Chương 514: Chỉ ra sai lầm
1558 chữ
Trong Ngự Thư Phòng đèn đóm sáng trưng.
Hoàng đế nhíu mày, ngơ ngác nhìn đứa con có thể không phải con ruột này của mình. Phù –
“Tiếp theo nhi thuần muốn nói làm sao thực hiện “Tăng thu giảm chỉ”.
“Chỉ khi các ngành kinh thế buôn bán phát triển mới có thể kéo theo các ngành nghề khác cùng phát triển, đó là quy luật vận hành của thị trường. Ta nên tìm cách bảo vệ tối đa quyền lợi, tài sản riêng của bách tính, đồng thời ban luật thúc đẩy hoạt động trao đổi, buôn bán,....Đó là việc quan trọng nhất mà ta nên làm.
Thứ hai, khích lệ dân chúng kinh doanh, buôn bán với những thương nhân nước ngoài, khuyến khích thương nhân nước ngoài đến nước ta, thi hành cách chính sách cổ vũ giao thương, trao đổi với nước ngoài.
Nên bố trí kho bạc chuyên quản lý việc buôn bán với thương nhân nước ngoài ở các cảng biển trọng, tiến hành thu thuế xuất nhập khẩu,
Chỉ khi có miếng bánh ngọt thật lớn, mới có thể bảo đảm ai cũng được thưởng thức hương vị thơm ngon của nó…”
Lâm Tiếp mím môi, cuối cùng chốt hạ một câu tổng kết.
“Có câu: “Thuật quy về thuật, đạo quy về đạo. Muốn dùng kỹ thuật để thay đổi, trước tiên cần tìm được một con đường phù hợp.
Giống như bất kỳ thắng lợi nào trên chiến trường, mỗi cá nhân đều phải giành được thắng lợi từ đó tạo nên thắng lợi cho cả quân đoàn.
Hàng trăm, hàng nghìn những thắng lợi nhỏ bé kia cũng đã góp một phần không nhỏ trong việc thay đổi thế cục, tạo thuận lợi cho những chiến thắng khác.
Nhưng hoàn cảnh của Đại Hạ lại khác, chỉ dựa vào một hoặc hai biện pháp cải cách là có thể giành được thắng lợi.
Từ đó đến khi chiến dịch giành thắng lợi còn phải cần trải qua một thời gian dài cải cách, bồi dưỡng nhân tài và tiến hành tác động lên tư tưởng văn hóa. Đến cuối thế hệ này, có lẽ sự nghiệp
này vẫn chưa hoàn thành, nhưng không sao đời này chưa xong đời khác sẽ thay đời trước hoàn thành, như vậy Đại Hạ ta mới có thể thiên thu vạn đại….
Hoàng đế Đại Hạ dừng tay giữa không trung, thần sắc mê man.
Hồi lâu sau, hắn mới nhìn kỹ lại Lâm Tiêu một lần nữa.
Là con trai mình, phải rồi…..
“Thôi, ngươi về đi, hôm nay ngươi cũng mệt rồi về nghỉ đi thôi.
Ngữ khí thương yêu đến lạ thường.
Lâm Tiêu đứng dậy, “Nhi thần cáo lui
Đợi Lâm Tiêu rời khỏi hẳn, thiếp thân thái giám đứng bên cạnh mỉm cười nói: “Hoàng thường, điện hạ trường thành nhiều rồi. Những lời của ngài ban nãy đủ để sánh vai với các văn sĩ”
Hoàng đế hừ một tiếng, xem thường nói: “Ngươi thật sự nghĩ rằng tự hắn nghĩ ra được à? Tiểu tử kia chỉ cần cong mông lên thôi, lão tử đã biết hắn đi phân nặng hay phân loãng rồi. Đoán chừng chắc là mấy ngày trước bị quả nhân mắng, nên đi tìm Đông Cung sư phụ Vụ Sơn nhờ giải đáp khúc mắc đây mà.”
Thái giám lại nói: “Nhắc tới cũng thấy lạ, mấy năm trước bện hạ từng hỏi Vụ Sơn đại sư về chuyện
con cháu Phiên Vương, nhưng đáp án của ngài ấy sao lại khác lúc trước thế nhỉ”
Hoàng đế Đại Hạ không thèm để ý nói, “Bây giờ không giống ngày xưa, đáp án khách cũng là chuyện phải thôi. Ngươi nhớ những lời hắn nói ban nãy chứ?”
“Thuộc hạ nhớ rõ”
“Ừ, hôm nào phải đến cảm ơn Vụ Sơn đại sư mới được.
Tháng lạnh nhất đã qua, một trận mưa xuân giáng xuống chính thức khép lại mùa đông.
“Bệ hạ, đây là bức họa đã chuẩn bị cho Vụ Sơn đại sư
Hoàng đế Đại Hạ gật gật đầu, “Vụ Sơn đại sư nhắc đến bức họa này đã lâu, tiếc thay quả nhân cũng rất yêu thích bức họa này. Hôm nay tặng cho ngài ấy, hãy để quả nhân mang tận tay tới tặng ngài” Nơi ở của Vụ Sơn đại sư nằm ở một góc nhỏ trong cung đình, xung quanh là rừng trúc, cực kỳ thanh nhã.
Bên ngoài bầu trời trong xanh, gió nhẹ thoang thoảng, khiến cho lòng người cảm thấy thanh thản. Trong phòng ngoài trừ một chiếc giường đá, một bàn đọc sách, một chiếc ghế trúc và vài bức họa ra còn đâu không còn vật dụng nào khác.
