Chương 518: Bạn đến thăm nhà

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,804 lượt đọc

Chương 518: Bạn đến thăm nhà

Khu ngoại thành phía Đông.

Nắng trời xuyên qua từng tầng mây, mây xanh vỡ vụn thành từng mảnh.

Lúc này Đông Cung sư phụ – Diệu Sơn chân nhân đang cùng Lâm Tiêu đi vào một con hẻm trong khu ngoại thành Đông.

“Đó chính là nơi tiên sinh đang ở” Lâm Tiêu nói.

Vụ Sơn chân nhân hơi lo lắng, hắn ngẩng đầu quan sát xung quanh.

“Điện hạ, vị Lý tiên sinh kia liệu có ở nhà không? Chúng ta đến đấy hắn có chịu gặp ta không? Sẽ không quấy rầy đến hắn chứ?”

Lâm Tiêu nói, “Không sao đâu, tiên sinh hiền lắm.

“Nhưng mà cứ đến thế này thì mạo muội quá”

Vụ Sơn chân nhân vốn muốn mang theo lễ vật, nhưng mà mấy thứ kia của mình sao có thể đưa đến

trước mặt Lý Bình An được.

“Kỳ trân dị bảo không lọt được vào mắt xanh của tiên sinh, mua một ít đơn giản thôi là được rồi. Trâu nhà tiên sinh thích ăn thịt trâu khô lắm, tiên sinh thì thích ăn bánh ngọt do thợ bánh Lưu Ký làm”

Vụ sơn chân nhân khẽ nhíu mày, gì cơ? Trâu thích ăn thịt trâu khô ư?

Rất nhanh, Vụ Sơn chân nhân đã mua luôn mấy gói lớn thịt trâu khô lớn, lại mua hết số bánh ngọt hôm nay của Lưu Ký.

Bây giờ mới đi đến con gác nhỏ.

“Kiến hiền, tư tề yên; kiến bất hiền nhĩ nội tự tỉnh dã…....

(Khổng tử nói: “Thấy người hiền thì mong làm sao bằng người; thấy người bất

hiền thì phải tự xét mình (có mắc tật của người đó không)”)

Gia Trạch đang đi quanh sân, cầm sách đọc.

“Vị này là Gia Trạch huynh”

Lâm Tiêu giới thiệu cho Vụ Sơn chân nhân.

Vụ Sơn chân nhân gật gật đầu, thầm nghĩ: “Hổ? Đã tu luyện ra được linh trí, quả thực là hiếm thấy” “Làm phiền Gia Trạch huynh thông báo cho tiên sinh một tiếng”

“Tiên sinh đang ở bên trong, các ngươi cứ vào đó đi.

“Hai vị mời vào, Lý mỗ đã chuẩn bị xong trà và điểm tâm

Lý Bình An đứng trên lầu hai nghênh đón bọn họ.

Lâm Tiêu giới thiệu Vụ Sơn chân nhân một lượt, rồi mới bước vào trong.

Vụ Sơn chân nhân vừa bước vào vừa ngắm nhìn xung quanh, đến đây hoàn toàn không có cảm giác giống với tới thăm biệt phủ của tiên nhân, ngược lại hắn cảm thấy đến đây giống đến nhà người bình thường làm khách hơn.

Trong phòng còn có một người khác, đó là một lão đạo sĩ, đầu đội phát quan cao cao, lưng đeo một thanh kiếm gỗ đàn hương cổ kính.

Diệu Sơn chân nhân nhận lời mời của Lý Bình An, cho nên hôm nay đến đây dạy hắn thuật Thôi

diễn.

Nghe thấy có người đến, hắn hiếu kỳ ngẩng đầu lên nhìn, vừa hay nhìn thấy Vụ Sơn chân nhân bước vào.

Chỉ thấy người kia mặc đạo bào màu xanh nhạt, dưới hàng lông mày nhỏ hẹp là một đôi mắt sáng, có thần, dáng vẻ có thêm mấy phần tiên phong đạo cốt.

