Chương 508: Yến hội hoàng cung

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,302 lượt đọc

Chương 508: Yến hội hoàng cung

1565 chữ

Ngày mồng hai tết, bởi vì đã nhận lời mời của Lâm Tiêu, cho nên ngay từ sáng sớm Lý Bình An và lão Ngưu đã bắt đầu dọn dẹp phòng. Đóng chặt cửa sổ, sau đó mới trái dắt trâu, phải dẫn hổ ra khỏi

Vốn không định dẫn Hổ con theo cùng, nhưng để nó ở nhà một mình thì hắn lại không yên tâm. Hắn định để lão Ngưu ở nhà chăm nom Hổ con, lão Ngưu lại từ chối, Ngưu bảo khó lắm mới có cơ hội vào hoàng cung, lão phải đi xem thử một phen.

Hết cách Lý Bình An đành phải dẫn cả hai theo cùng, một người một trâu một hổ thảnh thơi tự do tự tại bước vào hoàng cung.

Chưa gần đến nơi đã có thị vệ chạy tới, ôm quyền hành lễ nói: “Xin hỏi ngài có phải là Lý tiên sinh?” “Là ta, không biết tướng quân làm sao nhận ra Lý mỗ ta?”

“Bệ hạ ra lệnh cho mạt tướng phụng bồi tiên sinh, mời tiên sinh đi theo ta.

“Làm phiền rồi.

Vừa bước vào trong, nghe thấy tiếng cửa lớn dần dần đóng lại. Thâm cung đại viện….thú vị đấy.

Vài bông tuyết trời theo gió bay qua.

Đông đi xuân tới, tuyết rơi một mảnh kinh thiên hàn.

Lý Bình An vừa đi vừa thưởng thức cảnh tuyết rơi trên cung đình.

Đi qua một dãy hành lang nhìn thấy hoàng đế Đại Hạ, Lâm Tiêu và những người khác đang đứng

cho.

Trên áo choàng của hoàng đến Đại Hạ dính khá nhiều tuyết, nhìn dáng vẻ chắc là chờ đã lâu.

“Du khách Lý Bình An tham kiện bệ hạ. Lý Bình An hành lễ.

Không phải quỳ hành lễ, mà chỉ là phương thức chào hỏi bạn bè thông thường.

Hoàng đề cũng đơn giản đáp lễ lại, “Chờ đợi tiên sinh đã lâu, mời tiên sinh vào bên trong

Một lát sau, đám người đi vào trong điện.

Lý Bình An nhìn thấy cảnh này không khỏi có chút kinh ngạc.

Vốn cho rằng chỉ là một bữa cơm bình thường mà thôi, ai ngờ văn võ bá quan đều ở đây, nhìn

xuống thấy đông nghịt người.

Những viên quan đó đều mặc áo bào là chính, đầu đội Lương quan, đi giày vẫn mây, dựa vào mũ

và cách mang mà phân cấp bậc.

Đồng loạt đứng ở đó, tự có khí phách uy nghiêm.

Lý Bình An liếc sơ qua một cái, thần sắc ung dung.

Cùng lúc đó chúng văn võ bá quan đều đang đánh giá Lý Bình An, thấy người kia thần sắc ung dung, có phong thái siêu phàm, thoát tục, trong lòng tự nảy sinh kính nể.

“Mời tiên sinh ngồi.

Thế là Lý Bình An được sắp xếp ngồi cạnh hoàng đế, đây được coi là một vị trí cực kỳ thân cận. Chư vương lần lượt theo thứ tự đông tây nam bắc mà ngồi, quân thần từ tứ phẩm trở lên được ngồi trong điện, từ ngũ phẩm đổ xuống được chiêu đãi ở ngoài viện.

Mà những người được ngồi quanh Thiên tử đều là những nhân vật không tầm thường, người đứng đầu phụng sự Đại Hạ, người đứng đầu Đạo giáo của Đại Hạ, giám chính Khâm Thiên Giám…. “Ngồi.

Lý Bình An nhấc tay, ra hiệu cho lão Ngưu và Hổ con cùng ngồi xuống.

Bên kia đã có thái giám cầm sẵn ghế.

Hổ con hít sâu một hơi, lúc này toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.

Suy cho cùng nó vẫn là yêu quái, mà trong hoàng cung có một luồng sức mạnh bảo vệ. Đừng nói là yêu ma như nó, cho dù là Đại yêu quái một phương cũng không dám tùy ý xông vào hoàng cung.

Nếu không nhờ có Lý Bình An bảo vệ, e rằng nó sớm đã tan thành mây khói.

Nhưng cho dù là vậy, Hổ con vẫn không thể thôi không sợ hãi được.

Hổ con không ngừng nuốt nước miếng, nơp nớp lo sợ.

Cứ tiếp tục như vậy, phỏng chừng nó sẽ bị dọa chết trước thôi.

Chờ sau khi hoàng đế ngồi xuống, tiếng nhạc vang lên.

Bên ngoài tiếng pháo nổ tưng bừng, hoàng đế nâng chén uống cạn, nhạc dừng.

Đám quan phủ quỳ sụp xuống hành lễ.

