Chương 521: Sao lại đánh nhau rồi?

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,211 lượt đọc

Chương 521: Sao lại đánh nhau rồi?

“Chương Ngư huynh, Yến huynh

Người đến là chủ nhân phường Người tu hành, tên là Ngũ Hoa Nhục (Thịt ba chỉ

Bởi vì dáng người mập mạp, người chỉ toàn là mỡ thừa cho nên hắn mới có cái tên như vậy.

Ba năm trước hắn chỉ là một tên côn đồ của phường Ngũ Khôi, bởi vì lão đại không biết bị tên tán tu ám sát dẫn đến phường Ngũ Khôi như rắn mất đầu.

Khi thấy nơi này sắp rơi vào tay kẻ khác, trùng hợp làm sao Yến Thập Tam và Chương Ngư (Bạch tuộc) kiếm sĩ lại đi ngang qua đây, vậy nên mới kết giao với Ngũ Hoa Nhục.

Ngũ Hoa Nhục tu vi không cao, cho nên trên danh nghĩa hắn là chủ phường nhưng trên thục tế khi có người gây sự vẫn phải tìm đến Yến Thập Tam và Chương Ngư kiếm sĩ nhờ xử lý.

Vài ngày trước, có hai gã tự xưng là đệ tử Thục Sơn chạy đến đây nói muốn hợp tác với bọn họ. Ngũ Hoa Nhục không quan tâm quá đến vấn đề đó, nói với hai tên kia mình không có nhu cầu hợp

Nhưng hai tên đệ tử kia nói năng có chút không nể nang gì.

Ở phường Ngũ Khôi không hiếm gặp loại lừa đảo như này, khéo sao hôm ấy Chương Ngư kiếm sĩ cũng ở đó, vốn đã có tí men nghe thấy chuyện xông lên đánh nhau với bọn họ.

Ai biết hôm nay người của Thục Sơn đến, bảo muốn đòi lại công bằng.

Ngũ Hoa Nhục làm sao biết hai gã đấy thật sự là đệ tử của Thục Sơn, thế là hắn vội vàng chạy tới cầu cứu Yến Thập Tam và Chương Ngư kiếm sĩ.

“Người của Thục Sơn thì có gì hay ho chứ!”

Từ trong phòng truyền ra giọng nói say khướt của Chương Ngư kiếm sĩ.

Yến Thập Tam thầm nghĩ, người của Thục Sơn cũng không phải không nói lý.

Huống chi lúc trước Lý tiên sinh còn từng đề cập với hắn, người từng ở lại Thục Sơn một khoảng thời gian.

Mặc dù không nói ra cụ thể nhưng dựa vào thực lực và khả năng giao tiếp của tiên sinh, phỏng chừng cũng quen khá nhiều ở Thục Sơn.

Thế là bèn cùng Ngũ Hoa Nhục tiến về phường Ngũ khôi.

Phường Ngũ Khôi.

Nhuận Thổ cùng một đám đệ tử Thục Sơn ngồi trong quá trà, uống trà nói chuyện.

“Bọn họ đâu? Tên kia định mượn cớ rồi chạy à?”

“Hừ! Hòa thượng chạy được làm sao chạy được miếu”

“Chắc là nghe uy danh Nhuận Thổ sư huynh của chúng ta nên bị dọa sợ chết khiếp rồi chứ gì? Chắc đang nghĩ cách để xin lỗi chúng ta đây mà”

“Phải đó, phải đó”

Nhuận Thổ nhấp một miếng trà, chỉ cười không nói.

Một lát sau nghe thấy tiếng bước chân truyền đến.

“Hừ! Dám tới đây gây sự, cũng không hỏi thử xem chỗ này do ai bảo kê!”

Người đâu không thấy, chỉ nghe thấy giọng nói của hắn.

Mà sau đó bọn họ mới phát hiện, bước vào cửa không phải là người mà là một con bạch tuộc.

Trảm yêu trừ ma, giúp đỡ chính đạo vốn là nhiệm vụ chính của đệ tử Thục Sơn.

“Hừ, ta còn tưởng là ai, hóa ra chỉ là một con bạch tuộc. Có tên đệ tử khinh thường nói. Chương Ngư kiếm sĩ hừ một tiếng, “Còn tưởng rằng Thục Sơn phái ai đến hóa ra lại là một con…chó vàng?”

Nhuận Thổ: ( he)

Đây là phán xét sau khi nó đánh giá qua Nhuận Thổ.

“Ngươi mới là chó vàng ý, cả nhà ngươi mới là chó ý! Nhìn kỹ đi, lão tử là lửng hẳn hoi!”

“Gì?” Chương Ngư kiếm sĩ gãi đầu, “Gì cơ? Lửng?”

Chương Ngư kiếm sĩ sống nửa đời dưới nước, đương nhiên không biết lửng là cái của gì rồi.

“Hiếp lửng quá đáng ! Dám gọi sư huynh ta là chó vàng. Một tên đệ tử đằng đằng sát khí nói.

Chương Ngư kiếm sĩ cười khẩy.

“Ta thấy ngươi có vẻ chán sống rồi.

“Các vị bình tĩnh đã…”

Yến Thập Tam đang định khuyên can, ai ngờ hai bên đã động thủ rồi.

Hắn cũng không ngờ được hai bên lại bộc phát nhanh như vậy, mới nói được một câu thôi đã đánh nhau rồi.