Diệu Sơn chân nhân lập tức nhìn ra chắc chắn người này có đạo pháp cao thâm, lại thấy người này theo chân hoàng tử Đại Hạ đến đây bèn càng thêm khẳng định người này cực kỳ bất phàm.

Lý Bình An vừa pha trà vừa hỏi nhanh vài câu.

“Các hạ hẳn là…hẳn là Vụ Sơn chân nhân?”

Diệu Sơn chân nhân bỗng nhớ ra hình như có một vị đang phó tá thái tử Đại Hạ.

Vụ Sơn chân nhân cười lễ phép, với cảnh giới của hắn chỉ cần nhìn thôi đã có thể nhận ra trình độ của Diệu Sơn.

Nếu là bình thường, e rằng người này còn lâu mới có cơ hội nói chuyện với hắn.

Tuy vậy, bây giờ đang ở trong nhà của Lý tiên sinh, sợ rằng người này có điểm đặc biệt mà mình không thể nhìn thấu mà thôi.

Vụ Sơn chân nhân rụt rè ngồi xuống ghế đá, rất nhanh đã chuyển tầm mắt từ trên người Diệu Sơn chân nhân sang người Lý Bình An.

Diệu Sơn chân nhân mím môi, ngay từ sáng sớm hắn đã đến đây theo địa chỉ Lý Bình An đưa cho.

Vốn dĩ đối mặt với Lý Bình An cũng đã rất lo lắng rồi, khó lắm mới thả lỏng được một tí. Kết quả hắn còn chưa thích ứng kịp, đã lại có thêm hai vị quyền cao chức trọng đến đây rồi.

Diệu Sơn chân nhân bỗng cảm thấy mình giống bé thỏ con, đi nhầm vào hang cọp.

Lý Bình An mời bọn họ ngồi xuống, sau đó tự tay rót ba chén trà.

“Không biết hôm nay hai vị tới chơi, không tiếp đón từ xa mong hai vị lượng thứ”

“Tiên sinh nói gì vậy, chúng ta tới mà không báo trước mong tiên sinh không trách chúng ta.

Sau khi hỏi thăm vài câu khách sáo, Vụ Sơn chân nhân bèn nói rõ ý đồ của mình hôm nay đến đây.

Lý Bình An cười, “Có lẽ với Lâm công tử mà nói Kiếm Ý Thiếp kia là một thứ mới mẻ, nếu đặt trong tay chân nhân, vậy còn gì tốt hơn.

Vụ Sơn chân nhân cứng nhắc gật đầu.

“Mời hai vị uống trà, hai vị cứ tự nhiên ta không làm phiền hai vị nữa.

Lý Bình An gọi lão Ngưu tới, để nó tiếp khách.

Mình thì tiếp tục học thuật Thôi diễn với Diệu Sơn chân nhân, dù sao cũng không thể đến Diệu Sơn chân nhân uổng phí chuyến này được.

Diệu Sơn chân nhân run run khóe mắt, khóc thầm trong lòng.

Ngài quen Vụ Sơn chân nhân rồi còn muốn học thuật Thôi diễn của ta làm chi? Ngài đang đùa với ta ư?

Việc này khiến hắn xấu hổ vô cùng, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Lý Bình An, hắn cũng chỉ đành tiếp tục dạy.

Vụ Sơn chân nhân thì đang đánh giá tòa lầu này, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc mũ rộng vành treo trên tường đầu tiên.

Sau đó nhìn xuống dưới thấy có một tấm áo choàng, trong xó còn có một cái bình lớn.

“Sư phụ ngươi đang làm gì vậy? Lâm Tiêu hiếu kỳ hỏi.

“Xuỵt ~” Vụ Sơn thấp giọng nói, “Chuyên tâm quan sát những vật ở đây đi”

Lâm Tiêu gãi đầu nghi ngờ.

Vụ Sơn chân nhân chỉ vào cái bình kia, hắn nghĩ rằng đó là một loại pháp khí nào đó. Hắn còn cẩn thận tiến lại gần, dùng thần thức dò xét.

