Chương 520: Kế hoạch sự nghiệp của Nhuận Thổ
1615 chữ
“Quá khinh lửng này mà!”
Nhuận Thổ đột nhiên đập mạnh lên tảng đá, chưởng lực cực lớn khiến tảng đá to lập tức vỡ nát.
Tên đệ tử áo trắng kia cẩn thận ngẩng đầu nhìn Nhuận Thổ sư huynh của mình, chỉ sợ nó làm ra chuyện quá giới hạn.
“Để ta tự mình tới gặp hắn!”
Nhuận Thổ sư huynh uy vũ quá chừng! Tên đệ tử kia thầm nhìn bóng lưng của Nhuận Thổ mà kính phục.
Nhuận Thổ sư huynh là một nhân vật rất nổi tiếng ở Thục Sơn này.
Nhầm rồi! Phải là một con lửng rất nổi tiếng mới đúng!
Đặc biệt với những đệ tử mới nhập môn, Nhuận Thổ sư huynh là một tấm gương sáng ngời để bọn họ noi theo.
Mặc dù khi Lý Bình An rời khỏi Thông Thiên Phong, hắn có để lại một ít sản nghiệp.
Nhưng chỉ nằm trong Thông Thiên Phong mà thôi, hắn dốc hết sức mình khôi phục ruộng Linh dược, Tàng Thư Các, kho bảo vật, .....
Suy cho cùng, tính cách của hắn đã được thể hiện qua những nơi đó.
So với trở thành một lãnh đạo có tham vọng cao, trở thành một ông chủ đưa nhân viên đi hưởng thụ cuộc sống lại phù hợp với hắn hơn.
Mỗi ngày hết ngâm nước nóng lại đến ngắm mặt trời mọc, ngắm hoa đào vân vân và mây mây.
Mà người làm cho Thông Thiên Phong phát triển như hiện nay, lại là tiểu đệ Nhuận Thổ do một tay hắn bồi dưỡng nên.
Tài sản ở Thông Thiên Phong ngày càng lớn mạnh, Thông Thiên Phong bây giờ đã sớm không còn là nơi chó chế gà mửa khi xưa.
Đường bộ, đường thủy, thậm chí còn có thuyền chở bảo vật, việc buôn bán cực kỳ phát triển.
Tu sĩ tu tiên không thể không sử dụng Linh thạch, với một môn phái lớn mà nói, muốn vận hành một tập đoàn lớn như vậy bắt buộc phải có tài chính độc lập.
Tuy nói Thông Thiên Phong lệ thuộc vào Thục Sơn, nhưng đa phần lỗ hay lời đều tự chịu trách
nhiệm.
Như vậy, sản nghiệp của các đại môn phái đến từ ba nguồn chính.
Các thế lực phụ thuộc, mỏ linh thạch, các phường.
Mỗi môn phái lớn đều có phạm vi thế lực riêng của mình.
Trong phạm vi ảnh hưởng, môn phái ấy không chế những môn phái khác, bao gồm cả các gia tộc tu tiên, tán tiên, yêu tinh…..bắt họ cống nạp dù nhiều hay ít.
Nói trắng ra là thu phí bảo kê.
Trên danh nghĩa có ba gia tộc được Thông Thiên Phong bảo hộ, còn có hơn một trăm tên tán tu đã báo danh.
Đương nhiên rồi, bảo hộ cũng phải có điều kiện.
Ví dụ như không thể lạm sát kẻ vô tội, sát hại bừa bãi,... bôi nhọ danh dự Thông Thiên Phong. Thông Thiên Phong còn có các đệ tử khác chuyên phụ trách kiểm tra những chuyện này.
Một khi phát hiện có hành vi xấu xa, chiếu theo tội trạng nặng hay nhẹ mà xử phạt.
Về phần mỏ Linh thạch, Thông Thiên Phong bây giờ có bốn mỏ Linh thạch, tài nguyên vô cùng phong phù.
13:35
Mặc dù so với các Phong khác có thể chưa bằng số lẻ của bọn họ, nhưng với Thông Thiên Phong mà nói đây là một bước đột phá vô cùng lớn.
Lúc Lý Bình An còn ở Thông Thiên Phong, mỏ Linh thạch còn lâu mới đến lượt bọn họ.
Nhưng từ khi Nhuận Thổ lên nắm quyền đến nay, Thông Thiên Phong dần dần được nắm quyền khai thác mỏ Linh thạch.
Thậm chí Thông Thiên Phong, còn thành lập bộ Hộ Pháp Đường.
Trong bốn mỏ khoáng mà Thông Thiên Phong sở hữu, có ba mỏ thuộc phạm vi thế lực của Thục Sơn, khỏi phải lo lắng về vấn đề an toàn.
Mỏ còn lại không nằm trong phạm vi thế lực của Thục Sơn, cho nên phải phái đệ tử có pháp lực mạnh đi thủ hộ.
Đệ tử của Hộ Pháp Đường là người đảm đương trọng trách này, phần lớn tu sĩ hộ pháp đều có kinh nghiệp đấu pháp cực kỳ phong phú, thường xuyên cùng môn phái tham gia tranh giành tài nguyên với các thế lực khác.
Bề ngoài, tuy nói Thục Sơn nổi danh đa phần không ai dám đắc tội.
Nhưng tránh sao được, một số tán tiên có mắt không tròng, còn có một số yêu ma quỷ quái không
biết có mù hay không, thậm chí còn cả người phàm. Thôi thì cũng phải.
