Chương 502: Kinh thành có tuyết

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,938 lượt đọc

Chương 502: Kinh thành có tuyết

1606 chữ

Trong kinh thành, vậy mà lại có rất nhiều đồ chơi hiếm lạ.

Chỉ là, tạm thời Lý Bình An còn không có thời gian để tiếp xúc với những thứ này.

Cho dù là tiếp xúc, cũng không có tiền để hoang phí.

Tuy nói là có Lưu Nga và vị trong cung kia giúp đỡ, nhưng tất nhiên tiêu tiền của người khác không

thể lẽ thẳng khí hùng như vậy, quan trọng nhất là mình còn phải trả khoản tiền kia.

Lý Bình An nhấp ngụm trà nhỏ, trong quán trà có tiếng ồn ào nhốn nháo.

Một đám người ngồi xúm lại, đấu trà.

Đấu trà rất chú trọng văn nhã, cũng rất chú trọng nội hàm văn hóa.

Lý Bình An liếc nhìn mấy người mặc áo dài, lắc đầu.

Lấy ra mấy đồng tiền cuối cùng trả tiền trà, Lý Bình An dẫn lão Ngưu trở về.

“Xin hỏi, là Lý tiên sinh hay sao?”

Trước cửa nhà, có một lớn một nhỏ đứng đó, một nữ một nam.

Phụ nhân kéo đứa trẻ nhỏ, nở một nụ cười với Lý Bình An.

“Là ta”

“Nghe nói tiên sinh có bản lĩnh hàng yêu trừ ma”

“Ở kinh thành, muốn kiếm sống, tự nhiên cần có một nghề trong tay”

Vậy là Lý Bình An treo lên chiêu bài hàng yêu trừ ma, đương nhiên, cho tới bây giờ thì hắn mới nhận được vẻn vẹn một khoản sinh ý.

“Không biết phu nhận gặp phải chuyện phiền toái gì?”

“Trong nhà xảy ra một vài biến cố, muốn mười tiên sinh đi tới một chuyến, không biết việc này thu phí…

Phu nhân có bộ dáng quẫn bách.

Lý Bình An cười cười: “Đi xem tình huống trước rồi nói sau”.

“Mời tiên sinh”

Lý Bình An vỗ vỗ lão Ngưu một cái: “lão Ngưu, ở nhà nấu cơm, lát nữa ta về”. “Ngưu… uu”

Đi theo hai mẹ con qua đường xuyên ngõ, cứ như vậy đi tới một khu vực cũ nát dưới chân thành. Lý Bình An nhìn ra xung quanh một lát, tựa hồ là mỗi thành thị đều có một khi vực như vậy.

Nơi ở của phụ nhân là một cái lều cỏ đơn giản, trong phòng tràn ngập một ít mùi vị khó có thể nói

rõ.

Trên giường có một người phụ nữ lớn tuổi.

“Đây là mẹ chồng ta”

Lý Bình An hỏi mấy vấn đề, biết bà lão này là vào một ngày trời còn chưa sáng đã ra ngoài thành nhặt nấm, sau khi trở về thành ra như vậy.

“Hơi thở không yên, hẳn là bị oan hồn quấn thân”

Lúc Lý Bình An nói lời này, phụ nhân vẫn luôn nhìn chằm chằm vào hắn.

Không có cách nào khác, nếu như trong nhà thực sự có tiền, ai lại không muốn đi tìm một đạo sĩ có danh tiếng lớn hơn, đáng tin cậy hơn, hoặc là một cao tăng gì đó.

Người trước mắt này, tuổi còn rất trẻ, lại giống như một thư sinh.

Thế nhưng ngựa chết cũng phải thành ngựa sống, tại vì không còn có biện pháp nào khác. “Có nước không?”

“Có”

Phụ nhân cho rằng hắn khát, vội vàng lấy gáo đựng nước.

Lý Bình An ngậm một ngụm nước, nhưng không nuốt xuống, mà phun ra toàn bộ. “Phut!”

Phụ nhân sửng sốt.

Chỉ trong nháy mắt, bà lão đang run lẩy bẩy ở trên giường bỗng dưng ngồi dậy từ trên đó.

“Bà nội tỉnh rồi!”. Đứa nhỏ nói ra, vừa mừng vừa sợ.

Ánh mắt của phụ nhân dừng lại ở trên người mẹ chồng một lát, sau đó nhanh chóng dời đến trên người Lý Bình An.

“Đa tạ tiền sử”

Lý Bình An xua xua tay: “Nấu cho mẹ chồng của ngươi một bát cháo”.

“Ta xin đi trước”.

“Vâng. Vậy còn thù lao..”

Lý Bình An cầm lấy một quả trứng gà: “Lấy cái này đi”.

Không phải một vụ làm ăn lớn, một quả trứng gà mà thôi, nhưng cũng đáng giá đi một chuyến này.

Lý Bình An nắm quả trứng gà sống trong tay, từ từ tỏa ra nhiệt khí.

Chỉ một chốc lát, trứng gà đã chín.

Chia làm hai nửa, một nửa để cho lão Ngưu, một nửa ăn vào bụng.

Còn chưa đi vào nhà, Lý Bình An đã biết có người ngoài tới.

“Lý tiên sinh, nhiều ngày không gặp”

Công tử áo gấm lại thay đổi một bộ quần áo mới trên người, nhiều ngày không gặp, trên mặt vẫn tỏa ra gió xuân như cũ.

