Chương 517: Thuật thôi diễ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,990 lượt đọc

Chương 517: Thuật thôi diễ

Đạo sĩ coi bói vừa dọn xong sạp hang, tay xách đồ đạc chuẩn bị rời đi.

“Đạo trưởng, chúng ta lại gặp nhau rồi, còn nhớ Lý mỗ không?”

Vừa quay lại đã nhìn thấy người áo xanh kia đang nhìn mình, đạo sĩ hơi bất ngờ, ông thốt lên: “Ơ…là ngươi? A!”

Đạo sĩ chợt bừng tỉnh, không phải là trí nhớ hắn không tốt, mà Lý Bình An đem lại cho hắn ấn tượng sâu sắc quá, hắn không quên được.

Hôm ấy chỉ tiện tay bói cho người ta một quẻ thôi, kết quả lại bói ra hoàng tử Đại Hạ.

Đang chưa hết choáng váng, lại nghe hoàng tử Đại Hạ bảo mình bói cho Lý Bình An một quẻ.

Kết quả chưa bói ra, hắn đã cảm thấy có luồng áp lực khủng khiếp bao trùm lên hắn rồi. Trời sinh hắn ngay từ khi còn nhỏ có bản lĩnh biết trước an nguy.

Nhiều lần hắn gặp dữ hóa lành đều là nhờ vào bản lĩnh này của mình, nhưng cảm nhận được cái chết cận kề ngay trước mắt như lần trước lại là lần đầu tiên.

Cho nên cho dù hắn không biết thân phận của người áo xanh đang đứng trước mặt mình này là ai, nhưng hắn cũng đã biết một điều, thân phận của người này tuyệt đối không tầm thường.

Lần trước đã dọa hắn sợ chết khiếp rồi, không ngờ lại gặp lại người ta ở đây.

Đạo sĩ nuốt nước bọt, sợ hãi lùi lại hai bước.

“Khụ khụ khụ..

“Vị này..vị này.”

Nhất thời hắn không nghĩ ra nên xưng hô với Lý Bình An thế nào cho phải.

Bởi vì nhìn dáng vẻ có lẽ Lý Bình An nhỏ tuổi hơn mình nhiều, đương nhiên đấy là bề ngoài thôi.

Dù sao mấy cao nhân luôn có cách khiến bản thân mình nhìn trẻ tuổi hơn nhiều so với tuổi thật mà.

Đạo sĩ đáp lễ, “Bần đạo Diệu Sơn.

“Hóa ra là Diệu Sơn chân nhan, hữu lễ.”

“Không dám, không dám.

“Diệu Sơn chân nhân còn nhớ tại hạ không?”

“Hahaha” Diệu Sơn xấu hổ cười, “Nhớ chứ, nhớ chứ.”

“Chân nhân đã ăn cơm chưa? Nếu là chưa, vậy thì Lý mỗ mời Chân nhân đến Túy Hương Lâu ăn một bữa. Chân nhân thấy sao?”

“Vô công bất thụ lộc. (Có làm gì đâu mà được hưởng công)

Diệu Sơn chân nhân từ trước đến nay chưa từng lo lắng, hắn lơ đãng nhìn đánh giá Lý Bình An một phen.

Hồ lô đeo bên hông chứng tỏ phẩm cách rất cao, trên đại lưng bên trái còn cài một viên đá mài kiếm và một cây bút.

Diệu Sơn mặc dù không nhìn ra công dụng bên trong, nhưng hắn biết đây nhất định không phải vật tầm thường.

“Chân nhân cứ đùa, một bữa cơm thôi”

Túy Hương Lâu.

Một đĩa cá tẩm ngũ vị hương, dê non nướng, hoa xuy am tử (chim chút xào), chân vịt om, uyên

ương xào xương bò, hoa cúc nấu thỏ….

Lý Bình An gọi một bàn lớn đồ ăn.

Diệu Sơn chân nhân không hiểu cho lắm, nhưng hắn lại không dám làm trái lại ý của người kia, hắn sợ chọc giận hoặc đắc tội Lý Bình An.

Tuy vậy, rất nhanh hắn đã bị những món ngon trên bàn hấp dẫn.

“Chân nhân tu hành ở đạo quán nào?” Lý Bình An thuận miệng hỏi.

“Đạo quán vô danh, e rằng nói ra tiên sinh cũng không biết.

Diệu Sơn chân nhân vừa nói vừa gắp lấy một miếng thịt nóng hổi, thả vào trong miệng.

Ôi cái hương vị này –

“Nói ra nghe thử

“Đạo quán Triều Lang, không ở Kỳ Châu, là một đạo quán nhỏ đến không thể nhỏ hơn.

“Ồ?” Lý Bình An nhướng mày.

Đạo quán Triều Lang không phải là chỗ Bàng Tuấn đang ở sao?

“Không giấu gì tiên sinh, lúc trước ta ở đạo quán tu hành, sau khi học thành tài bèn xuống núi du

lịch, chớp mắt đã qua bốn – năm chục năm rồi.

Lý Bình An gật đầu, “Nói ra cũng trùng hợp. Lý mỗ có một người đồ điện hiện nay đang tu hành ở đạo quán Triều Lang”

Diệu Sơn chân nhân ngẩng đầu, còn tưởng rằng Lý Bình An đang đùa hắn.

Lại nghe thấy Lý Bình An nói ra rất nhiều chi tiết liên quan đến đạo quán Triều Sơn, lúc này mới kinh ngạc nhìn hắn hỏi.

