Chương 516: Đại sư coi bói
1445 chữ
[Tên: Lý Bình An
Tuổi thọ: 7000
Nhị Tuyền Ánh Nguyệt lv4 (8000/10000)
Đạo pháp Thính Phong: 98%
Thuật Bạt Đao*Nghiêng mình xuất vỏ: 90%
Yến Tử Xuyên Vân Tung: 95%
Quy Tức Công: 98%]
[Kỹ năng: Hơi thở khỏa định: 80%
(Nâng cao năng lực tập trung, tăng tốc độ tiếp thu tri thức) Mệnh cách màu trắng: Cần cù bù thông minh.
(Thời gian đọc sách, tu hành càng dày, tu vi tăng tiến càng nhanh)
Mệnh cách màu vàng: “Quân tử chớ vọng động, động tất phải có đạo”
(Trong phạm vi bảy bước khi đối chiến với địch, cơ bắp, năng lực phát huy đến tối đa)
Mệnh cách màu đỏ: “Y giả từ tâm”
(Nhận được kỹ năng y thuật)
Mệnh cách màu tím: “Ngự điền chi thuật”
(Kỹ năng trồng trọt, thu hoạch đan dược, Linh dược)
Thiên Cổ: 80%
Mảnh vỡ Đại đạo phù văn: 2 mảnh
Bảo vật đã có: Phi kiếm Tế Vũ, Dưỡng Kiếm Hồ Lô, đạo Phù Tang, Đá mài kiếm, Bạch Ngọc Kinh, Bút Hiệp Khách
Tâm pháp tu luyện: Phật Gia “Niết Bàn Kinh”
Kỹ năng: “Hơi thở khỏa định”: 80%
Lý Bình An thở ra một hơi, theo thanh âm vang lên hắn mở ra pháp nhãn, cảm thấy như đã lâu rồi mình không chú ý đến xem thực lực tăng lên hay không.
Nhìn xem thử, biết được tình hình đại khái.
Thời gian trôi qua, thực lực tăng lên càng chậm.
Có thể do đạt đến một trạng thái bình cảnh nào đó, không còn hai ba ngày lại tăng lên một lần giống như khi bắt đầu.
Đến bây giờ, có khi mấy năm không tăng lên một lần, nhớ lại thử lần cuối mở hệ thống ra đã là năm năm trước.
Nhắc tới cũng thấy lạ, lúc mới tới đây hắn luôn cảm thấy thế giới này tràn đầy nguy hiểm.
Thế là kéo đàn Nhị suốt cả ngày lẫn đêm, điên cuồng tìm cách để thực lực của mình tăng lên
Nhưng mà có lẽ sau khi mình đạt đến một cảnh giới nhất định, mình lại trở nên lười biếng, không
còn
tâm đến lực thực xem có tăng lên hay không.
Sinh trong hoạn nạn, chết nơi an lạc.
(Trích Cáo Tử Hạ – Mạnh Tử)
Lý Bình An cũng từng nghĩ, mình đọc bao nhiêu cuối tiểu thuyết rồi, cuốn nào cũng thấy nhân vật chính ngại một mạnh lên, thực lực đột nhiên tăng mạnh, vì sao nhỉ?
Hôm nay ‘ vẫn là người bình thường, ngày mai đã có thể hóa cánh thành tiên, quyết một trận sống mái với kẻ địch tu luyện vạn năm của mình.
Đó là bởi vì những nhân vật chính đó, lần nào cũng phải đối diện với nguy hiểm đến tính mạng.
Hết boss này lại đến boss khác, không đánh boss ở đây thì lại đánh boss ở kia.
Mỗi người dù ít hay nhiều đều có mục tiêu của riêng mình, ví dụ như bị người từ hôn, phải cố gắng mạnh lên để chứng minh bản thân.
Hoặc như cả nhà bị giết, phải mạnh lên để báo thù.
Không thì lại có trường hợp bị ném đến thế giới tu tiên quỷ dị, phải cố gắng mạnh lên để sống sót….
Bọn họ đều có lý do để buộc mình phải mạnh lên, thậm chí nếu bọn họ không mạnh lên bọn họ sẽ
không thể tiếp tục tồn tại.
Mà Lý Bình An hắn thì, kẻ thù chẳng được mấy mống cho dù có cũng không phải là đại boss, bằng hữu thì ở khắp muôn nơi.
Mạnh lên để làm chi? Thống trị Cửu Châu? Hắn không có hứng thú với chuyện này đâu.
Báo thù?
Hắn xuyên vào đã là một đứa mồ côi, không có thâm cừu đại hận với ai.
Ngày thì cứ qua, , hắn đây thì rất nhàn nhã.
Cho đến tận bây giờ, vẫn chỉ là ngồi một chỗ đợi thời gian trôi qua, làm quen với những người mới, sau đó lại bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Có đôi khi đứng bên khung cửa sổ, tay cầm một cốc trà nóng, vừa uống vừa ngắm những bông hoa tuyết xinh đẹp rơi ngoài hiện.
