Chương 511: Đặt tên cho Hổ co

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,810 lượt đọc

Chương 511: Đặt tên cho Hổ co

13:31

1655 chữ

Công chúa Hoài Lâm về đến cung của mình, nàng vội vàng sai nô tỳ đem đan giảm cân của Lý tiên sinh đến cho mình.

Thật ra nàng vẫn có chút sợ hãi trong lòng nên từ đó đến giờ vẫn chưa dám ăn. Nhưng hôm nay nàng biết chuyện Kiếm Ý Thiếp mà Lý tiên sinh tặng cho Lâm Tiêu thế mà khiến Đông Cung sư phụ phải vò đầu bứt tai suy nghĩ, vậy thì mình ăn đan giảm cân mà tiên sinh cho nhất định sẽ không làm sao đâu.

Nghe theo lời dặn dò của Lý Bình An lúc đi, Hoài Lâm chỉ uống một viên.

Nàng khẽ sờ lên vùng bụng của mình, mặt đầy mong chờ thầm nghĩ: Đan này sẽ hoạt động như thế nào nhỉ? Là “Bùm” một cái hay là “Chíu” một cái rồi giảm nhỉ? Hay là…...

“Oc oc~”

Sắc mặt Hoài Lâm chợt biến, nghĩ sao bụng mình lại kêu ọc ọc nhỉ?

“ỌC ỌC ỌC ~”

“...Công chúa?”

Công chúa Hoài Lâm cắn môi nói, “Mau đến nhà xí”

Ba canh giờ sau.

Hoài Lâm gắng lê bước chân, khuôn mặt nàng có hơi trắng bệch, dở khóc dở cười nghĩ.

Đây…giảm cân đan là như vậy sao?”

Đan dược này có hiện rõ hiệu quả thật, nhưng không hợp tí nào với hình tượng thế ngoại cao nhân của Lý tiên sinh cả!

Giảm cân đan sau khi được Lý Bình An cải tiến, chẳng những có hiệu quả bài độc dưỡng nhan, không ảnh hưởng đến cơ thể mà lại còn nhuận tràng dễ tiêu hóa.

Quan trọng hơn, Lý Bình An còn bỏ thêm vào đó một loại thuốc bột đặc biệt, khiến cho người dùng đan không cảm thấy đau mông do ngồi bồn cầu lâu.

Đồng thời hắn còn thêm Linh phấn bạc hà vào trong đó, có tác dụng kích hoạt niêm mạc dưới da và dậy thần kinh cảm giác, đem đến cho người ta cảm giác “mát mẻ”.

Giúp cơ thể không còn cảm thấy nóng bức, khó chịu do phải gặng sức.

Ngoài những công hiệu đó ra, còn có một chi tiết nhỏ khác. Bên trong đan dược có chứa lượng chất dinh dưỡng nhất định, lượng chất dinh dưỡng này sẽ được giữ lại trong cơ thể, giúp người uống đan sẽ không vì bởi bài tiết quá nhiều mà khiến cơ thể mất nước.

Đây là đề nghị của lão Ngưu, Lý Bình An cảm thấy khá có lý nên hắn đã giữ lại.

Cuối cùng đan ra lò, hiệu quả cực rõ. Chỉ tiếc là người uống không hiểu được tấm lòng này của Lý Bình An thôi.

Lúc này ở vùng ngoại ô phía Đông, Lý Bình An khẽ hắt xì hơi một cái, dường như hắn cảm ứng được công chúa Hoài Lâm đã ăn đan dược mình tặng, nên bỗng bật cười.

Lão Ngưu kêu một tiếng, nhắc nhở Lý Bình An mau ăn cơm đi.

Cơm tối hôm nay có thịt nướng khoai tây, khoai tây nướng xong rồi giã nát thả lên trên miếng thịt đã được nướng xong, thêm vào một lớp tương ót.

Lý Bình An và lão Ngưu ăn đến say sưa, ngon lành.

Hổ con thì còn bận lau nhà, tí nữa còn phải giặt quần áo. Nó nghe thấy mùi thịt thơm, miệng túa nước miếng.

Bởi vì chưa làm xong bài tập hôm qua tiên sinh giao, cho nên hôm nay không được phép ăn cơm. Lão Ngưu nhìn nó một cái, quay sang hỏi Lý Bình An có phải nên đặt cho Hổ con một cái tên không, cứ kêu như này không tiện cho lắm.

Lý Bình An suy nghĩ một hồi, gọi Hổ con đến hỏi xem nó có tên hay chưa.

Hổ con lắc đầu, tròng mắt nhỏ xoay vòng vòng, chắp tay nói với hắn: “Mong tiên sinh ban tên cho

Nó trước đó có nghe qua câu “Tiên nhân chỉ lộ” “Tiên nhân chỉ lộ” có nghĩa là những tiểu bối, hoặc người thường được các cao nhân đắc đạo chỉ dạy cho. Một câu chỉ dẫn thôi đã đủ để phá thiên cơ, đoán trước kiếp nạn xem mình nên chọn con đường tu hành nào, có thể trở thành thần không? Mà bây giờ nếu nó được tiên nhân ban tên cho, sợ rằng quãng đời còn lại sẽ mở rộng thênh thang. Hổ con mở to hai mắt, móng nhỏ đặt trước ngực, cúi đầu xuống.

Thi thoảng ngước mắt nhìn lên, dáng vẻ được sủng mà sợ.

Lý Bình An do dự một hồi, “Vậy gọi ngươi là….Cẩu Đản (chó chết Hổ con: (Qo9)...

))) được không?”

Cả người nó cứng đờ, cố gắng kéo khóe miệng lên nói: “Đa tạ tiên sinh ban tên.

Mặc dù nó rất không thích cái tên này, nhưng không dám nói một chữ “không”.

