Chương 509: Hắn thật sự chỉ tới ăn một bữa thôi
1990 chữ
Hôm nay Lý Bình An đến đây mục đích chính là để ăn cơm.
Lần đầu tiên được nếm thử các món ăn trong hoàng cung. Mặc dù hắn đã xông xáo trời nam đất bắc, nếm thử hương vị khắp nơi, nhưng cao lương mỹ vị trong cung đương nhiên trừ hoàng cung ra còn nơi nào được ăn nữa.
Thế nên Lý Bình An ngoài nói với hoàng đế Đại Hạ vài câu, hoặc thi thoảng đáp lời người đứng đầu chấp sự Đại Hạ ra, thì việc hắn làm duy nhất là gắp từng miếng lớn bỏ tọt vào miệng.
Tuy ăn rất nhanh nhưng lại không khiến người ta cảm thấy thô tục.
Lý Bình An sớm đã luyện thành bản lĩnh đặc biệt này.
Ngón cái giữ chắc cái chén, tay cầm đũa lướt nhanh như chuồn chuồn dạo chơi trên mặt nước.
Trong chén vốn trống không, nhìn lại lần nữa đã thấy đầy ắp thức ăn.
Nhưng chỉ một lát sau, đồ ăn trong bát đã hết sạch.
Lập tức lại một phen chuồn chuồn lướt trên nước.
Động tác của lão Ngưu và hắn dường như đồng bộ với nhau.
“Tách tách tách ”
Các món thi nhau được bưng lên bàn, mà bàn này người ngồi chuyên tâm ăn cơm lại ít. Dù sao thì cũng toàn là giám chính, người đứng đầu phụng sự …và các nhân vật lớn khác.
Đa phần bọn họ chỉ ăn thử một miếng, sau đó buông đũa xuống, với bọn họ mà nói những món này chẳng có gì hấp dẫn cả.
Hoặc như người đứng đầu phụng sựu cứ dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần, chẳng để ý đến ai cả.
Không thì như giám chính giữ lễ thi thoảng đáp một câu, uống một chén rượu, nhưng phần lớn thời gian đều ngồi im lặng.
Dáng vẻ như có quen biết gì nhau quái đâu.
Người tu hành càng cao dáng vẻ lại càng như vậy.
Một mặt là bởi vì xung quanh toàn là tiểu bối, khó trách không thể kiểm soát ngôn từ của mình. Mặt khác tính cách của họ là như vậy, đã đến cảnh giới này rồi, cần gì phải hùa theo ai.
Hoàng đế Đại Hạ ngồi ở vị trí đầu, dường như hắn đã sớm quen với cảnh tượng này, cũng không
cảm thấy mất tự nhiên.
Chỉ là đám người kia hoặc là vô tình hoặc cố ý đều nhìn sang Lý Bình An.
Vốn khi bữa tiệc bắt đầu, bọn họ đã bớt phần nào để ý đến hắn. Nhưng nhìn động tác như chuồn chuồn lướt trên mặt nước của Lý Bình An lại hấp dẫn sự chú ý của bọn họ.
Tựa như diễn viên đang đứng trên sân khấu biểu diễn, khi khán giả cảm thấy bắt đầu chán, diễn viên họ lại dùng một cách khách hấp dẫn sự chú ý của khán giả.
Mãi đến khi ăn hết thức ăn trong đĩa cuối cùng, lúc này Lý Bình An mới mang theo dáng vẻ ăn ngon no căng bụng, lười biếng dựa vào ghế.
Nhìn thấy cảnh tượng này, bọn họ hơi bất ngờ.
Ồ sức ăn lớn thật đấy –
Người khác chỉ là tới cho có lệ, hắn thì thật sự tới để ăn.
Đám người ngồi dưới lại âm thầm suy nghĩ, “Nhìn sức ăn này đi, là võ phu à?”
Lại nhớ đến người này là bạn tốt của Cố Tây Châu, Cố Tây Châu là võ phu như vậy rất có thể hắn cũng là một võ phu.
Dù sao thì Lý Bình An vẫn thiếu vài phần phong nhã của bậc cao nhân, điều này khiến ấn tượng của bọn họ về Lý Bình An kém đi mấy phần.
“Tiên sinh, ta mời ngươi một chén.” Lâm Tiêu đi một vòng phía dưới về, hiển nhiên đã hơi say.
Lý Bình An mỉm cười đáp lại.
“Hôm nay tiên sinh có cảm thấy hài lòng không?”
