Chương 512: Từng hạt gạo
1440 chữ
Bên ngoài gió tuyết vẫn lớn như vậy, gió đi rất vội vã, tuyết theo gió đổ xuống như thác nước trắng xóa bắt nguồn từ chân trời.
Tuyết rơi thành từng đống xuống tán cây, tiếng “răng rắc răng rắc”, tuyết trên trời rơi xuống hòa cùng với tuyết dưới mắt đất khiến người nhìn vào mà hoa mắt.
Vùng ngoại ô phía Đông Kinh Thành.
Trong phòng, ánh lửa lập lòe. Lửa cháy rất cao, ấm nước cũng bị đun cháy thành một mảnh đen
nhánh.
Canh trong nồi không ngừng bốc hơi, mùi nước canh hòa lẫn hương vị thơm lừng kích thích vị giác. Cắn một miếng thịt bò cay mềm, vừa đủ độ dai, thơm ngon vô cùng.
Trong phòng ấm áp như vậy, nào bận tâm đến gió tuyết ngoài kia đang ngày một lớn hơn.
Lão Ngưu tựa vào lò lửa ngủ gật.
Hổ con vừa mới được đặt tên là Gia Trạch thì ngồi trong xó, cầm ngọn đèn dầu. Đốt lửa đọc sách. Tầng hay tiểu viện, Lý Bình An và Lâm Tiêu đang nấu rượu, nói chuyện.
Vừa đun lửa vừa thưởng thức cảnh tuyết bay ngoài cửa sổ.
“Nếu muốn quốc thái dân an, Phiên vương tất trừ. Lý Bình An thản nhiên nói.
Lâm Tiêu lại hơi khó xử đáp lời: “Nhưng những Phiên vương này đều là người trong nhà, máu mủ ruột thịt.
Khi xưa tổ tông lập quốc đã định ra quốc sách như thế này: Chỉ chia tước vị mà không ban đất, không cần gần dân, chỉ việc hưởng lộc không cần tham gia vào chuyện trị quốc.
Vốn đã bị tước đoạt quyền lực, hơn nữa càng không nói đến tìm cơ hội tạo phản. Đến mức này rồi còn muốn đuổi cùng giết tận há chẳng phải là quá vô tình?”
Lý Bình An nói: “Cũng không phải muốn đuổi cùng giết tận. Nhưng điện hạ nhìn xem, cứ cái đà này Đại Hạ sẽ kiên trì được bao lâu?”
Lâm Tiêu không quan tâm nói: “Chỉ là một ít con cháu thôi mà, Đại Hạ làm gì không nuôi nổi họ”
Lý Bình An cười, “Vậy người tính xem, bây giờ Đại Hạ có bao nhiêu Thân Vương, có bao nhiêu Quận Vương…?”
Lâm Tiêu nhíu mày, thầm đếm.
“Tính cả thể, chắc cũng khoảng hơn một trăm người”
“Hơn một trăm ngươi. Lý Bình An nói tiếp, “Vậy một trăm người này sau này có sinh con không? Sau khi phụ vương của người lên ngôi đã hạn chế quyền lực của bọn họ, đám người kia đã mất đi động lực đuổi theo quyền lực, sống phóng túng cả ngày chỉ làm mỗi một chuyện là sinh con. Sinh con, con lại sinh cháu, cháu lại sinh ra chắt đời con đời cháu đếm bao nhiêu cho hết Lâm Tiêu cau mày, dường như hắn không cho rằng những gì Lý Bình An nói là đúng. Hắn thân là hoàng tử, ngay từ nhỏ đã không có khái niệm về tiền tài.
Hoàng gia còn thiếu tiền được á?
Chỉ sinh mấy đứa bé thôi mà?
Này thì có làm sao đâu, chỉ cần bọn họ không gây chuyện, không tạo phản tiêu cho bọn họ ít tiền thì có đáng là gì?
Lâm Tiêu nghĩ bỏ chút ít mà nhận được vầy cũng đáng.
Lý Bình An nhìn ra tâm tư của hắn, thả một miếng thịt dê vào trong miệng, ôi lưỡi nóng quá.
Lại uống thêm một ngụm rượu, dư vị còn vang vọng đâu đây.
“Dạo này nhà hơi thiếu gạo”
Lâm Tiêu không biết vì sao tiên sinh lại nhắc đến “gạo”, nghe thế thuận mồm nói: “Để mai ta sai người đem gạo đến cho tiên sinh.”
Lý Bình An gật đầu, “Vậy xin đa tạ điện hạ. Điện hạ cảm thấy cho bao nhiêu thì đủ?”
Lâm Tiêu nói: “Tiên sinh muốn ăn bao nhiêu ta sang người mang tới bấy nhiêu”
Lý Bình An thấy hắn đã sụp bẫy, cười nói: “Ta cũng không muốn nhận quá nhiều gạo của ngươi. Như vậy đi, ta có một bàn cờ đặt dưới lầu, ngươi mang nó về, đặt đầy gạo lên bàn cờ là được rồi.