“Vụ Sơn đại sư không ở nhà sao?”
Hoàng đế Đại Hạ không thấy bóng dáng Vụ Sơn đại sư đâu. “Bệ hạ, ở phía dưới”
Thái giám dùng chân nhấn nhẹ một cái xuống đất.
Bỗng nhiên từ dưới mặt đất truyền lên một tràng cười chói tai. “Bệ hạ coi chừng”
Sau đó mặt đất lún xuống, tạo thành một cái hố.
Vụ Sơn đại sư lấm lem bụi đất nhảy bật ra ngoài, hai mắt sáng ngời.
Trên quần áo của hắn có rất nhiều vễ rách, giống như bị binh khí đâm trúng, có chỗ còn đang chảy máu.
Có vết thương cũ, có cả vết thương mới.
Nhìn dáng vẻ của Vụ Sơn giống như vừa trải qua một trận ác chiến.
“Vụ Sơn..đại sư?”
“Hahaha, bệ hạ”
Vụ Sơn đại sư cực kỳ vô lễ, giang rộng hai tay tặng cho hoàng đế Đại Hạ một cái ôm.
Hoàng đệ Đại Hạ lại không cảm thấy khó chịu, còn hỏi ngược lại: “Vụ Sơn đại sư có chuyện gì mà ngài phấn khích như vậy?”
“Ta ngộ ra rồi! Ta ngộ ra rồi!”
“Kiếm Ý Thiếp!”
Hoàng đế Đại Hạ vừa định hỏi Kiếm Ý Thiếp nào cơ, bỗng chợt nhớ đến bữa tiệc hôm mùng hai. Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lý tiên sinh đã tặng cho Lâm Tiêu một quyển Kiếm Ý Thiếp do hắn sáng Ý
Mà Vụ Sơn đại sư lại là sư phụ của Lâm Tiêu, hắn nhắc đến Kiếm Ý Thiếp không khỏi khiến người liên tưởng đến Kiếm Ý Thiếp kia.
“Ta ngộ ra rồi! Hahaha….
Vụ Sơn đại sư chẳng nể nang gì ai, mặc sức cười lớn, cười đã đời xong mới từ trong kích động mà bình tĩnh lại.
Tắm rửa xong, thay một bộ y phục, uống một ly trà. Lòng rộn ràng phơi phới, lúc này mới bình tĩnh lại.
Nghe thấy sư phụ đã lĩnh hội được Kiếm Ý Thiếp, Lâm Tiêu lập tức chạy tới, hắn sợ lão già thối tha kia sẽ cầm Kiếm Ý Thiếp chạy mất.
Vụ Sơn đại sư đặt chén trà xuống, nhíu mày nhìn tên đồ đệ không biết lễ phép của mình, “Chậc, điện hạ. Lão phu dạy người những gì người đều quên hết rồi sao?”
Đừng có lúc nào cũng khiếp sợ, phải học được cách bình tĩnh.
Hoàng đế Đại Hạ ngồi phía đối diện, mí mắt giật giật, hắn bỗng nhớ lại dáng vẻ ban nãy của Vụ Sơn đại sư.
“Phụ hoàng cũng ở đây ư?”
Lâm Tiêu thi lễ với phụ hoàng mình, sau đó vội vàng gặng hỏi Vụ Sơn đại sư Kiếm Ý Thiếp kia ra
Đồ vật mình không có được, lại càng muốn sở hữu.
Vụ Sơn không đưa cho hắn, hắn càng sốt ruột.
Huống chi, Kiếm Ý Thiếp này là của tiên sinh tặng cho hắn.
Vụ Sơn đại sư nhắm mắt lại, không thèm để ý tới hắn, “Ừm, vi sư còn cần phải tiêu hóa thêm mấy ngày nữa.
“Sư phụ, vậy ngài cứ tiêu hóa từ từ, ngài đưa Kiếm Ý Thiếp cho ta đọc trước đi”
“Hừ, tiểu tử ngươi gấp làm gì! Chẳng lẽ vị sư còn định chiếm luôn đồ của ngươi sao? Yên tâm sớm muộn cũng trả lại cho ngươi.
Vụ Sơn vẫn chưa lĩnh ngộ hết Kiếm Ý Thiếp, sợ rằng với cái tính cà lơ phất phơ của đồ đệ mình ngộ nhỡ làm hỏng Kiếm Ý Thiếp mất thì sao?
Thậm chí nếu là làm bẩn thôi, Vụ Sơn cũng cảm thấy đang bôi nhọ Kiếm Ý Thiếp.
Sư đồ hai người ngươi một câu, ta một câu đấu khẩu với nhau.
“Tiêu Nhi không được vô lễ. Hoàng đế Đại Hạ nói một câu khiển trách.
Lâm Tiêu lúc này mới hậm hực ngậm miệng lại.
“Đại sư, bức họa này treo trong phòng quả nhân đã lâu, cũng đã đến lúc đổi cái mới rồi.”
Nói rồi, hoàng đế Đại Hạ sai thái giám tùy thân mang bức họa kia ra.
Vân Sơn nhìn lên, kinh ngạc nói: “Tranh này lão phu nói với bệ hạ đã lâu, nhưng bệ hạ vẫn luôn
không nỡ từ bỏ thứ yêu thích, hôm nay sao tự nhiên?”
Hoàng đế Đại Hạ cười nói: “Đại sư đã vất vả rồi, ngài đã chỉ ra chỗ sai cho quả nhân. “Chỗ sai? Chỉ gì cơ?”