“Hài lòng, đương nhiên hài lòng rồi.
“Ban nãy ta phụng mệnh phụ hoàng tới chào hào các vị thúc thúc và trưởng bối, mong tiên sinh chớ trách. Lâm Tiêu mang ý cười nói.
Lý Bình An khoát tay, “Điện hạ nói đùa, được ở đây ăn một bữa không cần tiền cơm, còn được thưởng thức ca múa nhạc, đây đã là phúc phận của Lý mỗ.
So với Lâm Tiêu của bây giờ, Lý Bình An vẫn thích Lâm Tiêu không câu nệ khi nói chuyện với mình
lúc trước hơn.
Lý Bình An thoáng nhìn qua các vị Vương gia đang xếp hàng, thuận miệng hỏi một câu, “Những người kia đều thuộc dòng dõi hoàng gia à?”
“Vâng, nhưng đây chỉ là một phần nhỏ thôi, còn nhiều người khác bởi vì đường xá xa xôi hoặc có lý
do khác nên không đến được”
Những Vương gia có tư cách tiến vào trong điện chỉ có hai mươi mấy người cũng đã là nhiều rồi, chứ đừng nói đến các Phiên vương khác.
Ở địa phương, con cháu hoàng gia được hưởng đặc quyền, không chịu sự trừng phạt của pháp luật, không nhận sự quản chế của quan phủ ở nơi đó.
Thậm chí còn có thể thực hiện thu thuế ở những nơi đó, ngang ngược ức hiếp dân chúng.
Bảo sao lại xảy ra chuyện Ninh Vương ở Ninh Châu không kiêng nể gì ai, thậm chí còn đánh chế Thông chính sứ Ninh Châu.
Không biết ở những nơi khác của Đại Hạ còn xảy ra bao nhiêu chuyện như thế này đây.
“Ôi nơi đâu cũng toàn con cháu.” Lý Bình An bỗng nhiên nói ra một câu như vậy.
“Tiên sinh nói gì vậy?” Lâm Tiêu hỏi.
Lý Bình An lại cười một tiếng, “Không có gì đau?
Trong mắt Lâm Tiêu lóe lên một tia nghi ngờ, thấy tiên sinh không muốn nói hắn cũng thôi không gặng hỏi.
Tiếng chuông vang lên, bữa tiệc cũng chuẩn bị kết thúc.
Giám chính Khâm Thiên Giám là người đầu tiên rời khỏi, ngay sau đó là người đứng đầu phụng sự Đại hạ đang ngủ gà ngủ gật cũng bật dậy…..những người trên hàng ghế đầu đều lần lượt rời đi. Chí là những văn võ bá quan phía dưới, cùng các vương công quý tộc không dám tự ý rời khỏi sân. Cuối cùng chỉ còn lại Lý Bình An và lão Ngưu, Hổ con vẫn còn ngồi ở đó.
“Điện hạ”
Lý Bình An vừa gọi Lâm Tiêu, vừa lấy một quyển trúc từng trong tay áo ra.
“Lý mỗ nhìn thấy bội kiếm của điện hạ, nghĩ rằng có lẽ điện hạ có hứng thú với võ nghệ, vậy nên sáng táng quyển Kiếm Ý Thiếp này. Năm mới ta lại không có gì cả, đây coi như là quà mừng năm mới tặng cho điện hạ
Giọng điệu của hắn giống như khi còn bé chờ họ hàng đến xông chưa, cho tiền mừng tuổi.
Nhưng Lâm Tiêu thân là con vua, dĩ nhiên hắn không thiếu tiền.
Thế là hôm trước, Lý Bình An đã quyết định xong nên tặng cái gì thay thế tiền mừng tuổi. Mặc kệ thân phận, lễ tiết là điều không thể thiếu.
“...Đa tạ tiên sinh..”
Lâm Tiêu lại không từ chối, tránh khỏi hai bên cùng xấu hổ.
Bởi vì hắn chợt nhớ về khi mình vẫn còn là một đứa trẻ, họ hàng cho hắn tiền mừng tuổi, hắn lại ngại ngùng trốn khắp phòng khiến họ hàng phải đuổi theo đưa cho.
Coi như đuổi kịp, cha mẹ cũng phải nói một hồi mới nhận.
Nếu bây giờ tái hiện lại hình ảnh ấy trước mặt văn võ bác quan, chắc sẽ bị bọn họ cười chết.
Lâm Tiêu thoáng nhìn qua Kiếm Ý Thiếp, nhưng không nhìn ra đó là môn võ gì.
