói vô căn cứ.
Nhưng nàng lại không phản bác được.
Giọng điệu của người áo xanh rất bình tĩnh, giống như là đang giảng giải chân lý mặt trời mọc lên ở phía đông, lặn ở phía tây vậy.
“... Tại sao??”
Một lúc lâu sau, Lưu Nga mới lên tiếng.
“Tại sao lại phải giúp ta?”
Nếu tất cả những điều này đều là sự thật, vậy tại sao đối phương phải phí sức lực để giúp mình.
Thậm chí là bịa ra một lời nói dối, chỉ vì đến nhà mình, xử lý chuyện phiền toái này.
Lý Bình An trả lời không chút do dự: “Lưu cô nương cũng từng giúp ta, làm sao Lý mỗ có thể ngồi yên không để ý tới”.
“Khi nào?”
“Hôm qua, Lưu cô giúp”.
nương mời ta và lão Ngưu nhà ta ăn rất nhiều đồ ngon, còn bận bịu thuê phòng ở
“Cái này… Cái này cũng tính sao?”
Vốn cũng không phải sơn hào hải vị gì, những món ăn vặt kia có cộng lại cũng không đáng bao nhiêu tiền.
Kể cả là thức ăn ngon lành hiếm lạ, nhưng so với mạng sống cũng chẳng đáng kể gì.
Lưu Nga không nghĩ đây là việc giúp đỡ gì cả.
“Tại sao lại không tính?”. Lý Bình An hỏi ngược lại.
Lưu Nga sửng sốt một lát. “.
Lưu Nga đa tạ tiên sinh”
“Lưu cô nương. Giấc mộng đẹp”.
Một sợi dương quang chiếu xuyên qua sương mù bàng bạc, tia nắng ban mai từ từ vén ra tấm màn che.
Trên trời vừa hửng sáng như con cá lộ ra bụng trắng, Lưu Nga bước nhẹ nhàng trên đường.
Không biết tại sao, giấc ngủ đêm qua vô cùng ngon ngọt.
Lưu Nga tính phần công lao này vào nguyên nhân là đã lâu không ngủ ở nhà, quả nhiên giường trong nhà là cực kỳ thoải mái.
Bởi vì việc này, hôm nay ăn điểm tâm cùng nhiều hơn một chén cháo so với bình thường, lại ăn thêm hai lồng bánh bao hấp.
“Lão trượng, cho ta thêm một phần cháo và bánh bao. Mang đi
“Được được”
Ông chủ bán điểm tâm liếc mắt nhìn vào Lưu Nga đã đi xa thêm một cái, dù sao thì có ai lại không muốn nhìn nữ nhân xinh đẹp nhiều thêm một phần?
Lưu Nga mang theo điểm tâm, đi thẳng đến tiểu lâu hai tầng của Lý Bình An.
“Tiên sinh, ta mang bữa sáng cho ngài”
Vừa nói, vừa đi lên tầng hai.
Đột nhiên, thân thể hơi trì trệ.
Đầu cầu thang trên tầng hai, rõ ràng bị một con quái vật khổng lồ chặn đường đi.
Mãnh hổ?
Vẻ mặt Lưu Nga hơi biến đổi, trong nhà sao lại chứa thứ như vậy?
“Graoooo!!!”
Mãnh hổ mở cái mồm to như chậu máu, làm bộ muốn nhào tới Lưu Nga.
Lưu Nga đang định lộn người về phía sau, tránh thoát đòn tấn công của đối phương. “Ngưu… uu…!!!!”
Lão Ngưu tung một chân đá mãnh hổ bay sang một bên, thậm chí còn lăn vài vòng trên mặt đất. Mãnh hổ kia cũng không dám phản kháng, phủ phục trên mặt đất, run rẩy lẩy bẩy.
Lão Ngưu nắn nắn vào eo nhỏ, kêu to bò bòoo.
Mãnh hổ khép bốn chân lại, cố gắng đứng ngay đứng ngắn, úp mặt vào vách tường, cúi đầu vểnh mông.
