Chương 503: Tiến cung
2003 chữ
“Cộc cộc.”
“Cừa không khóa”
Giọng nói từ trong phòng truyền ra.
Mử cửa, thấy được Lý Bình An đang viết chữ ở trên chiếc bàn. “Tiên sinh”
“Lưu cô nương, đã lâu không gặp”
“Tiên sinh, đang viết cái gì?”
“Viết câu đối, như vậy mà sắp tới năm mới rồi”. Lý Bình An nói.
“Tiên sinh đã quen ở chỗ này rồi”
“Rất quen”. Lý Bình An gật đầu.
“Như vậy ta cũng yên tâm. Đây là một ít lễ vật nhỏ mang tới cho Lý tiên sinh”.
“Đa tạ Lưu cô nương”
Lưu Nga lại nhìn thấy con mãnh hổ kia, hoặc gọi là… Bưu.
Bưu cảm nhận được ánh mắt của nàng, đôi mắt nhìn thoáng qua.
Hít hít mũi, cũng không nói gì, chỉ yên lặng dùng móng vuốt thái rau, dáng vẻ rất thành thật.
Lão Ngưu ở bên cạnh thì đang trộn nhân bánh, ngay đó còn có bột mì đã cán sẵn, dường như là chuẩn bị làm sủi cảo.
Hình ảnh này… muốn có bao nhiêu kỳ dị thì có bấy nhiêu dị kỳ.
Lưu Nga lắc đầu, lại chuẩn bị cáo từ.
“Lưu cô nương, xin chờ, đây là tiền phòng mà lúc trước công tử nhà ngươi ứng trước cho ta, xin thay mặt chuyển tới”
Lưu Nga hơi sững sờ: “Công tử nhà ta đã mua căn nhà này, chuyển giao cho tiên sinh”.
“Ơ? Việc này.”
“Tiên sinh, không cần nghĩ đến việc trả tiền. Đối với công tử nhà ta mà nói thì cái này không có nghĩa lý gì, coi như là, thu lao cho mấy ngày nay nói chuyện phiếm với công tử nhà ta”
Lưu Nga nói xong, không đợi Lý Bình An nói gì nữa, lập tức rời đi.
Lý Bình An không khỏi mỉm cười, nếu như nói chuyện phiếm với người ta mà cũng có thể kiếm tiền, tiền này cũng thực là quá dễ kiếm.
Tuy người ta nói không cần trả, nhưng mình cũng không thể yên tâm thoải mái mà không trả.
Kỳ Châu. Vân Sơn. Dưới chân núi có một con đường.
Có một hán tử đứng ở trên đường, cách ăn mặc coi như không tệ, không giống với một người buôn bán nhỏ.
Người trong nghề chỉ cần liếc nhìn, đã có thể nhìn ra đối phương là người luyện võ.
Những muốn nhìn thấu là luyện đến trình độ này, cũng không thể dễ dàng như vậy.
Hán tử bẻ bẻ nắm đấm, biểu cảm ở trên mặt tỏ ra phẫn nộ hiếm thấy.
“Con mẹ nó! Đại Hạ khinh người quá đáng”
âm thanh vang lên, địa rung thiên động.
Hán tử cũng không hiểu vì sao, dựa theo lời của Lý Bình An, nói như thế nào nhỉ…. Bọ hung lăn cứt – qua phẩn (phẩn – phân, gần giống với phận, nghĩa là quá đáng).
Cùng lúc đó. Kinh thành, hoàng cung cách xa ngàn dặm.
Công tử áo gấm nghênh nghênh ngang ngang đi từ bên ngoài vào hoàng cung, ngâm nga khúc hát.
Xem ra, tâm tình hôm nay quả thực không tệ.
Đúng lúc gặp được công chúa Hoài Lâm: “Sao hôm nay lại cao hứng như vậy?”
“Hôm nay gặp được một người rất thú vị”
“Thú vị như thế nào?”
“Để ta kể cho mà nghe.”
Cả tòa hoàng cung truyền ra chấn động kịch liệt.
Có chuyện gì vậy? Địa long xoay người??
Lúc này, bất chợt nghe được một âm thanh vang lên.
“Đại Hạ các ngươi khinh người quá đáng!”
“Oànhhh!”
Ngay sau đó, một đội hộ vệ hoàng cung từ phía xa chạy tới. “Xảy ra chuyện gì?”
“Bẩm trưởng công chúa, có người xông vào hoàng cung, kính xin công chúa cùng với điện hạ nhanh chóng hồi cung”
“Có người xông vào hoàng cung??”