Lý Bình An cười, “Đùa thôi.”

Muốn đặt tên đương nhiên phải suy nghĩ kỹ càng rồi.

“Gia Trạch, hai chữ này thì sao?”

“Xin hỏi tiên sinh, hai chữ này có nghĩa là gì?”

“Từng có câu thơ “Dương xuân bố đức trạch, vạn vật sinh quang huy.

Chữ “Gia” ý chỉ sự lương thiện, lạc quan, may mắn.

Mà “Trạch” chỉ từ bi lương thiện, có lòng biết ơn và biết báo đáp cho người, ta hi vọng ngươi trở thành người như vậy.

À không! Trở thành một con hổ như vậy”

“Gia Trạch, Gia Trạch…” Hổ con khẽ nhắc lại hai lần.

Lý Bình An giương đôi mắt trắng rã nhìn nó, tuy Hổ con bây giờ cực kỳ hung tàn, khác xa một trời một vực so với cái tên Gia Trạch.

Nhưng không có nghĩa là Hổ con sẽ mãi như vậy, Lý Bình An vẫn còn kỳ vọng vào nó lắm.

Lão Ngưu nghe thấy tên mới của Hổ con, lập tức gọi ngay tên nó cho nóng.

Mau đi nấu nước tắm cho trâu ta nhanh !

Kinh thành lại có tuyết, người ta đoán rằng có lẽ đây là trận tuyết cuối cùng trong năm nay. Hẻm nhỏ vắng người, chỉ nghe thấy tiếng gió.

“Lão Ngưu, muốn ăn hồ lô đường không?”

“Gia Trạch thì sao?”

Hổ con yếu ớt nói, “Ta nghe theo Ngưu ca. Nó vẫn mang dáng vẻ tiểu đệ như lúc trước.

Lý Bình An bật cười, ra ngoài hẻm mua lấy ba xiền hồ lô đường đủ cho ba người, vừa đi vằn ăn.

Trên đường có rất ít người, cũng ít có ai để ý đến tấm áo xanh mong r manh kia cứ vậy mà băng qua

gió tuyết, cảm tưởng như lạnh giá đến đâu cũng bị tấm áo ấy chặn lại.

“Hôm nay ăn lẩu đi? Lý Bình An ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy tuyết.

“Ngưu.”

Lão Ngưu kêu lên một tiếng tán thành.

Nghĩ đến cảnh cùng nhau vây quanh bếp lửa ăn lẩu, nói chuyện mà vui.

Củi cháy vang lên tiếng “Tanh tách”, bếp lửa đỏng bừng, mùi lẩu thơm ùa lên mũi, nước lẩu càng nấu cảm thơm.

Phòng khẽ hé ra một khe nhỏ, mặc dù có hơi lạnh lưng nhưng vừa ăn lẩu vời có tí lạnh của mùa đông là tuyệt cà là vời.

“Tiên sinh, hôm nay ta mang hoa tửu tới cho người này.

Lâm Tiêu chỉ chỉ vò rượu trên bàn.

“Đa tạ điện hạ.

“Tiên sinh không cần khách khí với ta” Lâm Tiêu xoa xoa hai tay, má đỏ ửng.

“Nói đi, hôm nay muốn hỏi gì?” Có vẻ như Lý Bình An đoán được ý định của hắn.

Lâm Tiêu cười hề hề.

Từ khi Kiếm Ý Thiếp Lý tiên sinh tặng cho mình bị Đông Cung sư phụ cướp mất, đã nửa tháng rồi mà lão già chết tiệt kia vẫn cứu đóng kín cửa phòng bảo đang tiếp tục nghiên cứu.

Cửa lớn chẳng ra, cửa nhỏ chẳng thấy mặt.

Hết cách, Lâm Tiêu đành phải tìm đến Lý Bình An.

Nhưng Kiếm Ý Thiếp làm gì có quyển thứ hai? Tuy vậy, Lâm Tiêu bất ngờ phát hiện, khi hai người nói chuyện trên trời dưới đất Lý tiên sinh đã giải đáp gần như toàn bộ khúc mắc của mình. Thế là ngầm ước định, chuyện gì mình không hiểu, cứ cầm theo thức ăn hoặc là rượu tới tìm tiên Lâm Tiêu mở hoa tửu ra, rót cho Lý Bình An một chén. Còn rất hiểu chuyện rót cho lão Ngưu một chén khác. Lão Ngưu hài lòng gật đầu, đứa nhỏ này tốt đấy !

“Gần đây phụ hoàng cứ hỏi ta chuyện nước, bảo ta tham dự vào chuyện quân cơ đại sự, làm ta buồn muốn chết”

Lý Bình An uống cạn chén hoa tửu, cười nói với hắn: “Đây là phụ hoàng ngươi đang chuẩn bị cho người kế vị, có gì đâu mà buồn?”

“Phụ hoàng ta vẫn còn sống mà, huống chi ta cũng không hứng thú lắm với hoàng vị”

Lời này tất nhiên không dám tùy tiện nói với người ngoài, chỉ là ở cùng với Lý Bình An một khoảng thời gian, thái độ của Lâm Tiêu hết thế này lại biến sang thế khác.

Từ hiếu kỳ, tùy tiện đến khi phát hiện sự thật về người kia lại câu nệ, thận trọng từng li. Cuối cùng ở gần người kia, dần dà lại trở về như ban đầu.

Hai người nói linh tinh một hồi, lại trở về chủ đề chính.

“Phụ hoàng, hỏi ta cảm thấy như thế nào về chuyện của Phiên vương?”

Lý Bình An gật đầu, hoàng đề Đại Hạ này vẫn chưa mất trí hắn, cũng biết tôn thất đã đến cảnh đuôi khó khó vẫy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right