Chương 510: Kiếm Ý Thiế

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 756 lượt đọc

Chương 510: Kiếm Ý Thiế

1562 chữ

“Kiếm Ý Thiếp?”

Đông Cung sư phụ mở cuộn thiếp ra, nhìn bút tích của Lý Bình An.

Nét chữ cứng cáp, cách hành văn mạnh mẽ.

Đông Cung sư phụ khẽ gật đầu, dường như đang tán thưởng nét chữ này.

Ông nói: “Đây là do ai tặng cho điện hạ?”

“Sư phụ chắc không biết người ta đâu, là một người bạn của ta.

“Ta không biết? Ta nói gì với điện hạ, điện hạ cũng quên hết sạch.

Điện hạ chớ có tùy ý thông hiểu Kiếm Ý Thiếp của người ta. Vật này cũng giống như đôi giày vậy. Chỉ khi người mang lên chân mới biết được có hay không hợp với mình, người khác đeo lên vô cùng thoải mái, nhưng khi người đeo lên chân mới biết là nó quá nhỏ.

Người tặng món quà này cho điện hạ là công tử nhà ai? Hay là vương công quý tộc?

Chỗ ta hẵng còn mấy quyển Kiếm Ý Thiếp, nếu điện hạ thích ta sai người mang đến cho điện hạ xem thử. Ta viết những quyển ấy cũng đã nhiều năm, giờ nghĩ lại thật sự có chút xấu hổ. Rõ ràng mình chưa đạt tới cảnh giới kia, lại nhất định viết cho bằng được.

Tuy vậy, với điện hạ mà nói nó vẫn có giá trị nghiên cứu nhất định, tất cả đều là bảo vậy vô giá đó. Đông Cung sư phụ nhớ lại hồi mình còn ngây ngô, không khỏi bật cười.

Sau đó, lập tức sai người tới phòng của mình lấy Kiếm thiếp.

Tuy nói giờ mình đọc lại Kiếm thiếp mình viết khi xưa cảm thấy có chút buồn cười, thế nhưng để cho người khác đọc, hắn vẫn còn cảm thấy tự tin chán.

“Nào, đưa ta xem thử cuốn Kiếm Ý Thiếp này nào?

Đông Cung sư phụ vừa lẩm bẩm, vừa lật Kiếm Ý Thiếp ra xem.

Hắn cũng không sợ cuốn Kiếm Ý Thiếp này là giả, người tặng quà biết thân phận của điện hạ tự sẽ cẩn thận.

Chỉ là trong Kiếm Ý Thiếp có bao nhiêu phần là giả, còn cần qua kiểm chứng.

Có thể bên ngoài là vàng là bạc nhưng bên trong chỉ toàn thối nát.

Lâm Tiêu nghe tai này ra tai kia, lòng chuyên tâm ngắm nhìn cảnh tuyết.

Sư phụ thì cái gì cũng tốt, ngặt nỗi nói toàn lời khó hiểu, giày vò hắn quá.

Lý tiên sinh tặng Kiếm Ý Thiếp cho mình, chắc chắn cũng hợp với mình chỉ là mình chưa hiểu triệt

để mà thôi.

Lâm Tiểu nghĩ như vậy.

Sư phụ chưa được gặp Lý tiên sinh, nếu sư phụ gặp Lý tiên sinh nhất định sẽ biết tiên sinh là người thật sự có bản lĩnh. Có thể giáo dục hoàng tử đương nhiên không phải người thường rồi.

Vương triều Đại Hạ lấy thái tử làm trọng tâm.

Đại Hạ bố trí thêm một loạt chức quan, đưa các quan Đông Cung vào hệ thống triều đình và được thống nhất trong hệ thống. Mục đích là để những quan lại này ở cạnh, chăm nom bồi dưỡng thái

Ba chức vụ quan trọng nhất gồm có: “Thái tử thái sư, thái tử thái phó, thái tử thái bảo (gọi chung lại là “Tam sư”)

Thái tử thiếu sư, thái tử thiếu phó, thái tử thiếu bảo gọi là “Tam thiếu”.