Chỉ cảm thấy nét chữ sáng lạn, có cảm giác như Đại tướng quân khoác áo chuẩn bị rong ruổi ra chiến truong.
Tuy không nhìn ra giá trị trong đó nhưng vẫn ca ngợi một phen.
Dù sao cứ khen hay là được, cũng chẳng sao.
Lý Bình An nhìn thấu hắn nhưng không nói ra, hắn chỉ cười.
Sau đó, Lý Bình An lại giương mắt nhìn Hoài Lâm công chúa.
Nói thẳng ra bữa tiệc này do hoàng đế Đại Hạ mời, ở đây chỉ có Lâm Tiêu và công chúa Hoài Lâm là vãn bỗi. Cho nên đối tượng cho tiền mừng tuổi dĩ nhiên là hia người bọn họ.
“Đây là đan giảm cân do Lý mỗ luyện chế, mong công chúa hãy nhận.
“Đan giảm cân?” hai mắt công chúa Hoài Lâm tỏa sáng, “Còn có loại đan dược này sao?”
Lúc trước nàng chỉ biết có đan dưỡng nhan hoặc đan bài độc,... nhưng nàng chưa từng nghe qua đan giảm cân.
Thực sự thì trên thị trường có một số loại đan dược có thể thay đổi hình thể, tuy vậy dù nhiều hay ít vẫn có một số tác dụng phụ.
Cho nên nàng đương nhiên không dám uống thử.
Lý Bình An bình thản nói, “Công chúa cứ yên tâm dùng, thuốc này không có hại cho cơ thể người”
Nếu lời này mà do tán tu nói ra, Hoài Lâm chắc chắn sẽ không tin.
Nhưng lời này lại do Lý Bình An nói ra, nên nàng không chút nghi ngờ mà tin tưởng.
“Tuy vậy công chúa chỉ cần ăn một viên một tháng là được rồi.
“Đa tạ tiên sinh” Công chúa Hoài Lâm ngập tràn hạnh phúc nói.
Có thể thấy được, Hoài Lâm là cảm thấy vui từ trong tâm.
Bởi vì muốn khống chế cân nặng của mình, cho nên ngày thường nàng không dám ăn nhiều, nhưng hết lần này đến lần khác lại nhịn không được.
Món quà này thật sự đã chạm tới trái tim của nàng.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lý Bình An từ chối lời mời ở lại cung chơi vài ngày của hoàng đế Đại Hạ. Bữa này ăn miễn phí đã rất hài lòng rồi, ăn xong vui vẻ.
Không gặp phải chuyện gì khiến mình không vui, cũng không gặp những kẻ chủ động muốn khiêu khích hắn.
Cũng không xảy ra chuyện có người la hét nói hắn không xứng ngồi hàng đầu.
Tất cả đều trải qua bình yên như vậy
Tuyết lại rơi trên kinh thành, Lâm Tiêu ngồi cưới mái hiên ngắm tuyết rơi.
“Điện hạ, nên đi học rồi.”
Giọng nói của thầy dạy học kéo hắn về với thực tại.
Lâm Tiêu biến sắc, yếu ớt rên một tiếng, “Sư phụ, hình như hôm nay ta bệnh rồi.
“Bệnh thì đi tìm ngự y
“Nhưng ngự ý không chữa được bệnh này”
“Vậy thì đi gọi Khâm Thiên Giám
Thầy dạy học tiếp tục bước vào trong điện, “Điện hạ, dạo này người đang đọc sách gì vậy?”
Sư phụ liếc nhìn sách trên bàn, đa phần đều là tiểu thuyết hoặc sách truyện tranh.
Thấy cảnh này, sư phụ không khỏi nhíu mày, sau đó lông mày giãn ra.
[Kiếm Ý Thiếp]
“Cuối cùng ta cũng yên lòng”
Sư phụ gật đầu, điện hạ cuối cùng cũng đã đọc sách hữu dụng rồi.
Khóe miệng Lâm Tiêu giật giật, Thiếp này Lý Bình An đưa cho hắn, mỗi chữ trong đó hắn đều biết
đấy, nhưng khi tổ hợp lại hắn nhìn sao cũng không hiểu nổi.
Nghiên cứu hai ngày rồi mà chẳng rút ra được gì cả, thế là đành đặt sang một bên.
“Sư phụ người đến đúng lúc lắm, người giúp ta nghiên cứu quyển Kiếm Ý Thiếp kia đi.