Ô đầu tiên ngươi thả 1 hạt, ô thứ hai ngươi thả 2 hạt, ô thứ ba ngươi thả 4 hạt, ô thứ tư ngươi thả vào đó 8 hạt,...cứ như vậy cho đến ô thứ 64, chỉ cần số gạo ô sau bằng gấp hai lần số gạo của ô trước là được rồi”
“...” Lâm Tiêu mặc dù chẳng hiểu gì, nhưng vẫn sảng khoái đáp ứng.
Chỉ là tí gạo thôi mà.
“Được, chờ nửa tháng sau công tử mang gạo đến cho ta”
“Cần gì, nửa ngày thôi. Mai ta sẽ sai người mang gạo đến cho ngươi.”
Sau khi quay về hoàng cung, Lâm Tiêu theo những gì Lý tiên sinh bảo mà giao phó cho thuốc hạ. Chuẩn bị gạo, thå gao , vào mỗi ô sao cho số gạo ở ô sau gấp 2 lần số gạo ở ô trước, đến ô thứ 64 mới thôi.
Sau khi giao xong việc cho thuộc hạ, Lâm Tiêu chẳng thèm đoái hoài gì cả, hắn về phòng làm một giấc.
Đến khi hắn tỉnh lại, chỉ thấy thái giám mặt mày khó xử đứng ngoài cửa ra vào.
“Điện hạ, ngài tới xem thử đi.
“Sao vậy?”
“.....Xảy ra vấn đề”
Lâm Tiêu nhíu mày, mặc y phục rồi đi theo thái giám.
Hắn đến gần kho lúa, chỉ thấy từng túi rỗng được gấp gọn gàng đặt dưới đất.
Ô thứ nhất thả 1 hạt, ô thứ hai thả 2 hạt, ô thứ ba thả 4 hạt….... Còn chưa tới ô thứ hai mươi lương
thực đã hết mất rồi còn đâu.
Nhưng gạo cứ theo bội số mà tăng.
“Sao có thể nhiều như thế được?” Lâm Tiêu kinh ngạc hỏi.
Viên quan thống kê lương thực lau mồ hôi trên chán, bước nhanh đến trước mặt Lâm Tiêu trình bày.
“Điện hạ, nếu cứ như vậy theo tính toán của hạ quan, cho dù có gom hết lương thực trên cả nước cũng không đủ dùng.
Không chỉ riêng nước ta, cho dù có gom luôn lương thực của các nước khác cũng không đủ”
“Nhiều như vậy sao?”
Viên quan run run, “Đâu chỉ có vậy ạ….Thật sự..là rất nhiều….rất nhiều…”
Đôi lông mày của Lâm Tiêu dính chặt vào nhau, hắn lẳng lặng quan sát từng túi sao.
Lúc này hắn bỗng hiểu ra điều gì đó.
Phiên vương nhiều vô số kể, cha truyền con, con truyền cháu,....
Giống như như hạt gạo này, cứ gấp hai rồi gấp ba.
Mặc dù triều đình có quy định, đời con đời cháu đãi ngộ thấp hơn đời trước một bậc. Nhưng chắc gì mỗi Phiên vương chỉ sinh một đứa con thôi.
Nhớ đâu sinh hai, hai sinh bốn, bốn sinh tám,....đây coi như là mức thấp nhất rồi.
Lâm Tiêu hít sâu một hơi, lúc này hắn mới bừng tỉnh đại ngộ.
Lý Bình An vừa mới ra phố mua điểm tâm về.
Bỗng thấy một chiếc xe ngựa dừng trước cửa, thấy Lâm Tiêu đang sai người làm chuyển gạo đến cho hắn.
Lý Bình An tiến lên trước, “Ồ điện hạ, sao lại ít gao thế?”
“Tiên sinh ngài đã sớm biết rồi, đừng cười nhạo ta nữa. Lâm Tiêu hơi xấu hổ nói.
“Mời điện hạ vào trong”
Trong phòng nhỏ, Lâm Tiêu ngồi đối diện với Lý Bình An.
Trước khi đi Lý Bình An đã nấu sẵn ấm trà.
Tính kéo làm sao, cả đi cả về vừa đủ thời gian trà sôi.
Nước trà sôi phát ra tiếng kêu “ùng ục”, hơi nước bốc lên mang theo vị trà len lỏi khắp phòng, cảm giác thê lương ẩn giấu đã lâu nay lại bùng lên trong lòng người.
Lâm Tiêu hít hà vài hơi, tán thưởng nói: “Trà này thơm quá!”
Lá trà xanh mởn nhẹ xoay hai ba vòng trong làn nước rồi từ từ chìm xuống.
Lại nổi lại chìm, ba chìm ba nổi.
“Tiên sinh, ta hiểu rồi”
“Ồ? Hiểu gì nào?” Lý Bình An đã biết nhưng vẫn cố hỏi.
“Ta hiểu ý của ngài, nuôi những Phiên vương kia, tổn hại bao nhiêu đến lợi ích quốc gia.
Lý Bình An khẽ vuốt cằm, nói: “Ngươi hiểu là được rồi.
“Tiên sinh, ngươi có đối sách gì chăng?”