Sắc mặt công tử áo gấm hơi đổi, lá gan này không khỏi quá lớn.
Thật giống như là nghe được có kẻ trộm đi trộm đồ, ngươi hỏi người ta đi trộm nhà ai.
Kết quả là người nọ nói cho ngươi biết là người ta đi nha môn trộm đồ.
Hiển nhiên, xông vào hoàng cung so với chuyện này càng hoang đường hơn.
Ngay bên ngoài hoàng cung, bên dưới cổng Chính Dương.
Có một hán tử đứng thẳng, bên cạnh đó có bảy tám người đã ngã xuống.
Hai chân hán tử dạng ra, hai tay chống nạnh.
“Nói cho Hoàng Đế của các ngươi, ta, Cố Tây Châu tới tìm hắn tâm sự một lát”.
“Lăng thống lĩnh, tình huống hiện tại là thế nào?”
Lăng thống lĩnh quay đầu, đã thấy trưởng công chúa Hoài Lâm và nhị điện hạ Lâm Tiêu.
“Hán tử này đột nhiên tới nói muốn gặp Hoàng Thượng, còn tuyên bố muốn đập nát hoàng cung,
hiện tại đã có hai vị võ phu lục cảnh, cùng với một vị luyện khí sĩ thất cảnh bại trận”.
“Cũng may là đối phương không tổn thương đến tính mạng bọn họ, chỉ khiến cho bọn họ ngất đi mà
“Cũng không rõ ràng bước tiếp theo hắn muốn làm cái gì. Mong rằng công chúa và điện hạ nhanh chóng hồi cung, để tránh bị liên lụy tới.
Lâm Tiêu nhìn vào hán tử đứng ở ngoài hoàng cung, giống như là đang do dự, xem là rốt cuộc thì nên trở về hay là ở lại xem kịch vui.
Tuyệt vời. Thật tuyệt vời.
Chuyện này so với việc cả ngày đi lang thang, cả ngày nghe kể chuyện thì thú vị hơn nhiều. “Phù!”
Hán tử hít sâu một hơi: “Đếm đến ba, nếu không ta sẽ xông vào”
Đột ngột đấm ra một cái, mặt đất nứt toác truyền ra tiếng nổ vang vọng. Mặt đất ở phía trước tầm mắt của hán tử, ào ào sụp đổ.
Cổng lớn cực kỳ nặng nề của hoàng cung, chỉ trong khoảnh khắc đã bị xé nát bấy. Tính cả các loại cấm phát được bố trí ở phía trên, đồng thời hóa thành hư vô.
Lăng thống lĩnh nhảy xuống, làm một thống lĩnh của cấm vệ quân.
Chức trách của hắn là bảo hộ hoàng cung, bày ra nắm đấm, khí tụ đan điền, bảo vệ ngũ tạng lục phủ
của hắn.
Hắn biết đối thủ trước mắt này không tầm thường.
Từ trong một đấm vừa rồi, Lâm Tiêu hồi phục tinh thần lại, nhìn vào mặt đất sup đổ.
Thế nhưng lại nở ra một nụ cười, không nhịn được mà vỗ tay khen hay.
Lâm Tiêu nghe được vị sư phụ trong cung đã nói qua về vị Lăng thống lĩnh có tu vi võ đạo thất cảnh đỉnh phong này, đã nửa bước bát cảnh.
Tuyệt đối có thể được gọi là cao thủ hạng nhất của Đại Hạ.
Nếu không thì phụ hoàng cũng sẽ không giao phó trọng trách bảo hộ hoàng cung cho hắn.
Cho nên…. Ai sẽ thắng?
“Xin chỉ giáo!”
Lời còn chưa dứt, Lâm Tiêu đã thấy cả người Lăng thống lĩnh bị nện vào tường cao.
Không kìm được mà cảm thấy sửng sốt, Lâm Tiêu đã nghĩ đến có thể Lăng thống lĩnh sẽ bại, nhưng không nghĩ tới cứ như vậy mà bại nhanh đến thế.
“Này. Hoàng đế lão nhi của các ngươi đâu, bảo hắn tới gặp ta”
Cố Tây Châu vừa nói, vừa nghênh ngang đi vào hoàng cung.
“Nếu không đi ra, ta sẽ phá hủy hoàng cung!”
Hoàng đế Đại Hạ đứng ở phía trên bảo điện, nhìn về xa xa, trầm mặc không nói.