Quan Tam sư bắt đầu từ nhất phẩm đổ lên, nhiệm vụ là phụ đạo đạo đức cho thái tử.

Quan Tam thiếu từ nhị phẩm đổ lên, dạy cho thái tử đạo đức dựa theo quan điểm của Tam công.

Tuy Đại Hạ vẫn chưa lập thái tử, nhưng Lâm Tiêu thân là người được ông nhận là người nối nghiệp đã sớm có thành viên cốt cán của mình.

Đông Cung sư phụ hiệu là Vụ Sơn.

Vốn là một vị ẩn sĩ, sau đó được hoàng đế Đại Hạ đích thân đến mời hắn rời núi, tới phụ tá Lâm Tiêu.

Một mình ngài ấy kiêm luôn chức quan Tam Thiếu, riêng điều này thôi đã đủ để thấy năng lực của ngài.

Theo tiếng đọc, kiếm ý thấp thoáng hiện lên trên linh đài.

Lúc mới bắt đầu hẵng còn chưa rõ ràng, nhưng một lúc sau càng ngày càng hiện rõ. Cuối cùng, hắn đã có thể cảm nhận rõ ràng sự xuất hiện của phi kiếm trên linh đài.

Trên mũi kiếm có một tầng hào quang nhàn nhạt, mong manh như làn nước mùa thua.

Đông Cung sư phụ khó khăn hít thở, chỉ thấy mồ hôi xuất hiện hóa thành từng giọt nước theo sống mũi rơi xuống.

Những văn tự trong Kiếm Ý Thiếp như thể đang sống dậy, nhảy múa trước mặt hắn.

Thoáng chốc hắn đã giác ngộ, tựa như một bình cam lộ đang tưới lên trái tim của hắn. Khiến cả

người hắn trở nên thanh tỉnh, thông suốt.

Giây phút này, Đông Cung sư phụ đã hiểu.

Nếu mình là người tâm chí không kiên định, tu vi không đủ, sợ rằng sẽ phải tiếp nhận cảm giác khó mà chịu đựng được.

Đột nhiên, trong lòng hắn chất động, khí thế vất vả lắm mới có thể ngưng tụ lại được, giờ đây giống như bồn nước bị đục rách một lỗ.

Hắn xoay người, bất mãn nhìn kẻ phá hỏng nói: “Điện hạ

Lâm Tiêu lùi về sau một bước, bỗng nhiên hắn cảm thấy vị sư phụ thân thiết này hình như đang muốn cho mình một bạt tay.

“Sư phụ….Kiếm Ý Thiếp này thế nào?”

Đông Cung sư phụ hít sâu một hơi rồi thở ra, trầm giọng hỏi: “Ngươi vừa nói Kiếm Ý Thiếp này là do

ai tặng cho ngươi.

“Một người bạn”

“Bạn đến từ đâu?”

“Một vị tiên sinh đến từ Trung Châu”

“Trung Châu?” Đông Cung sư phụ vuốt mồ hôi trên trán rồi nói tiếp, “Nói rõ nghe xem nào” Lâm Tiêu kể tường tận mọi chuyện cho sư phụ mình nghe, rồi cẩn thận hỏi: “Sư phụ, Kiếm Ý Thiếp này có phải quý giá lắm không?”

Đông Cung sư phụ trầm mặc một hồi rồi nói, “Bảo vật vô giá.

Khóe miệng Lâm Tiêu không khỏi cong lên, quả nhiên lễ vật của Lý tiên sinh không thể thấp kém được.

“Chỉ là ta xem mãi cũng không hiểu, mong sư phụ giúp ta giải thích.

Đông Cung sư phụ hừ một tiếng, “Ngày thường bảo điện hạ đọc nhiều sách, luyện kiếm nhiều hơn nhưng điện hạ không nghe. Bây giờ biết nóng lòng rồi sao?”

Lâm Tiêu cười.

