Chương 506: Hòa đàm

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 173 lượt đọc

Chương 506: Hòa đàm

1746 chữ

Có tổng cộng sáu người ở trong Ngự Thư Phòng.

Hoàng đế Đại Hạ, Lý Bình An, Cố Tây Châu, người đứng đầu phụng sự Đại Hạ, người đứng đầu Đạo giáo ở Đại Hạ và người nắm quyền quản lý ngoại thành Đại Hạ.

Bởi vì trong sáu người này chỉ có Lý Bình An là người ngoài cuộc, nên hắn mới nhàn nhã ngắm nhìn kiến trúc của Ngự Thư Phòng.

Nơi này toàn là sách với sách, còn có rất nhiều bảo vật, đàn cầm, ghế dựa, đề án và các loại vật dụng khách.

Không gian nhỏ hẹp quanh co, cũng không lớn lắm,

Nhưng những vật dụng ở đây đều được chạm khắc hình xoắn ốc, sau đó sơn đen mạ vàng rất tinh

xảo.

Ngoại trừ giấy lụa, giấy Thiếp được treo trên vách tường ra, còn có tranh thư pháp, tranh sơn thủy, hoa điểu và vài bức bình phong.

Đa số đều dùng gỗ tử đàn điêu khắc làm thành khung, bên trong được khảm nạm bằng các vật liệu khác như bảo thạch, ngọc thạch, men sứ…..

Cách bày trí trong thư phòng cũng như cách dùng người tài, đều rất được chú trọng.

Quân tử thanh cao ở những vật bầu bạn, tuyệt không chỉ vì thỏa mãn thú vui quan sát mà còn nuôi dưỡng tâm tính phẩm cách. Huống chi người kia đường đường là vua của một nước, mỗi một tấc vuông đều thể hiện sự trang nhã.

Ừm, đúng vậy.

Lý Bình An thầm đánh giá trong lòng.

Cố Tây Châu uống một hớp trà lớn, sau đó nói thẳng vào vấn đề.

“Hoàng đế định xử lý Ninh Vương kia như thế nào?”

“Làm sao mới khiến tiên sinh hài lòng?” Hoàng đế Đại Hạ hỏi lại.

Cố Tây Châu phun ra một chữ, “Giết!”

Hoàng đế Đại Hạ bất đắc dĩ cười, “Không phải hắn đã bị Cố tiên sinh giết chết rồi sao?”

Cố Tây Châu trầm giọng nói: “Với những tội lỗi mà hắn gây ra có chết vạn lần cũng không đủ!

Không phải lão Cố ta không nói đạo lý là do Đại Hạ các ngươi quá khốn nạn!

Những gì mà Ninh Vương kia đã làm quả thực khiến dân, thần cùng phẫn nộ. Thế mà hắn vẫn cứ được hưởng đặc quyền của tư pháp, khi có tội thì chỉ “Phạt mà không hình”

Đây đều là bằng chứng gây ác của thống lý Thông tri sứ Ninh Châu, câu kết với cường đạo cướp bóc hàng hóa của thương nhân, tự ý đóng cửa thành ngang nhiên giết người cướp của….

Thậm chí còn trắng trợn cướp đoạt vô số dân nữ, những cô gái đẹp bị nhốt vào phủ làm nô lệ hoang dâm, gia đình của họ trình báo lên quan phủ thế nhưng quan phủ lại sai người ném họ vào chuồng hổ làm thịt cho hổ ăn…

Cố Tây Châu tuôn ra một tràng, dường như cục tức này nghẹn đã lâu.

“Đương nhiên theo lý thuyết đây là chuyện của đại Hạ các ngươi, lão Cố ta không có quyền can dự. Nhưng mẹ nó lương tâm ta bắt ta đây phải nói. Lão tử với Thông chính sứ của Ninh Châu là bạn tốt nhiều năm. Lần này đi ngang qua Ninh Châu muốn tìm hắn hàn huyện vài câu, nhưng tới đây ta mới biết hắn vì dâng tấu chương tố cáo tội ác của Ninh Vương mà bị hắn bắt vào phủ đánh chết ngay tại chỗ.

