Chương 507: Trăm dặm bất đồng phong.
1869 chữ
(gió mỗi nơi mỗi khác)
“Ồ, ngươi là Hổ con à?”
Hổ con nhìn gã đàn ông hiền hậu trước mắt, bỗng cảm thấy trái tim nhỏ của mình đang run rẩy, khóe miệng cứng cờ co giật giật.
Ựa! Lý Bình An này quen toàn người gì vậy chời.
“Ngài…ngài gọi ta Hổ con là được rồi….
“Đi vào đi, cùng nhau uống rượu”
Cố Tây Châu vươn cánh tay rắn chắc ôm lấy nó, kéo vào phòng.
Hổ con trừng to mắt, nó chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, giờ này đừng nói đến hai chữ phản kháng chưa tiểu ra quần là đã giỏi lắm rồi.
Một lát sau Lý Bình An về, nhìn thấy Cố Tây Châu đã tự mang rượu thịt đến, hắn rửa tay, xào nhanh
hai món nhắm rồi mang lên vừa ăn vừa hàn huyện.
Hổ con thì cực kỳ cẩn thận, hay phải nói là nó không thể không cẩn thận.
Người nào ngồi ở đây cũng có thể đánh chết nó dễ như trở bàn tay. Nhưng mà nó càng lo lắng lại càng dễ xảy ra sơ xuất.
Nó vốn định gắp một miếng thịt, kết quả khéo làm sao lại va vào đôi đũa của Cố Tây Châu.
Lại muốn gắp miếng rau, kết quả không cẩn thận lại va vào đôi đũa của Lý Bình An khiến cọng rau hắn đang gắp rơi mất tiêu.
Phỏng chừng nó mà ăn tiếp khéo trên bàn lại xuất hiện thêm một đĩa thịt hổ xào quay mất.
Thế là Hổ con chỉ ăn được vài miếng, rồi nói cái gì mà không dám ăn nữa, chạy đến góc tường làm bài tập.
Hai người kia lại kể nhau nghe những năm này mình đã trải qua những gì, nói mãi đến khi trăng treo
Lý Bình An kể về những chuyện sau khi hắn trở về từ Trấn Yêu Quan, du lịch, gia nhập Thục Sơn, bắc tiến Đại Vũ.
Những năm này Cố Tây Châu vẫn luôn đi khắp Cửu Châu, tìm người đánh nhau.
“Không ngờ tiểu tử ngươi thật sự tìm được Đại đạo phù văn!”
Khi nghe đến Lý Bình An nói hắn thu thập được mảnh vỡ Đại đạo phù văn, Cố Tây Châu có hơi kinh ngạc.
Lúc trước Lý Bình An từng hỏi hắn, Lý Bình An không thể tu hành liệu có con đường tu hành khác không? Hắn bèn nói với Lý Bình An có người tìm được Đại đạo phù văn dựa vào đó tìm được cơ hội, bước vào con đường tu hành.
Nhưng đây chỉ là “có khả năng” mà thôi, bởi vì rất khó tìm được Đại đạo phù văn, hắn cũng chỉ nhớ đến rồi tiện mồm nói ra.
Ai ngờ qua mấy chục năm, Lý Bình An lại tìm được hai mảnh vỡ Đại đạo phù văn thật.
“Giỏi lắm giỏi lắm” Cố Tây Châu gật đầu, hiếu kỳ hỏi: “Nói xem ngươi tìm được Đại đạo phù văn bằng cách nào?”
Lý Bình An uống một hớp rượu, cười nhạt nói: “Không hẳn là tìm, trùng hợp mà thôi.
Thế gian nhiều chuyện trùng hợp đến lạ kỳ, năm tháng trải dài sẽ có cơ hội tìm được Đại đạo phù văn mà thôi.
Cho nên bây giờ hắn mới tìm được có hai mảnh, nếu không có duyên phỏng chừng lật tung cả trời
“Còn có chuyện như vậy?” Cố Tây Châu lạnh giọng, “Lão quái Thập Sát Hải này lại đi bắt nạt một tên tiểu bối”
Mặc dù Yến Tuân đã chết nhiều năm, thế nhưng Cố Tây Châu vẫn chưa lập gia đình, đủ để cho thấy rõ tình cảm của hắn với nàng.
Yến Thập Tam dù sao cũng là người của Yến gia, cháu trai của Yến Tuân.
Cố Tây Châu nheo mắt, “Kế hoạch sau này chắc phải thay đổi rồi. Đi tìm lão quái Thập Sát Hải kia nói chuyện.
Lý Bình An lại nói với hắn: “Cố huynh đừng vội, đợi đến ngày Thập Tam ước hẹn tới đó cũng không muộn
Cố Tây Châu như có điều suy nghĩ, nhíu mày đăm chiêu một lát: “Nếu ngày đó đến nhớ phải báo cho ta một tiếng”
“Nhất định”
Sau đó hai người lại đổi sang chủ đề khác, Cố Tây Châu hỏi Lý Bình An về dự định sau này của hắn. Lý Bình An nói hắn và lão Ngưu chuẩn bị ở lại đây một khoảng thời gian, về phần đến khi nào hắn cũng chưa rõ.
Dù sao cũng mệt hết cả hơi rồi, phòng thì mới thuê xong, chưa thể nói muốn đi là lại đi tiếp được. “Cố huynh, huynh định đi đâu tiếp theo?”
Cố Tây Châu ngửa cổ uống một hớp rượu lắn, “Tìm người khác đánh nhau thôi!”