“Đại nhân, [Kiếm Thiếp] mà ngài dặn”

Có thái giám mang lên một chồng Kiếm Thiếp thật dày, chính là những Kiếm Thiếp mà Đông Cung sư phụ đã nói.

Đông Cung sư phụ gật đầu: “Ừm, lại đem về đi”

Thái giám:...........

“Trung Châu?” Đông Cung sư phụ vuốt mồ hôi trên trán rồi nói tiếp, “Nói rõ nghe xem nào. Lâm Tiêu kể tường tận mọi chuyện cho sư phụ mình nghe, rồi cẩn thận hỏi: “Sư phụ, Kiếm Ý Thiếp này có phải quý giá lắm không?”

Đông Cung sư phụ trầm mặc một hồi rồi nói, “Bảo vật vô giá”

“Chỉ là ta xem mãi cũng không hiểu, mong sư phụ giúp ta giải thích

“Đại nhân, [Kiếm Thiếp] mà ngài dặn!”

Đông Cung sư phụ gật đầu: “Ừm, lại đem về đi?

Đông Cung sư phụ từ từ cuộn lại Kiếm Ý Thiếp của Lý Bình An, đầu cũng không thèm di chuyển nói: “Chờ vi sư quay về nghiên cứu kỹ càng một phen.

Lâm Tiêu cảm thấy lạ lạ, bèn tiến lên một bước kéo lại tay áo sư phụ, “Ơ, sư phụ…. đó là tiên sinh cho ta mà.

Đông Cung sư phụ liếc mắt nhìn hắn, “Vậy ngươi đọc hiểu không?”

Lâm Tiêu lắc đầu.

“Kiếm Ý Thiếp này nằm trong tay điện hạ còn không bằng cây củi, chờ vi sư thấu hiểu hết nội dung bên trong sẽ tới truyền thụ lại cho ngài. Đông Cung sư phụ thấm thía nói.

Lâm Tiêu trừng mắt nhìn, “Thật ạ?”

“Hừ, tiểu tử này, vi sư có bao giờ lừa ngươi chưa. Ngươi còn trẻ có nhiều thư không thể hiểu được. Nói rồi, Đông Cung sư phụ nhanh chân rời đi.

Bước đi rất nhanh như thể sợ người kia sẽ hối hận.

“Sư phụ! Sư phụ! Ngươi mà không ra ta sẽ phá cửa đó.”

Lâm Tiêu hô mấy tiếng, nhưng không thấy ai đáp lại.

“Hừ, lão già này!”

Lâm Tiêu chống eo, không nhịn được mắng một câu.

Bỗng nhiên bị đạp cho một cái, khiến hắn chao đảo suýt ngữa ngã gục.

Vừa quay

- đầu đã chẳng thấy bóng dáng sư phụ đâu.

“Có bản lĩnh ngươi cả đời không ra đi”

Lâm Tiêu xoa mông, lầm bầm một câu, vốn định hồi cung nhưng đi được nửa đường lại gặp trưởng tỷ Hoài Lâm.

“Sao vậy? Sao nhìn giận dỗi thế?” Công chúa Hoài Lâm hiếu kỳ hỏi.

Đệ đệ của mình tốt tính lắm, hiếm khi nổi giận với hạ nhân, nhưng hôm nay lại có dáng vẻ giận không chịu được.

Lâm Tiêu kể chuyện Kiếm Ý Thiếp của Lý tiên sinh tặng cho mình, nhưng lại bị Đông Cung sư phụ cướp mất cho công chúa Hoài Lâm nghe.

Công chúa Hoài Lâm nghe vậy cười nói: “ Vụ Sơn chân nhân sao có thể cướp đồ của một tên tiểu bối như ngươi được? Chắc là ngài ấy vẫn chưa ngộ ra thôi, ngươi vội làm chi?”

xong bèn vui vẻ rời đi.

Lâm Tiêu nhìn bóng lưng nàng, thầm hỏi.

“Hôm nay chị ta có gì vui vậy nhì?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right