“Chỉ là một tên tiểu bối.”

“Cheng----sặc----“ Tiếng trường kiếm rơi xuống đất.

Tên đệ tử Thục Sơn xông lên đầu tiên cả người bay ra ngoài.

Nếu không phải có người đứng sau đỡ hắn, chỉ sợ giờ đã bay ra ngoài cửa sổ rồi.

“Không coi Thục Sơn ta ra gì phải không?”

Mấy tên đệ tử Thục Sơn còn lại tối mặt, tiến lên mấy bước.

“Binh binh binh”

Vài tiếng nặng nề vang lên, sau đó có mấy bóng người bị đánh bay ra xa hơn một trượng.

Chương Ngư kiếm sĩ còn chưa thèm rút kiếm ra, “Thực lực của đệ tử Thục Sơn chỉ có vậy thôi à?”

“Lui ra sau ta.”

Bước chân Nhuận Thổ trầm xuống, không khí ngưng trệ, mặt đất lung lay.

“Linh đan Tam phẩm đây, Linh đan Tam phẩm thôi, mua đi mua đi!”

“Chớ vội, Linh bảo ba đời nhà ta đấy, đắt là phải thôi.

“Giảm giá đi cha nội!”

Giang hồ bốn bể là nhà, nơi đâu cũng là anh em của ta. Đạo thương búa xiên lập chiến trường, năm châu bốn biển đều xung danh…”

Xung quanh không ngớt tiếng ồn ào, phường thị ở đây so với những buổi tụ tập của nhân gian không có gì khác nhau.

Đa phần người ở đây tu vi đều không cao, thậm chí còn có những người vừa mới bước chân vào con đường tu hành.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Chớp mắt, khói bụi mù mịt, bụi bay tứ tung, thấy có bóng người lăn lộn nhưng nhìn rõ là ai với ai. Chương Ngư kiếm sĩ xuất ra hai kiếm, một kiếm chém ngang, một kiếm chém thẳng.

Trong tiếng binh khí va chạm, Chương Ngư kiếm sĩ chỉ cảm thấy eo bàn tay rung mạnh, vội lùi về một bước.

Nhuận Thổ cũng lùi về sau, lộn nhào liên tiếp ba cái, tránh xa Chương Ngư kiếm sĩ gần hai trượng mới thoáng khỏi kiếm thứ hai của hắn.

Nó bỗng cảm thấy kinh sợ trong lòng, kiếm pháp gian xảo quá!

Chương Ngư kiếm sĩ hơi say men, nó cười nói: “Hahahaaha, chó vàng ngươi không phải đối thủ của ta đâu! Bổn đại gia mới cầm một kiếm thôi đấy.

“Gào !”

Nhuận Thổ hét một tiếng lớn, yêu khí tràn ngập quanh thân.

Móng vuốt ấn xuống một khối đá vụn, khối đá kia đột nhiên phóng to gấp mấy chục lần lao đến Chương Ngư kiếm sĩ.

“Trò mèo!”

Một kiếm của Chương Ngư chiếm tảng đá thành hai.

Nhưng thứ đang nghênh đón hắn lại là phù triện trong tay Nhuận Thổ, trên đó có khắc mười hai chữ: “Thiên địa vô cực, càn khôn tá pháp….Ngũ Lôi Chú.

Hay!”

Thanh âm khẽ động, thần niệm hóa thành kinh văn mang theo thanh âm bát ngát.

“Uỳnh!” một tiếng, tấm phù lục hóa thành vầng hào quang với đủ loại màu sắc, chớp lóe rồi biến mất không thấy đâu.

Một đạo kiếm khi lao từ dưới lên trên, chớp mắt đã thấy sấm sét kia bị đánh tan.

Lần nữa hiện thân, Chương Ngư kiếm sĩ dùng hai chiếc xúc tung quấn quanh hai thanh kiếm.

“Tình huống gì đây?”

“Sao lại có người đánh nhau trong phường chứ? Mau đi tìm chủ phường”

Có người hô to.

Lúc này, chủ phường tức Ngũ Hoa Nhục đang trốn sâu trong góc, run lẩy bẩy.

“Gào!”

Nhuận Thổ hét lớn một tiếng rồi đột nhiên biến lớn, tựa như một con hung thú chỉ nhằm người mà cán.

Toàn thân chấn động, một nguồn sức mạnh cuồng bạo phát ra từ trong cơ thể nó.

Một tiếng nổ “Uỳnh!”, cơ thể nó như một ngón núi lớn, giẫm lên mặt đất tạo thành một cái hố sâu. Yến Thập Tam né mình đưa quyền, muốn ngăn cản hai con yêu tinh này.

Nếu cứ đánh tiếp, sợ rằng nơi này sẽ bị phá hủy mất thôi.

“Có dám chỗ khác đánh không! Chỗ này tay chân gò bó. Chương Ngư kiếm sĩ hét lớn.

Nhuận Thổ bảo vệ mấy tên đệ tử Thục Sơn, còn có một số tán tu phổ thông, tránh khiến bọn họ bị ảnh hưởng.

“Đang có ý đó!”

Hai yêu thoắt cái đã thấy xuất hiện ở trong rừng xa.

Lúc này, Lý Bình An đang ở Kỳ Châu, hắn nhíu mày.

“Ôi, sao hai đứa này lại đánh nhau rồi?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right