Mấy người trên hàng ghế đầu không động đậy, chỉ khẽ vuốt cằm nhìn về phía hoàng đế. Rõ ràng nhân vật chính của bữa tiệc này không phải hoàng đế Đại Hạ mà là Lý Bình An hắn. Ngay từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, ánh mắt quan sát Lý Bình An tuyệt không ít hơn hai Lý Bình An thì chẳng nghĩ ngợi gì, chờ chờ bữa tiệc bắt đầu.

Sau khi thực hiện xong một loạt các nghi lễ, cuối cùng cũng: “Khai tiệc !”

Khi giọng nói của viên quan nghi lễ vang lên, cuối cùng bữa tiệc này cũng đã bắt đầu, sau đó có hàng loạt các cung nữ ăn mặc xinh đẹp bưng thức ăn đi tới.

Các nguyên liệu trong bữa tiệc đều là của ngon vật lạ đến từ khắp nơi, nhưng cách ăn, cách làm, hương vị lại không giống nhau.

Nguyên liệu từ các nước khác nhau được chuyển qua đường thủy hoặc đường bộ đưa đến kinh thành, có những món tươi sống phải dùng ngựa chuyển đến.

Thông qua tài nghệ nấu nướng tinh xảo của các đầu bếp nổi danh, quá trình nêm nếm cẩn thận, chú trọng khâu tạo hình, sắc thái, tạo nên các món ăn theo mùa.

Dĩ nhiên đều là thượng phẩm tuyệt hảo.

“Ngưu ~

Lão Ngưu thấp giọng kêu, hai mắt lóe sáng.

Ngay cả Hổ con cũng tạm thời quên đi nỗi sợ, bởi vì nó đã bị các món ngon trên bàn hấp dẫn. “Khụ khụ – chú ý hình tượng”

Lý Bình An khẽ ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở bọn chúng.

Lão Ngưu hỏi có thể gói lại đem về không?

“Chắc không đâu.”

“Ngưu…”

Lão Ngưu vỗ vỗ bụng, đã không cho gói về thế thì nhất định phải ăn thật nhiều.

Tấu lên một khúc nhạc rung động lòng người, khi thì ngân dài, khi thì nhẹ nhàng xuyên thẳng vào lòng người.

Các vũ nữ nâng tay áo dài khẽ múa, như vui như mừng như hát như đang ngại ngùng.

Hàng nghìn cách hoa tươi đẹp từ trên không trung bay xuống, hương hoa thấm nhuần khiến lòng người mê say.

Bước chân nhẹ nhàng đẹp đẽ, phiêu lượn như tiên, váy dài khi mở khi lật càng làm nổi bật dung mạo tuyệt mĩ của các vũ nữ.

Bữa tiệc bắt đầu bằng không khí thân thiện, mọi người cùng nhau nói cười.

“Tiên sinh, quả nhân mời ngài một chén. Hoàng đế Đại Hạ nâng ly rượu.

Lý Bình An uống một hơi hết sạch.

Lâm Tiêu lại tiếp chuyện Lý Bình An một lát, sau đó xuống dưới mười rượu các vị Vương gia và các trưởng bối.

Đại Hạ đến bây giờ vẫn chưa lập thái tử, hoàng đề Đại Hạ không nhiều con, người có tài đức hơn cả lại chính là Lâm Tiêu.

Những người con khác hoặc là tuổi tác quá nhỏ, hoặc là không phù hợp với tề gia trị quốc.

Nói câu khó nghe chính là, cố vớ được đứa cao trong đám lùn. (Ý là chọn một đứa khá khẩm nhất trong đám kém cỏi.)

Mặc dù chưa lập hắn làm thái tử, nhưng đông đảo đại thần đều ngầm hiểu được, vị trí thái tử này chắc chắn thuộc về Lâm Tiêu.

“Nhị thúc, cạn

Một người đàn ông trung niên dáng dấp khôi ngô cười, hắn mới vừa uống liên tục mấy ly lớn nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến hắn lại uống cạn thêm một ly.

“Tửu lượng của Nhị thúc vẫn tốt như xưa”

Yến Vương liếc qua Lý Bình An, hiếu kỳ hỏi: “Ta hỏi này cháu trai lớn, người ngồi bên cạnh bệ hạ là ai vậy?”

“Là Lý tiên sinh

“...Tu hành ở đâu? Danh hiệu là gì?”

Yến Vương hôm qua mới vào thành, cho dù có nghe tin Cố Tây Châu đại náo hoàng cung nhưng tình huống cụ thể lại không biết rõ.

“Ta cũng không rõ lắm.

Yến Vương càng nghi ngờ hơn, ngay cả danh hiệu của người ta cũng không biết sao lại có thể để ngồi trên ghế trên được.

Lâm Tiêu xích lại gần, thì thầm một phen.

Một lát sau, Yến Vương tỏ vẻ đã hiểu ra.

“Nhị thúc cứ thoải mái, tiểu chất phải đi kính rượu các vị thúc thúc khác.

Nhưng người còn lại cũng không ngoại lệ, tất cả những Vương gia khác đều hỏi chung mội vấn đề.

Người ở hàng ghế đầu bọn họ đều biết, bất kể là người đứng đầu Đạo giáo, hay là giám chính Khâm Thiên Giám, người đứng đầu phụng sự Đại Hạ…..

Mà Lý Bình An lại dẫn theo một trâu một hổ ngồi ở đấy đương nhiên là cực kỳ nổi bật rồi.

Thế là Lâm Tiêu đành phải giải thích cho từng người.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right