Chuyện này ít nhất cũng phải có một lời giải thích, sau đó ta mang theo chứng cứ phạm tội của

hắn lên trình báo quan viên của Đại Hạ các ngươi, kết quả không ai tiếp nhận.

Ta lại tới tìm bằng hữu của ta ở kinh thành, đệ bọn họ gửi lời nhắn của ta đến Hoàng đế Đại Hạ. Kết quả thì sao? Hoàng đế lại muốn chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, hết cách lão Cổ ta đành phải thay trời hành đạo. Vốn nghĩ chuyện chỉ đến thế thôi ai ngờ Hoàng đế lại cho ta một bất ngờ, lập bia ghi tên Ninh Vương kia vào sử sách, đắp tưởng vàng để hắn trở thành âm Thần một phương.

Hôm nay lão Cố ta đến đây là muốn hỏi, đây là đạo lý gì chứ!”

Nói xong một tràng, bầu không khí trong Ngự Thư Phong có chút nặng nề.

Vẻ mặt Hoàng đế hơi xấu hổ.

“Cố tiên sinh có chỗ không biết. Bệ hạ cũng có nỗi lo riêng, nội tình bên trong không phải dăm ba câu là có thể nói rõ” Lúc này, Đại thần của Đại Hạ liếc qua Hoàng đế nhà mình rồi nói.

Bên ngoài hoàng cung đã khôi phục trật tự, tất cả những người bị thương đều được cứu trợ kịp thời.

khẩn trương nhìn chằm chằm hướng Ngự Thư Phòng.

“Tiểu tử, kia là người bằng hữu đến từ Kỳ Châu mà ngươi nói đấy à?”

Đối mặt với lời tra hỏi của trưởng tỷ công chúa Hoài Lâm, khóe miệng Lâm Tiêu hơi giật giật, hắn gật đầu.

“Sao mà ngươi quen được hắn vậy?”

“...Tình cờ”

“Tình cơ? Khéo thật đấy, lúc trước ngươi nói hôm nay hắn đến đây là để trả tiền ngươi?”

Lâm Tiêu lại gật đầu.

Công chúa Hoài Lâm vui mừng nói: “Nếu không phải hôm nay hắn đến tìm ngươi trả tiền, bất ngờ làm rối loạn tình thế, khéo khi giờ này hay bên đã bắt đầu gây chiến rồi.

Lâm Tiêu suy nghĩ một chú về tiền căn hậu quả.

Mình tình cờ gặp được Lý tiên sinh, sau đó cảm thấy hứng thú với hắn, vì vậy mới cho hắn thuê phòng còn để Lưu Nga lại chăm sóc người ta.

Rồi lại mất hết hứng thú với hắn, mấy tháng sau người kia lại đến Hoàng cung trả tiền thuê nhà, khéo thế nào lại gặp phải chuyện này.

13:29

Quả thực giống như trưởng tỷ nói, nếu thiếu mà thiếu hắn e rằng hôm nay thế cục đã mất khống chế từ lâu rồi.

“Hắn tên là gì?”

“Danh hiệu là gì?”

“Tu vi thì sao?”

“Cũng không biết.

“Vậy ngươi biết cái gì?” Đôi mi thanh tú của công chúa Hoài Lâm cau lại.

“...Hắn tên là Lý Bình An, hắn còn có một con trâu.

Công chúa Hoài Lâm nói: “Ngươi không biết gì về người ta, vậy mà người ta lại làm bạn với ngươi. Lâm Tiêu cười xấu hổ, đánh trống lảng nói: “Nhìn hình này này chắc sẽ không đánh nhau đâu nhỉ?” “Ai mà biết được, nhưng mà nhìn vị võ phu Thất cảnh kia có vẻ như rất nể mặt Lý Bình An, hai người bọn họ chắc hẳn quen biết đã lâu, sợ rằng….” Công chúa Hoài Lâm muốn nói lại thôi.

