Chương 515: Đứa nhỏ này bị chập mạch rồi
“Chỉ điểm sai lầm gì cơ?” Vụ Sơn đại sư hỏi.
Hoàng đế Đại Hạ nhìn sang Lâm Tiêu, rồi quay lại cười nói với Vụ Sơn rằng: “ Vài ngày trước đứa nhỏ này bị quả nhân khiển trách một trận, cuối cùng cũng đã thông minh ra, biết tìm đại sư thỉnh giáo. Cũng may nhờ tiên sinh chịu dạy dỗ hắn, Tiêu Nhi mới có cơ hội học hỏi được nhiều điều mới lạ. Vụ Sơn đại sư nghe đến đây nhưng vẫn không hiểu ra làm sao, hoàng đế đang nói gì thế nhỉ? Thấy dáng vẻ người kia vẫn cứ hoang mang như cũ, hoàng đế Đại Hạ thẩm nghi ngờ trong lòng, tuy vậy hắn vẫn nói tiếp.
“Là chuyện nuôi dưỡng con cháu hoàng gia.
“À ~” Vụ Sơn đại sư bừng tỉnh, hóa ra hoàng đế muốn mình nghĩ kế xử lý chuyện nuôi dưỡng con cháu họ hàng ngài à.
Phụ cấp cho con cháu hoàng gia, từ trước đến nay vẫn luôn là một vấn đề nan giải.
Nhưng mà, vấn đề nôi dưỡng hoàng tộc Đại Hạ còn nghiêm trọng hơn nhiều so với tưởng tượng. Dần dần đã đạt đến trình độ “Cả thiên hạ chỉ nuôi mình Lâm giả”.
Vụ Sơn đại sư từng tính thử, bổng lộc mỗi năm của hoàng thất thấp nhất cũng là 200 lạng rồi, đấy là còn chưa tính đến những khoản khác.
Mà bổng lộc hàng năm của tri huyện Đại Hạ nhiều lắm cũng chỉ có 90 lạng.
( 1 lạng ở đây tương đương với 200 lạng bạc/ vàng ngày nay)
Vụ Sơn đại sư hôm nay tâm trạng khá tốt, hắn uống hết một ly trà, rồi bắt đầu trình bày quan điểm của mình.
Nói một mạch, cũng không biết hai người kia nghe có hiểu hay không.
Nói xong hít hơi thở ra, lại tự rót rồi uống thêm chén trà khác.
Vừa ngẩng đầu đã thấy hai người kia đang trừng mắt nhìn mình, dùng ánh mắt cực kỳ hoang mang mà nhìn mình.
Đừng bảo là sốc vì nghe kế này của mình đấy nhé?
Vụ Sơn đại sư cố giữ vẻ thản nhiên, “ Bệ hạ, ngài thấy thế nào?”
“Đại sư…ngươi… sao lần này khác với những gì người nói lúc trước.
Vụ Sơn vốn đã chuẩn bị sẵn để nghe người ta ca ngợi rồi, chuẩn bị luôn coi nên làm sao khiêm tốn nữa cơ, kết quả lại bị những lời này làm tụt hứng.
Hoàng đế Đại Hạ vẫn mê mang nói, “Quả nhân đã cân nhắc kỹ những kế sách mà đại sư dạy cho Tiêu Nhi, có vẻ có tính khả thi rất cao. Nhưng sao kế sách hôm nay lại…..Đại sư đang bổ sung thêm sao?” Hoàng đế Đại Hạ khéo léo nói.
Vụ Sơn quay sang nhìn Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu:..........
Sau khoảng một nén hương.
Vụ Sơn đại sư yên lặng nhấp trà, sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, bầu không khí có chút mất tự
nhiên.
“Haha, hóa ra là Lý tiên sinh à. Hoàng đế Đại Hạ là người phá vỡ bầu không khí im lặng này. “Đúng vậy” Vụ Sơn đại sư cười.
“Ừm… Đã vậy, bên Ngự Thư Phòng còn có chút chuyện cần xử lý, quả nhân đi trước. “Bệ hạ thong thả
Vụ Sơn đại sư thấy Lâm Tiêu đang định đi, chớt nhớ tới một chuyện, hắn nói với Lâm Tiêu.
“Điện hạ, Lý tiên sinh kia ở đâu, lão phu muốn tới bái phỏng hắn.
Sau khi rời khỏi chỗ ở của Vụ Sơn đại sư.
Hoàng đệ Đại Hạ và Lâm Tiêu bước song song trong rừng trúc, “Hình như Lý tiên sinh rất coi trọng ngươi.
Lâm Tiêu sửng sốt, “
“Lý tiên sinh là người có tài phò trợ vua, hơn nữa tu vi không tầm thường. Ngươi nghĩ xem một nhân vật như vậy sao lại chọn ở lại Đại Hạ?
Vì sao lại chọn ở lại Kinh Đô, liệu có đơn giản chỉ là vì ngươi thuê phòng giúp hắn hay không?”
Hoàng đế Đại Hạ dừng bước lại, ông tiếp tục.
“Lý tiên sinh muốn phò trợ ngươi
“Ta?” Lâm Tiêu nghe thấy vậy, sắc mặt chợt biến.
“Hắn đang kiểm tra ngươi, xem ngươi có khả năng gánh vác thiên hạ này hay không? Xem ngươi có năng lực ngồi lên ngai vàng kia không”
Lâm Tiêu nuốt nước miếng cái ực, vẻ mặt nghiêm túc.