Lâm Tiêu cũng bước theo hắn, vô thức nắm chặt ống tay áo của Vụ Sơn chân nhân. “Sư phụ…đây là gì?”

Vụ Sơn chân nhân cau mày, bên trong….bên trong là….

Lão Ngưu mở nắp bình ra, mùi dưa chua nồng nặc xông lên mũi.

Khá lắm.

Lão Ngưu nhận ra có vẻ Vụ Sơn chân nhân rất thích ăn dưa chua, thế là quyết định tí nữa nấu cơm

sẽ nấu thêm món dưa chua cho hắn.

Quan trọng là phải tỉ mỉ.

Vụ Sơn chân nhân tiếp tục quan sát, ồ đây là ….túi càn khôn?

Gạo kế!?

Lão Ngưu bốc lấy một nắm gạo, nâng nâng tay.

Vụ Sơn chân nhân lắc đầu, ngẩng đầu lại thấy thứ treo trên sợi dây. Lạp xưởng!

Lão Ngưu lấy một dây xuống, đưa tới trước mặt Vụ Sơn chân nhân.

Vụ Sơn chân nhân lại lắc đầu, đưa tay sờ sờ cây gậy bên cạnh.

Đây là….gậy gì đây?

Đòn gánh, dùng để gánh nước.

Lão Ngưu nâng đòn gánh đặt lên vai mình.

Đây là đậu này, đây là cái sọt, đây là thịt lợn…...

Một lát sau, lão Ngưu thấy ánh mắt Vụ Sơn chân nhân thay đổi.

Cuối cùng nó cũng hiểu ra, tên này có phải muốn ăn gì đâu, chẳng qua là hắn nhìn trúng căn phòng này thôi.

Tiểu tử này sẽ không trộm hết đồ ở đây đâu nhỉ?

Cuối cùng, Vụ Sơn chân nhân cũng xác định được, đây chỉ là một căn phòng bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng hàng xóm cãi nhau ồn ào.

Vụ Sơn chân nhân quay về lầu hai, chỉ thấy Lý Bình An cấm ống trúc, đang niệm gì gì đó.

Đây là đang….bói quẻ !?

Vụ Sơn chân nhân ngăn cản Lâm Tiêu đang định đi tới,

“Sao vậy sư phụ?” Lâm Tiêu mất kiên nhẫn nói.

“Chớ lên tiếng! Tiên sinh đang bói quẻ.”

“Bói quẻ?” Lâm Tiêu sững sờ, “Không phải sư phụ cũng biết bói toán sao?”

Vụ Sơn chân nhân thầm nghĩ: “Ta bói quẻ sao có thể giống với tiên sinh được? Không biết tiên sinh đang cầu quẻ cho chuyện gì?

Thầy bói khi đến một cảnh giới nhất định rất khó chọn được quẻ, nhiều khi còn như người mới học. “Keng keng keng ~”

Tiếng quẻ trúc truyền đến không ngừng.

Cuối cùng là giọng nói vang trầm, mở quẻ!

Lý Bình An hơi nhíu mày, “Ừm….hôm nay cửa hàng bánh bao ở thành Nam làm bánh nhân nhiều thịt dễ hơn rau hẹ”

Diệu Sơn chân nhân gật đầu, vui mừng nói: “Tiên sinh, ngài cực kỳ có thiên phú, mới lần đầu mà đã bói đúng rồi.

Diệu Sơn chân nhân ca ngợi hắn từ tận đáy lòng, nhớ hồi mình mới học bói toán.

Cho dù có người chỉ điểm nhưng không biết phải mất bao nhiêu năm mới tìm được phương pháp

học đúng đắn.

Mà dạy Lý Bình An có một lần thôi, người ta đã tìm được chỗ quan trọng rồi. Không hổ là Lý Tiên Sinh”

Vụ Sơn chân nhân đứng bên cạnh:............

Hai người này đang nói gì vậy?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right