“Lưu cô nương, đừng sợ, lên tầng đi”
Trên tầng truyền xuống giọng nói của Lý Bình An.
Lúc này, Lưu Nga mới cẩn thận từng li từng tí đi lên trên tầng, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào
mãnh hổ.
“Tiên sinh, con hổ này…
“Là của một người bạn của ta mang tới”
“Ban??”
Lưu Nga nhớ rõ là Lý Bình An nói không có bạn bè ở kinh thành này, tại sao lúc này lại đột ngột xuất hiện một người bạn, còn tặng cho hắn một con hổ.
Thế nhưng, Lý Bình An cũng không giải thích nhiều, Lưu Nga cũng không hỏi nhiều.
“Ta mang bữa sáng đến cho ngài”
“Làm phiền”
“Tiên sinh, vậy mà con hổ này không giống với con hổ mà trước kia ta gặp”
“Ồ? Không giống chỗ nào?”
“Đầu tiên là hình dạng không quá giống nhau, nhưng vẫn có thể nhận ra là mảnh hổ. Tiếp theo là vì sao mảnh hổ này lại quái đản như thế?”
Lưu Nga nhìn vào mãnh hổ bị lão Ngưu răn dạy lại giống như một đứa trẻ ngoan, không khỏi cảm thấy hết sức thú vị.
Lý Bình An cười cười, nói: “Cô nương nói lời này sai rồi, mãnh hổ này không chỉ quái đản, lại còn có tính cách mười phần thô bạo”.
“Hơn nữa đây cũng không phải là hổ, mà là “Bưu”.
“Buu???”
“Chữ Hổ “” thêm ba nét thành chữ Bưu , đó là vật như hổ mà không phải hổ, mà là một trong ba đứa con trai của hổ mẹ”
“Tục truyền: Hổ muốn mang ba con đi qua sông, lo rằng đi trước thì những con còn lại sẽ bị Bưu ăn thịt”
“Thì trước tiên phải mang Bưu sang bờ bên kia trước, quay lại đón một đứa mang sang, để nó lại đó rồi mang Bưu ngược lại bờ bên kia”
“Để Bưu ở bờ cũ, đón tiếp lấy một đứa con sang bờ bên kia. Cuối cùng mới đón Bưu đi”
“Xếp đặt cực kỳ cẩn thận, chỉ sợ nó ăn thịt đứa con khác”.
Lưu Nga buồn bực: “Ngay cả huynh đệ tỷ muội của mình mà nó cũng ăn??”
“Đúng vậy, trời sinh ra thì tính tình của Bưu đã là hung tàn nhất, giết chóc tàn nhẫn”
Lưu Nga lại hỏi: “Vì sao còn tiếp tục nuôi nó, dứt khoát mà giết đi chẳng phải tốt hơn hay sao?”
Lý Bình An nói: “Ta nợ ân tình của người bạn kia, không thể giết một lần mà xong mọi chuyện, chỉ có thể mang theo bên người để dốc lòng dạy dỗ, phòng ngừa ngày sau nó lại làm ác”.
‘ân tình như thế nào, lại có thể khiến cho tiên sinh không màng nguy hiểm của bản thân, nuôi một sinh vật nguy hiểm đến như vậy?”
“Nợ nàng ấy vài bữa cơm”
“Chỉ là như vậy??”
“Chỉ là như vậy”
Lưu Nga nghiêng đầu, hơi hơi nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều.
“Công tử nhà ta để ta tới truyền lời cho tiên sinh, mấy ngày nay không thể phân thân, mấy ngày nữa lại đến bái kiến tiên sinh”.
Lưu Nga chuyển lời của điện hạ, rồi cáo từ rời đi.
“Ngưu… uu…!!!”
Đứng thẳng cái người lên!!
Phía sau, truyền đến tiếng kêu của lão Ngưu.
[Đi công tác thì có vẻ vui, buổi tối mệt mỏi có thể ra ngoài, dạo biển, hóng gió. Sau đó cùng đồng nghiệp uống rượu trả tiền, nghe ca nhạc, lại uống rượu. (Tác)]