Chương 504: Liên thủ vây giết
“Ac!!”
Lâm Tiêu: (200)...
“Lý tiên sinh?”
“Nhiều ngày không gặp công tử, khí sắc không tệ”. Đầu tiên thì Lý Bình An vẫn hàn huyên một câu như thường lệ.
Giọng điệu kia giống như ở một góc đường nào đó, hai vị hàng xóm nào đó tình cờ gặp nhau.
Lâm Tiêu miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Làm sao mà tiên sinh biết ta ở chỗ này?”
“Đoán được”
“Làm sao biết được thân phận của ta?”
“Lúc nào?”
“Không sai lệch nhiều lắm… Hẳn là lúc mới vừa gặp mặt”
Vừa gặp mặt??
Lâm Tiêu hồi tưởng lại ý nghĩ lúc trước của mình.
Cho rằng mình là hoàng tộc cùng vui vẻ với dân chúng, nguyện ý chủ động hạ thấp thân phận, cùng nói cười với người khác, thậm chí còn có một ít cảm giác đắc chí, thêm một loại cảm giác ưu việt.
Ai biết được đã sớm bị người khác nhìn thấu thân phận, chỉ là đối phương không nói toạc ra mà thôi.
Nghĩ tới đây, thần sắc Lâm Tiêu có vẻ xấu hổ.
“.. Tiên sinh, ngài vào bằng cách nào?”
“Cứ như vậy mà tới”. Lý Bình An tỏ vẻ áy náy, nói: “Lúc trước muốn giao tiền phòng cho Lưu cô nương, nhờ Lưu cô nương thay mặt chuyển tới”
“Nhưng Lưu cô nương kiên quyết không nhận, ngay sau đó đã hồi cung”
“Lý mỗ vốn định chờ đến khi nào công tử lại đến, trả số tiền này lại cho công tử”
“Nhưng công tử lại chậm chạp không tới, giữ lại số tiền này thì sợ rằng mình sẽ tiêu hết, hoặc là bị
trộm. Vì thế đành phải tới quấy rầy, mong rằng chớ trách”.
Lưu Nga ở bên cạnh nhớ lại chuyện này, nghĩ thầm: “Nếu biết ngài có thể đi trực tiếp tới hoàng cung, lúc ấy ta đã nhận tiền này”.
“Không phiền. Không phiền”
Khóe mắt Lâm Tiêu hơi giật giật.
“Lại nữa”
Từ bên ngoài truyền tới tiếng động vang trời.
Cửa sổ trong hoàng cung bắt đầu run rẩy mãnh liệt, ngay sau đó chia năm xẻ bảy từ trong ra ngoài, rơi vãi đầy đất.
Xung quanh không ngừng có tiếng nổ ầm ầm truyền tới, không ngừng sụp đổ.
Mọi người theo bản năng mà bịt kín lỗ tai, cảm thấy bất an há to miệng thở dốc.
Cách đó không xa có một toàn cung điện đã truyền thừa ngàn năm, đang bị phá hủy từng chút từng chút một.
Vết nứt trên vách tường đang mở rộng từ từ, gạch vụn càng không ngừng mà rơi xuống, trên mặt
đất lại càng không ngừng mà run rẩy, thoạt nhìn đã cảm thấy vô cùng khủng bố.
Có một vị tu sĩ đứng ở trên cung điện, trong tay cầm phù triện, dường như là đang cố hết sức lựa bảo vệ cung điện, nhưng rõ ràng là không đủ năng ljwc.
“Ôngggg!!”
Rung động từ xa xa truyền tới, làm cho miệng mũi của hắn bắt đầu rỉ máu.
Hắn chỉ cảm thấy cả người chấn động, trước mắt bỗng tối sầm.
“Bùm” một tiếng, va chạm mạnh mẽ vào vách tường, bụi mù bốc lên cuồn cuộn.
Mắt thấy cung điện trước mặt sắp sụp đổ, một bóng hình dừng lại cách hắn năm trượng.
Một tay bấm bấm đốt, một chân chìm trong đất.
“Phanhhh!”
Một âm thanh trong trẻo vang lên.
Giống nhà ấn nút ngưng đọng hết thảy mọi thứ.
Lý Bình An từ xa nhìn lại, không nhịn được mà hỏi: “Đây là… Có người đánh tới cửa?”
Lâm Tiêu gật đầu: “Có một võ phu đánh vào hoàng cung?!?”
“Một người?” “Một người!”
13:28
Lý Bình An thực sự không nghĩ tới, đường đường là hoàng cunhg lại có thể bị người ta đánh tới cửa, hơn nữa còn là chỉ một người.
Tuy nói mấy ngày nay ở lại Đại Hạ, có thể cảm nhận rõ ràng được thực lực và nội tình của Đại Hạ không bằng Đại Tùy, nhưng tốt xấu gì cũng là một vương triều thống nhất.
Đúng lúc này, công chúa Hoài Lâm cùng một đám thị vệ bước nhanh tới.
“Truong tŷ!”
“Phụ hoàng bảo trước tiên chúng ta rời đi theo lối mật đạo, đoán chừng sắp mất khống chế đối với ròi”.
thế cục
“Lực lượng cả một quốc gia cũng không ngăn được hắn?”