Lý Bình An cười nói: “Cố huynh quả là phóng khoáng”
“Võ phu vốn không thể đi trên con đường trường sinh. Nếu sống mà không vui vậy thì còn đường tay đi toi à. Cố Tây Châu lau miệng ở một cái.
Sau khi ăn no uống no bèn chuẩn bị cáo từ.
“Không ở lại thêm mấy ngày sao?”
“Không được đâu, dù sao ta cũng vừa mới gây với Đại Hạ một trận, ở lại đây thì không hay lắm.
Bọn họ lo lắng, ta cũng mất tự nhiên
Lý Bình An ôm quyền thi lễ với hắn, “Cố huynh, hẹn gặp lại”
Cố Tây Châu cười giòn tan, “Gặp lại không biết đã là mấy chục năm sau rồi.
“Có duyên tự sẽ gặp”
“Được được!”
Cố Tây Châu nói một câu “Được được”, sau đó lập tức hóa thành một tia sáng lao vút lên bầu trời. Hổ con ngồi trong góc tường ôn tập bài vở ngẩng đầu lên nhìn, không khỏi tặc lưỡi khen. Mạnh thật á –
Lý Bình An này rốt cuộc là ai?
Làm sao quen được người mạnh như vậy, còn có thể xưng huynh gọi đệ với người ta.
Mình có thể thoát khỏi móng vuốt của Lý Bình An không?
Ài ~
Hổ con bắt đầu hoài nghi bản thân, quay đầu tiếp tục ôn bài.
“Học mà không tư duy thì….........
Cùng lúc đó, các thế lực của Đại Hạ thầm thở dài một hơi.
Một võ phu Cửu cảnh xuất hiện ở Đại Hạ tương đương với một con mãnh hổ đang đi dạo lung tung,
ai biết được nó sẽ làm gì mình.
Bây giờ cuối cùng mãnh hổ cũng đã rời khỏi rồi.
Tục ngữ có câu: “Trăm dặm bất đồng phong, ngàn dặm bất đồng tục.
(Phong tục mỗi nơi mỗi khác.)
Mặc dù cơ bản giống nhau về ngày lễ, thế những cũng có rất nhiều điểm khác biệt.
Bữa cơm tất niên của Đại Hạ nhất định phải ăn bánh trôi nước.
Lượng bánh ăn cũng rất quan trọng, người đọc sách thì ăn ba viên, mang ý nghĩa tam bộ đăng
khoa.
Theo lý thì nhập gia tùy tục, trước hôm tất niên Lý Bình An đã đi mua sẵn nguyên liệu.
Dùng mè đe, mỡ heo làm nhân bánh, thêm vào đường.
Sau khi đun sôi, ta được những viên bánh trôi thơm ngọt ngon miệng.
Bỗng vào lúc này lại có người tới bái phỏng.
“Điện hạ tới đúng lúc lắm, bánh vừa mới chín”
Lâm Tiêu thi lễ, nói: “Lần này ta phụng mệnh phụ hoàng đến đây”
Lần này gặp mặt, rõ ràng Lâm Tiêu đã câu nệ thêm vài phần, không còn thoải mái tự nhiên như lúc trước.
Dù sao thì khi ấy hắn tự cho là mình hạ thấp thân phận ở cùng với người kia, cho nên nói năng không chút lo lắng. Mà bây giờ trải qua chuyện của Cố Tây Châu, đã hoàn toàn thay đổi ấn tượng của hắn về Lý Bình An, hắn biết người này tuyệt đối không phải người thường.
Bởi vậy, lần này tiếp xúc hắn cẩn thận hơn rất nhiều.
“Ô?”
Nghe Lâm Tiêu nói hắn phụng mệnh phụ hoàng đến đây, nhưng Lý Bình An vẫn chuyên tâm vào nồi bánh trôi của hắn, không mảy may bất ngờ.
“Phụ hoàng muốn mời tiên sinh vào cung ăn tết. “Sắp sang năm mới rồi, không tiện tới quấy rầy.
Lý Bình An không chút suy nghĩ từ chối thẳng.
Các cụ thường nói mùng một không ra khỏi nhà, hơn nữa còn không được quét rác hay đổ rác, như vậy sẽ đuổi may mắn đi.
“.” Lâm Tiêu nghĩ một lúc, “Vậy mùng hai thì sao?”
Theo dân gian mùng hai bắt đầu đi chúc tết, tới nhà bạn bè”, có nghĩa là đến chúc mừng năm mới người thân, bạn bè.
Sợ rằng Lý Bình An sẽ lại từ chối, Lâm Tiêu vội vàng nói.
“Lần trước kinh thành có biến, may mà có tiên sinh cứu giúp mới có thể khiến chuyện lớn hóa nhỏ. Phụ hoàng lúc đó đã muốn mở tiệc mời tiên sinh tới dự. Nhưng vì bận rộn việc nước, lại sợ quấy rầy tiên sinh thanh tu nên bèn thôi. Bây giờ năm mới sắp đến, phụ hoàng dặn ta mãi nhất định phải mời được tiên sinh.
Nếu tiên sinh không đồng ý, ta trở về phụ hoàng biết nhất định sẽ quở trách ta
Nói rồi, Lâm Tiêu bất đắc dĩ nhìn hắn.
Hắn đã nói đến vậy, Lý Bình An cũng không tiện tiếp tục từ chối, chỉ đành đồng ý với hắn.
Sau khi Lâm Tiêu rời đi, Lý Bình An suy nghĩ xem nên mang theo lễ vật gì.
Hay cứ chuẩn bị bao lì xì thôi nhỉ?