“Lý tiên sinh đã nhìn thấy tương lai của Đại Hạ. Hoàng đế trầm giọng nói, “Tiêu Nhi, ngươi đừng làm cho Lý tiên sinh thất vọng, càng đừng khiến phụ hoàng thất vọng”
Chỉ một câu này thôi, đã khiến Lâm Tiêu bừng tỉnh.
Như phụ hoàng nói, lúc đầu Lý tiên sinh tiếp cận mình, cho đến tận bây giờ chỉ là trùng hợp thôi
Không ! Đó là một ván cờ của tiên sinh.
Lý tiên sinh nhìn trúng mình, chính xác mà nói là nhìn thấy tương lai của Đại Hạ.
Cho nên mới khuyên giải Cố Tây Châu, cứu kinh thành một phen.
Cho nên mới tặng Kiếm Ý Thiếp cho mình, dạy bảo mình chuyện quốc sự….
Từ trước đến nay Lâm Tiêu chưa từng cảm thấy mình đang gánh vác trọng trách nặng nề như vậy, cuối cùng hắn cũng hiểu, mình mang trên vai là tia hy vọng cuối cùng của Đại Hạ.
Hắn giật mình tỉnh ngộ, trịnh trọng nói.
“Nhi thần đã hiểu”
Hoàng đế Đại Hạ gật đầu, ánh mắt nhìn Lâm Tiêu có thêm vài phần khen ngợi.
Cuối cùng đứa con này của mình cũng có chút dáng vẻ giống người kế thừa Đại Hạ rồi.
Cơm canh đã sẵn sàng, thơm ngon vừa miệng chỉ thiếu người ăn.
Lúc này, Lý Bình An đang đứng trong sân trồng rau, mặt hướng xuống đất lưng chổng lên trời. Lão Ngưu ngồi vắt chéo chân, cúi đầu ăn mì Dương Xuân.
Trước mặt còn có một bầu rượu, và một đĩa mồi nhắm.
Trong phòng truyền ra tiếng đọc sách.
“Phàm sự dự thì lập, bất dự thì phế…..
(Trích Kinh lễ)
Hổ con được đặt tên là “Gia Trạch” đang cau mày đọc câu này trong sách, lẩm bẩm. “Có nghĩa là gì nhỉ?”
“Chắc là đánh nhau thì không được do dự, do dự là mình sẽ xuống thế hạ phong.
Chỉ cần không do dự sẽ khiến đối phương trở tay không kịp, đánh chết người đối diện luôn “Ừm chắc là ý này.
Vừa nói xong, Gia Trạch cảm thấy bàn tay đau xót.
Giống như bị tiên sinh vụt một cái vào lòng bàn tay, đau đến kêu “Ao ao.
Thanh âm của Lý Bình An theo gió truyền đến, “Chuyện làm được thì làm, không làm được thì bỏ”
“Trước khi làm bất cứ chuyện gì, cũng phải chuẩn bị kỹ càng nếu không sẽ thất bại”
Gia Trạch yếu ớt nói, “Đã hiểu”
Càng đến gần nơi Lý Bình An ở, Lâm Tiêu lại càng bồn chồn.
Cuối cùng đã đến cửa nhà hắn, còn chưa vào đến sân đã nghe thấy tiếng Lý Bình An.
“Là Lâm công tử và Lưu cô nương à, mời vào!”
Rõ ràng hai người họ còn chưa bước vào cửa, cũng không nói trước với tiên sinh là mình sẽ đến, càng không có chuyện bị ai trông thấy được.
Nhưng người kia lại là Lý tiên sinh, âu cũng không có gì kỳ lạ.
Lâm Tiêu và Lưu Nga đẩy cửa bước vào, đi thẳng tới sân sau.
Khi đi qua tầng lầu, vừa hay nhìn thấy Gia Trạch đang học bài.
13:33
Lưu Nga nhìn nó, không biết vì sao mỗi lần đến chỗ ở của tiên sinh, nhìn thấy sinh vật giống hổ mà không phải hổ này đều khiến nàng cảm thấy có cảm giác rất quen thuộc.
Hình như là…gặp ở đâu rồi thì phải, nhưng nàng lại không nghĩ ra đã gặp ở đâu.
Gia Trạch nhìn bóng lưng Lưu Nga, rất nhanh đã chuyển tầm mắt, tiếp tục cúi đầu đọc sách.
Lý Bình An từ trong vườn rau ngẩng đầu ra, “Lão Ngưu, pha cho hai vị kia một bình trà” “Ngưu ~”
“Tiên sinh, không cần pha trà đâu. Ta nói xong sẽ đi ngay”
“Ồ ?” Lý Bình An nhướng mày.
Lâm Tiêu có chút lo lắng, hắn hít sâu một hơi rồi nói: “Tiên sinh, ta sẽ không làm ngài thất vọng, ta
sẽ chứng minh lựa chọn của ngài là chính xác”
Đại Hạ nhất định sẽ thiên thu vạn đại, ngài đầu tư nhất định sẽ nhận được hoàn vốn!
Tiên sinh, cáo từ. Hôm khác ta sẽ đến thăm ngài sau.
Nói xong, Lâm Tiêu kéo Lưu Nga rời đi.
Lý Bình An:.....
Lão Ngưu đang chuẩn bị pha trà: (O_o)???
Đứa nhỏ này hình như bị chập rồi! Ta đã bảo ngươi không nên tặng Kiếm Ý Thiếp cho hắn mà. Nhìn đi, tẩu hỏa nhập ma kia kìa?
Lão Ngưu nhìn Lý Bình An oán trách.
Lý Bình An bất đắc dĩ cười, “Xem ra phải khám cho hắn thôi.