“Tiên sinh, ngài đã từng tới đạo quán Triều Lang rồi sao?”

“Đương nhiên là vậy.”

“Vậy bây giờ đạo quán Triều Lang ra sao rồi?”

Diệu Sơn chân nhân đột nhiên cảm thấy có cảm giác tha hương nhớ quê nhà.

Lý Bình An tiếp tục trò chuyện với hắn về chủ đề này, bầu không khí dần trở nên sôi nổi.

Một bàn đồ ăn đã ăn xong gần hết, lại gọi thêm mấy bình rượu.

Lý Bình An lúc này mới nói ra ý đồ thật sự của mình, “Thuật thôi diễn của chân nhân quả thực khiến Lý mỗ kính nể”

“Chút tài mộn mà thôi, không dám không dám.

“Không biết có thể chỉ cho Lý mỗ một hai chiêu không?”

Lý Bình An không có mục đích nào khác, hắn chỉ là nhìn thấy cảnh Diệu Sơn chân nhân đứng bên đường bấm tay đoán mệnh, bỗng cảm thấy thú vị.

Nghĩ nếu mình học được Thuật thôi diễn này, chẳng phải sẽ thú vị lắm sao?

Huống chi nhiều tài không hại thân.

Nói ra thì, cảm thấy mình giống đứa trẻ đang đi trên đường nhìn thấy đồ chơi ghê.

Nhất thời hứng khỏi, có được là vui tận mấy ngày.

Không chiếm được cũng không sao.

Hắn không giống những người tu hành khác, chỉ vì lợi ích trước mắt mà kiên quyết đòi cho bằng được.

Cũng không giống người đã buông bỏ hoàn toàn, mà là…hơi buông thả tí thôi.

“Thuật thôi diễn? Ta dạy ngài?” Diệu Sơn chân nhân không tin nổi hỏi.

Diệu Sơn chân nhân im lặng một hồi, thấy Lý Bình An không giống như đang giỡn, thế là rụt rè hỏi

thêm một câu.

“Tiên sinh, chuyện này là thật?”

“Coi là thật. Lý Bình An lấy ra một vật từ trong ngực, “Đương nhiên không thể để chân nhân dạy mà không đưa học phí phải không nào? Đây là một viên đan Lục phẩm do Lý mỗ luyện chế, có thể giúp củng cố tu vi, bình ổn tinh thần, bớt phần bị tâm ma xâm lấn.

Lý mỗ thấy chân nhân tinh thần bất ổn, chắc chắn là mới phá cảnh thật bại, đan này rất là thích hợp với chân nhân”

Lục phẩm?

Hò~

Diệu Sơn tim đập bình bịch.

Thôi thì kẻ tu vi chưa đạt đến cảnh giới nhất định, nghe tới linh đan Lục phẩm có biểu cảm này cũng là chuyện bình thường thôi.

Chí ít đối với Diệu Sơn chân nhân mà nói, linh đan Lục phẩm là một thứ không thể tưởng tượng được.

Trên thị trường giá cả chí ít cũng phải bằng ba viên linh đan Tứ phẩm cộng lại.

Viên linh đan Lục phẩm trên tay Lý Bình An tỏa ra linh khí nồng nặc.

Khiến người ta vừa hít một hơi thôi, đã cảm thấy tinh thần than thản, thấp thoáng có luồng sức mạnh thần bí quẩn quan, sáng rực rỡ.

“Ừm..ừm… thế này thì không tốt lắm đâu..”

Diệu Sơn chân nhân miệng thì từ chối, nhưng tay thì hết sức thành thật nhận lấy viên linh đan kia.

Tay run run, môi cũng đang run, dường như muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.

“Này… lễ vật này quá quý trọng”

Diệu Sơn chân nhân hít thật sâu vài hơi, lắp bắp nói.

Lý Bình An cười, “Vậy làm phiền chân nhân rồi, không biết hiện tại chân nhân đang ở đâu?”

“Sao có thể bắt tiên sinh tới tìm ta được, hãy để ta tự tìm tới tiên sinh”

Lý Bình An cũng không từ chối, bèn nói nơi ở hiện tại của mình cho hắn.

Hắn cũng không sợ người ta cầm được linh đan rồi chạy mất.

Nhìn xem thử, giờ cũng không còn sớm.

Hai người chào tạm biệt xong, rẽ sang hai hước mà đi.

Về đến nhà, chỉ thấy lão Ngưu ngồi trên bàn cơm đang tức giận nhìn hắn. Hai chân khoanh trước ngực, tức nổ mũi.

Đồ ăn trước mặt đương nhiên đã nguội rồi.

Lý Bình An gãi gãi đầu, áy náy cười nói, “Về trễ rồi, ta gặp phải chút chuyện “Ngưu !!!”

Ngươi biết ta đợi ngươi bao lâu không hả?

Toàn mùi rượu! Chắc là đi uống rượu chứ gì, thịt trâu khô của ta đâu….

Chất vấn một hồi, mãi đến khi móc ra được hai gói thịt trâu khô trong túi Lý Bình An, lão Ngưu mới ngậm miệng.

Lý Bình An nằm trên ghế, thưởng thức cảnh trăng.

Ung dung kéo đàn nhị.

Tâm nếu thanh thản, người tất yên lòng.

Ôi ngày ngày lại trôi

qua~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right