Có khi chỉ mang theo một cây dù, che kín mình và lão Ngưu, đứng trong hẻm chờ cơn mưa ngày hè
Đôi khi chỉ chờ đợi gió xuân đến, đem hết ưu tư của mình cuốn đi nơi xa.
Hoặc có khi thưởng thức món cua với hương rượu thơm nồng trong mùa thu mát mẻ.
Thời gian trôi đi như nước, sáng trong như họa.
Thân ngụ hồng trần, tính tình dửng dưng, tỉnh táo ung dung, tự tại an bình.
Trong sân.
Lão Ngưu đang mài dao, chuẩn bị làm món dưa chua hầm chân giò cho hôm nay.
Mấy cái chân heo còn đang chờ xử lý nè.
Trâu kia mài dao, thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn ra phía cổng.
Lý Bình An ra ngoài tản bộ rồi, lúc đi hắn còn hứa sẽ mua cho trâu một gói thịt trâu khô.
Lão Ngưu vui lắm, nó khẽ ngâm nga khúc ca.
He he (v), Hôm nay lại có thịt trâu ăn rồi.
Trên phố người đến người đi, ánh tà chiều nhàn nhàn chiếu rọi lên mái hiên gạch đỏ ngói xanh. Lý Bình An vác theo hai gói thịt trâu khô, ung rung rảo bước, dáng vẻ rất ư là nhàn nhã. “Ruột lòi ra ngoài kéo ra kéo vào tận tám lần, từ tận Nam Triều đến Bắc Quốc, người khác thấy ngươi ngươi thì cáu, còn đòi đánh nhau với người ta.
“Ngươi quan tâm mấy chuyện ấy làm chi? Thả lỏng não đi bạn tôi ơi, nghĩ nhiều như vậy để làm
gì?”
“Người ta giần hờn ta thì không, ôi người ta tức chứ ta có tức hộ người ta đâu.
Cuối góc đường truyền đến tiếng huyên náo.
Lý Bình An ngoảnh lại nhìn thử, phát hiện ở đó đang có ngươi coi bói đoán mệnh cho người khác. Hơn nữa còn có rất nhiều người đang xếp hàng.
“Tiểu thư, ta thấy gò má ngươi trơn nhẵn, cằm đầy, khuôn mặt xinh đẹp. Ngươi có tướng vượng phu. Trên trán ẩn hiện vận đào hoa….
Ồ? Vận đào hoa của ngươi sắp đến rồi!”
“Đa tạ đại sư”
Lý Bình An cảm thấy thích thú, hắn biết vị tiên sinh kia.
Cũng chỉ có thể nói là “biết” chứ không phải quen, coi như là có duyên đi.
Hồi ấy Lý Bình An và lão Ngưu mới quen Lâm Tiêu không lâu, lúc cùng nhau đi ngắm hoa đào đã gặp được vị tiên sinh này.
Lão ấy cứ đòi bói cho họ bằng được, thế là Lâm Tiêu để cho hắn bói cho mình một quẻ. Người kia nói được đúng tám chín phần thân phận của Lâm Tiêu. Lâm Tiêu thấy hay hay bèn bảo lão ấy bói cho Lý Bình An một quẻ. Kết quả chưa rút được quẻ, lão này đã bị dọa chạy mất.
Không ngờ được lại gặp ông ta ở đây, coi như là có duyên phận.
Lý Bình An tính thử xem mấy giờ rồi, thôi cứ thong thả còn lâu mới đến giờ ăn cơm. Hắn tới quán trà đối diện, gọi một cốc trà, vừa uống vừa quan sát ông lão ấy bói toán.
“Gã mù đi đường không thấy hố, cừu nhỏ lên núi gặp hổ già
Cá ăn mồi mà không câu được, chỉ thấy điềm lành không thấy điềm dữ
Đúng nhận sai cãi, tùy sức mà đi, Lưu đại quan nhân chớ đừng mê rượu.
Người đàn ông được gọi là Lưu đại quan nhân vội vàng cung kính chắp tay.
“Đa tạ tiên sư, đa tạ tiên sư.
Lúc này, Lý Bình An đã uống xong gần hết chén trà.
Hắn nhìn ra được, ông lão này có vài phần bản lĩnh, nếu không sẽ không cần chỉ dựa vào tướng
mạo đã có thể đoán được thân phận của Lâm Tiêu. “Chư vị hôm nay tới đây thôi, ngày khác lại đến.
Đạo sĩ coi bói vừa chắp tay chào xong, dọn dẹp sạp hàng. Mấy người xếp cuối lập tức vội vàng nói.
“O, đại sư chờ đã, đại sư!”
“Đại sư, sắc trời đã tối, ngài đến nhà ta nghỉ một đêm đi, đại sư!”