“Mạo muội quấy rầy, mong tiên sinh không trách tội”

“Nào có việc đó, vốn cái nhà này là công tử bỏ tiền thuê cho ta”

Mặt trời giữa trưa, khiến cho người ta buồn ngủ mơ màng.

Trên một cái bàn tròn trong sân, hai người ngồi bên đó.

Vừa uống trà, vừa nói chuyện phiếm.

Nhìn thấy sắp đến giờ ăn cớm tối, công tử áo gấm mới cáo từ rời đi.

“Đoán chừng qua mấy ngày nữa sẽ có thể đến, tiên sinh không ngại phiền chứ?”

“Sẽ không”

Công tử áo gầm cười cười rời đi.

Đợi hắn đi rồi, Lý Bình An mới lấy một nửa quả trứng còn dư đưa cho lão Ngưu.

Kinh thành. Hoàng cung.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, gió thu có phần hiu quạnh.

13:27

Khí táo (: Táo: trong đông y là khí khô) mùa thu dễ làm tổn thương phổi, bởi vậy, vào mùa thu nên

ăn uống thanh đạm, ít ăn đồ chiên xào, thêm nhiều rau quả tươi.

Công tử áo gấm cắn một miếng trái cây, đây là trái cây mà các tiểu quốc khác cống nạp.

Về phần tên gọi là gì, hắn đã quên.

Tuy nhiên, mùi vị vừa thơm vừa ngọt.

Công tử cẩm y nhàm chán, ngâm nga khúc hát, suy nghĩ kế tiếp nên làm chuyện gì đó. “Hôm nay là như thế nào mà lòng dạ rảnh rỗi đến vậy?”

Xa xa, có âm thanh truyền tới.

Ngay sau đó là một làn hương thơm xông vào đầu mũi, một nữ tử ăn mặc quý phái ung dung đi tới. Phía sau là thị nữ, cùng với mười mấy vị thái giám.

Nữ tử khoác trên người áo hoa màu hồng nhạt, mái tóc dài đen nhánh mềm mại được vén gọn thành búi tóc xinh đẹp, vài sợi tóc rối xõa xuống, mặc dù không thể gọi là xinh đẹp vô song, nhưng cũng không kém quá nhiều.

Công chúa Hoài Lâm.

“Sao hôm nay lại rảnh rỗi đi loanh quanh tới chỗ này?”

Công tử áo gấm tiếp tục gặm trái cây: “Nhàm chán mà thôi”.

Công chúa Hoài Lâm hỏi: “Nghe nói ngươi gặp một người tự nhận là từ bên ngoài Kỳ Châu chạy tới, còn thuê phòng ở giúp cho người ta, tìm người hầu hạ hắn. Như thế nào mà mấy ngày nay không thấy ngươi đến đó?”

“Chán rồi”. Công tử áo gấm thuận miệng nói.

Nếu như nói rằng khi mới bắt đầu thì hứng thú của hắn đối với Lý Bình An là mười phần, nhưng mà theo thời gian trôi qua, tiếp xúc dần dần.

Loại cảm giác hứng thú do điều mới lạ sinh ra sẽ bắt đầu biến mất chậm rãi, cho đến cuối cùng khi hứng thú đối với Lý Bình An không đủ một phần mười, như vậy thì không cần thiết gặp lại.

“Ngươi thật đúng là người có mới nới cũ”

Hoài Lâm mười phần hiểu rõ hành vi của đệ đệ, từ rất lâu trước kia thì hắn đã thích làm ra những loại chuyện này.

Luôn cảm thấy hoàng cung quá nhỏ, không đáng để cho hắn hao phí cả đời.

Thế là hắn ra ngoài chơi.

Đi kết giao với những người gọi là nhân sĩ giang hồ, tiểu thương buôn bán.

Lúc mới bắt đầu sẽ cảm thấy mới lạ, nhưng đợi đến khi cảm thấy không còn ý nghĩa nữa, vậy cũng không tiếp tục xem nữa.

Giống như một đứa trẻ có được một món đồ chơi mới lạ, mà món đồ chơi này, sớm muộn gì cũng biến thành đồ chơi cũ.

Chớp mắt, đã đến mùa đông.

Kinh thành có tuyết rơi.

Bông tuyết đầy trời bay tứ tung, tựa như là lông ngỗng, bồng bồng bềnh bềnh. Ngước mắt lên bầu trời, vui vẻ thoải mái.

Tuyết ở kinh thành, rất khó tan ra.

Bình thường đều một rơi một lớp rồi lại một lớp, đông lạnh một tầng rồi lại một tầng. Mặt đất cũng đóng băng lại thành tấm lưu ly, người có thể trượt ở bên trên.

Trên đường từ trong cung về đến nhà, Lưu Nga nhìn thấy một đứa trẻ đang trượt băng ở bên đường.

Về nhà nhìn cha nhìn mẹ nhìn em gái, ngay sau đó lại mang theo một ít bánh ngọt, chuẩn bị tới thăm Lý tiên sinh.

Nhắc tới đây, đã hơn hai tháng mình không gặp Lý tiên sinh.

Từ sau khi điện hạ mất đi hứng thú với hắn, đã không còn tiếp tục tới thăm đối phương, trước đó thì còn thi thoảng nhắc tới một hai câu, hiện tại hoàn toàn không đề cập tới.

Tuy vậy, Lưu Nga vẫn nhân cơ hội về nhà quý báu này, muốn đến thăm Lý tiên sinh. Về phần nguyên nhân…. Nàng ấy cũng không biết vì sao.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right