Sau khi Lý Bình An đi, Thông Thiên Phong liên tục thu nhận được rất nhiều đệ tử mới.
Tuy nói tốt xấu lẫn lộn, nhưng ít ra vẫn còn vài đứa ưu tú.
Dựa theo phương án mà Lý Bình An để lại cho nó, Nhuận Thổ chú trọng bồi dưỡng thế hệ đệ tử này.
Về phần phường thị, cho đến bây giờ Thông Thiên Phong vẫn chưa sở hữu phường thị thuộc về riêng mình.
Tiềm năng của phường thị mạnh hơn nhiều so với mỏ Linh thạch, vả lại phường thị cũng có điểm riêng biệt của nó.
Trong phường thị, có những hoạt động đơn giản nhất có thể thấy như: buôn bán trao đổi linh thạch, dược liệu, pháp bảo, đan dược,.......đó là những hoạt động buôn bán công khai.
Còn có một số môn phái chọn bán tin tức mật về giới Tu Tiên từ đó kiếm được kha khá.
Thậm chí còn có một số tán tu có năng lực đấu pháp mạnh, tự xưng là sát thủ.
Giết một tu sĩ cần bao nhiêu tiền, ở đây còn ghi ra công khai.
Chỉ là những phường thị gần Thục Sơn, đều bị các Phong khác chiếm mất rồi.
Tầm nhìn của Nhuận Thổ cực kỳ xa, không giới hạn chỉ ở Thục Sơn mà còn là cả Đại Tùy.
Thế là phái vài tên đệ tử tới tìm mấy thế lực ở những nơi đó thương thảo thử, kết quả còn chẳng đạt thành được thỏa thuận, ngược lại còn bị ngươi ta đánh cho một trận.
Ngươi không bắt tay với ta thì thôi đi, còn đánh tiểu đệ của ta. Đạo lý gì đây?
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, sau này làm sao làm ăn?
Sau khi nghe được chuyện này, Nhuận Thổ gọi mấy tên đệ tử có thực lực mạnh của Thông Thiên Phong, chuẩn bị đi tìm đám kia tính sổ.
Một tên đệ tử nhắc nhở nó.
“Nhuận Thổ sư huynh, chưa bẩm báo mà tự ý đấu với người khác là vi phạm giới luật của phái ta.”
Nhuận Thổ dáng lửng nhỏ nhắn lại mặc lên người một bộ đạo bào thu nhỏ, nhìn vào cực kỳ bắt mát.
Nó đứng lên trên bàn, chắp tay sau lưng bước đi, vẻ mặt rất nghiêm tục.
“Ta có nói là sẽ đánh nhau ư? Ta chỉ đến đó nói lý với bọn họ mà thôi”
“Đúng vậy! Khéo nghe vừa nghe đến tên của Nhuận Thổ sư huynh thôi bọn kia đã tè ra quần rồi. Có tên đệ tử hùa theo.
Nhuận Thổ khẽ cong khóe miệng, gật nhẹ.
“Khỏi cần dài dòng, đi thôi”
Nhuận Thổ lấy ra một chiếc lá từ trong nhẫn chữ vật, thầm niệm một câu thần chú rồi ném lên không trung.
Lập tức chiếc lá kia theo gió căng phồng lên, biến thành một cái thuyền chứa đủ tầm mười người. Nhuận Thổ nhấc chân nhảy lên trước, mấy tên đệ tử khác theo sát phía sau.
Thanh Nhậm Khâu ở phía Tây Nam Đại Tùy, nơi này là cửa ngõ giao thoa nam bắc, người đến người đi đều phải đi qua nơi này.
Thời tiền triều, nơi này cũng là một thành phố lớn của phương Nam, cũng là một căn cứ quân sự quan trọng.
Bây giờ, nơi này được mệnh danh là cứ điểm buôn bán phía nam, người về hướng nam ngươi đi hướng bắc đều tụ tập ở đây, cho nên tòa thành này bèn trở thành căn cứ của thương nhân.
Chương Ngư kiếm sĩ một đường làm bạn với Yến Thập Tam bị cụt một cánh tay từ đảo Đại Hoang đến nơi này, giờ đây hai người đang ở trong thành Nhậm Khâu.
Về phần tại sao lại chọn đến Đại Tùy, theo cách nói của Lý Bình An, nếu là những nơi khác rất dễ bị Thập Sát Hải đuổi kịp.
Mà ở trong Đại Tùy, gã kia tất sẽ biết thu liễm một tí, dù sao thực lực và xuất thân Đại Tùy vẫn còn ở đó.
“Chương Ngư huynh, hôm nay lại định đi đâu uống rượu vậy?”
“Hôm nay không uống đâu? Chương Ngư kiếm sĩ lắc đầu, về phòng dần biến trở lại nguyên hình, ngã co quắp xuống giường.
Chắc là hôm qua uống nhiều quá đây mà, rượu bình thường đương nhiên không thể biến nó say thành thế này được.
Khéo hôm qua lại đi uống rượu với tay tán tu trong phường rồi.
Yến Thập Tam bất lực lắc đầu, tiếp tục luyện quyền.
Mấy ngay nay, hắn không dám lười biếng, trước khi ngủ cũng luyện, trước khi ăn cơm cũng luyện…...
Chỗ nào cũng luyện, giống như nhập ma.
“Cốc cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. “Chương Ngư huynh, Yến huynh!”