“Sợ gì?”

“Sợ rằng hai người họ sẽ liên thủ đối phó Đại Hạ.

Sắc mặt Lâm Tiêu lập tức biến khó coi.

Không chỉ Lâm Tiêu mà những tu sĩ khác nghe thấy câu này, sắc mặt vốn ôn hòa giờ đây lại trở nên nặng nề.

Một Cố Tây Châu thôi đã đủ khiến bọn họ vò đầu bứt tay.

Nhìn người áo xanh kia bất kể là khí chất hay tướng mạo đều không giống người bình thường. Huống chi còn quen biết Cố Tây Châu, phỏng chừng quan hệ của hai người họ không tầm thường. Nhỡ đâu là ẩn sĩ nơi nào, nếu bọn họ mà liên thủ…

Toàn bộ các tu sĩ có thực lực trong kinh thành không ngừng lo lắng, bọn họ không muốn trải nghiệm cảnh tượng lúc trước một lần nữa đâu.

Mà nếu đánh nhau, cục diện khẳng định nghiêm trọng hơn lần thứ nhất nhiều.

Cửa lớn Ngự Thư Phòng đóng lại bao lâu rồi, một nén nhang, hai nén nhang…? Với những người đứng ngoài mà nói, phút giây trôi

qua dài như năm.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng cửa lớn Ngự Thư Phòng cũng được mở ra.

Hai vị thái giám dẫn Cố Tây Châu và Lý Bình An rời khỏi.

Sau đó người đứng đầu phụng sự, người đứng đầu Đạo giáo của Đại Hạ lần lượt rời đi.

Đại Trận khép lại, từng vị Thành Hoàng về lại nguyên vị…..

Nhìn cục diện này, tất cả mọi người thở phào một hơi, hiểu rõ chuyện này là yên ổn rồi, chí ít sẽ không làm lớn chuyện nữa.

Không lâu sau, tội ác của Ninh Vương bị Ngự Sử vạch trần.

Bãi bỏ tước vị của hắn, con cháu hắn không được kế thừa, phá bỏ miếu thờ.

Mà Thông chính sử ngày ấy của Ninh Châu dù đã chết nhưng lại được lập miếu tố thân, mang theo công đức, được thăng ba cấp.

Kinh Thành, tiểu viện Đông Giao.

“(。 W)zzz~”

Lão Ngưu ngủ gáy khò khò, lười biếng hưởng thụ ánh nắng buổi chiều.

Một con yêu tinh nhìn giống hổ mà không phải hổ tinh quái liếc nhìn lão Ngưu. Sau khi chắc chắn lão Ngưu đã ngủ mới rón rén bước ra ngoài.

Tiểu Hổ nhẹ nhàng đẩy cửa ra, hít một hơi thật sâu.

Hương vị của tự do –

Từ đây chim thoải mái bay trên trời cao, cá mặc sức bơi ngoài biển rộng.

“Bình An, Bình An”

Có người vừa hô hào vừa mang theo rượu thịt từng đằng xa đi tới.

Hổ con lắc mình hóa thành hình người, liếm môi một cái.

“Đến đúng lúc lắm! Tên Lý Bình An kia và con trâu già chết tiệt kia hại ông đây không ít chuyện.

Mỗi lần nhớ tới những chuyện mình đã trải qua những ngày qua, Hổ con cảm thấy rùng mình.

Bắt mình học nấu cơm, bắt mình đọc sách, bóp eo đấm chân….

Quá đáng nhất còn muốn bắt mình làm bài tập về nhà.

Tên kia quen Lý Bình An chắc chắn là bằng hữu của hắn. Ăn ngươi !

Hổ con không hề che giấu khí thế của mình, đợi người kia không chút phòng bị nào đến gần. (000)...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right