“Cũng không đến mức đó, chỉ sợ là ở lại trong hoàng cung sẽ gặp nguy hiểm”.
“Người phương nào??”
Đến lúc này, thị vệ mới phát hiện Lý Bình An mặc áo xanh, nhìn vào trang phục thì hoàn toàn không phải là người trong cung.
“Đây là bằng hữu của ta”. Lâm Tiêu vội vàng nói.
“Bằng hữu? Sao lại ở chỗ này?”. Hoài Lâm nhíu mày.
Tưởng rằng đệ đệ phá hỏng quy củ, tự mình dẫn người vào trong cung.
“Hắn tới trả tiền cho ta, sau đó là..”. Lâm Tiêu giải thích.
Công chúa Hoài Lâm càng nghe càng không hiểu, nhưng cũng chẳng còn tâm tư so đo những thứ này: “Đi trước đi, trở về rồi nói”.
“.... Ô xD..”
Lâm Tiêu đáp lời một tiếng, mới vừa bước được hai bước, lại nghĩ tới cái gì đó mà quay
“Lý tiên sinh”
Liên tục kêu lên hai tiếng.
“Hả??”
“Lý tiên sinh cùng rời đi với chúng ta”
đầu lại nói:
Trên mặt Lý Bình An mang theo ý cười: “Trùng hợp lại nhìn thấy một người bạn cũ, giờ này lại muốn đi tìm hắn. Trước tiên xin cáo từ”
“Người bạn cũ?”
Lý Bình An móc ra một túi tiền từ trong ngực: “Đây là tiền phòng mà công tử đã ứng cho ta, hiện tại trả lại đầy đủ. Gặp lại sau”.
Dứt lời, người đã biến mất ngay tại chỗ.
Công chúa Hoài Lâm chậc chậc một tiếng, nói với Lâm Tiêu:
“Rốt cuộc người này là ai?”
“Trưởng tỷ, còn nhớ rõ lúc trước ta đã đề cập với ngươi về một người từ bên ngoài Kỳ Châu tới không, ta còn thuê phòng ở giúp hắn”.
Công chúa Hoài Lâm nhớ lại một lát: “Hình như là có chuyện này”
“Từ lúc trước thì đã có thời gian rất lâu không gặp lại hắn. Lần này hắn tới là vì trả lại tiền phòng cho ta”. Lâm Tiêu dở khóc dở cười.
“Thật thú vị. Mà vừa rồi hắn nói nhìn thấy một người bạn cũ, là ai vậy?”
“Ta cũng không biết”
Trong hoàng cung, hiện tại một người đang triền đấu với Cố Tây Châu chính là vị thủ tịch cung
phụng của Đại Hạ.
Luyện khí sĩ bát cảnh đỉnh phong, nhưng mà, tuy là bát cảnh đỉnh phong, thế nhưng biểu hiện ra ngoài lại xa xa không bằng đối phương, bị Cố Tây Châu đè lên đánh.
Đây cũng là vì không còn cách nào khác, không phải tất cả tu sĩ đều am hiểu tranh đấu sát phạt.
Mục đích căn bản của tu hành là “Có thể trường sinh hay không?”
Mà không phải chỉ vì đơn thuần đánh đánh giết giết, nhưng mà vị võ phu trước mắt này được cho là võ giả mạnh nhất đương thời, tất nhiên chiến lực không giống bình thường.
Vị cung phụng này bị đánh cho liên tiếp bại lui, hốt hốt hoảng hoảng quăng ra các loại pháp bảo.
Mà phương pháp ứng đối của Cố Tây Châu rất đơn giản, ra quyền và ra quyền, ngoài ra còn con mẹ nó là ra quyền.
Một quyền phá vạn pháp.
Đây là chỗ không nói đạo lý của võ phu, mặc kệ ngươi dùng bao nhiêu phù triện tinh diệu, thuật pháp, pháp khí.
Lão tử chỉ dùng nắm đấm, một quyền không được, vậy thì hai quyền.
Hai quyền không được, thì càng nhiều quyền…
“Oành oành oành!”
Nương theo từng tiếng trầm đục khiến cho người ta hít thở không thông, một luồng lực lượng cuồng bạo tứ tung bừa bộn khắp trên mặt đất.
“Cùng tiến lên!”
Nếu để cho đối phương không kiêng nể gì như vậy, vương triều Đại Hạ sẽ mất hết mặt mũi. “Uồmmmmm”
Một tiếng gầm thét tràn ngập uy áp, khiến cho tốc độ của Cố Tây Châu chậm lại một nhịp.
Chỉ sau một khắc, hắn đã thấy được một bàn tay to lớn màu vàng.
Đó là một loại chưởng lực nhu hòa, nhưng mang theo một loại lực hút kỳ dị, dường như khiến cho người ta cam tâm tình nguyện chết dưới một chưởng này.
Kình khí cuồng bạo quét ra khắp bốn phương tám hướng, trong tiếng nổ ầm ầm vang lên lại lẫn theo tiếng xé gió sắc bén.
Đó là mấy vị đại năng liên thủ, giết về phía Cố Tây Châu.
Cùng lúc đó, phù triện và đại trận trong kinh thành chậm rãi vận chuyển.
Khóa chặt hơi thở của Cố Tây Châu, khiến hắn không thể phát huy ra lực sát thương lớn nhất.