Mấy thân ảnh đứng ở hai bên hắn, có lão giả mặc áo xanh bồng bềnh, có tu sĩ đạo môn thêu thái cực đồ trên tay áo, cũng có kiếm khách ôm kiếm mà đứng, còn có cả tướng lĩnh mặc khôi giáp cầm trường thương trong tay…
“Cố Tây Châu! Từ nho chuyển sang võ, nghe nói mấy năm trước võ đạo của hắn đã đạt tới bát cảnh đỉnh phong”.
“Hiện tại thì thực lực đã đạt tới cửu cảnh?”. Có người hỏi.
Không ai trả lời. Đây là một vấn đề không ai biết.
Tuy vậy, cho dù là cửu cảnh cũng không phải là một tồn tại vô địch. Nếu như thực sự đối phương
không để ý tới hết thảy, muốn vì chuyện này mà liều mạng với Đại Hạ.
Bọn họ cũng không ngại tụ lại một lần, tiếp đón vị nho sinh chuyển sang võ phu dương danh thiên hạ này.
Đương nhiên, bọn họ cũng không ngại tiến hành quần ẩu chân chính với Cố Tây Châu.
Về phần một chọi một… hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy nghĩ của bọn họ. “Ongggg.!!”
Phía tây bắc trên bầu trời, có một thanh phi kiếm khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
Thân kiếm sáng lạn như nước mùa thu, dưới ánh mặt trời phản xạ ra hào quang, khiến cho người ta chỉ liếc mắt nhìn một lần, đã có một cảm giác sởn hết gai ốc, đây là khác nhau giữa binh khí bình thường và thần binh lợi khí.
Có lão giả ở sâu trong hoàng cung, khởi động phù triện.
Đây là một loại phù văn đại đào, vắt ngang thiên địa.
Toàn bộ kinh thành được bao bọc bởi một lực lượng bí ẩn suốt từ ngoài vào trong.
Các phương thành hoàng ở trong kinh nhận được mệnh lệnh, hóa thành từng tòa kim thân, phi thân bay lên…
Toàn bộ kinh thành bị một khối lực lượng thần bí bao bọc từ trong ra ngoài, bao phủ hết thảy ở trong
Không khí ở xung quanh bị đè nén khiến cho người ta hít thở không nổi, một cơn mưa đông rơi xuống, nghiêm trang và trịnh trọng.
Chỉ trong thời gian mấy hơi thở, mặt đá xanh vốn được đám thái giám dọp dẹp sạch sẽ đã bị ướt một khoảng lớn, trở thành màu đen nhánh.
Mùa này, trời có mưa…
Lâm Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Đi thôi. Chuyện kế tiếp không phải là chuyện chúng ta có thể xen vào”
Tỷ tỷ Hoài Lâm vỗ vỗ vào bả vai hắn, ngữ khí nặng nề nghiêm trọng.
Lâm Tiêu mím môi, rất hiển nhiên là muốn nhìn thêm một lúc nữa.
Dưới sự hộ tống của một đội cấm quân, Lâm Tiêu đi về phía Tây hoàng cung.
Nếu là bình thường, sau khi hoàng tử trưởng thành, sẽ được phong hào, chuyển đến phủ đệ mà phủ nội vụ cấp cho hắn.
Nhưng mà, bởi vì một vài nguyên nhân đặc thù, Lâm Tiêu vẫn ở lại trong cung.
Trở lại trong cung, Lâm Tiêu uống một tách trà an thần.
Ngẩng đầu một cái, bỗng nhiên hoảng sợ.
Không biết lúc nào, trước mặt có thêm một người.
“.. Ngươi..”
Lâm Tiêu kinh hãi lắp bắp, người trước mắt này chính là Lý Bình An đã lâu không gặp.
Trên thực tế, Lâm Tiêu cũng sắp quên người này.
Nếu
qua một đoạn thời gian nữa, chỉ sợ rằng ngay cả bộ dáng của hắn như thế nào thì cũng không nhớ rõ.
“Mạo muội đến đây cũng thực là một hành động bất đắc dĩ”. Lý Bình An mở miệng.
Lâm Tiêu lui một bước về phía sau, mấy vấn đề nhảy
vào trong
Tại sao hắn biết mình ở trong hoàng cung? Tại sao hắn biết danh tính của mình? Tại sao hắn có thể đứng ở chỗ này một cách công khai như vậy?
[Hôm qua bị khách hàng chuốc say, tỉnh lại thì người đã ở khách sạn, thế cho nên bản thảo đã lưu cũng không cập nhật được. May mắn là trong phòng không có nữ nhân xa lạ, nếu không còn tường
rằng mình bị… (Tác)]